Nhiều tú nữ khác cũng căng thẳng kém. Khi xuống xe, một tú nữ phía vô tình vấp ngã. Uyển Yến theo bản năng duỗi tay đỡ, khiến nàng ngã nhào và tránh tiếng chê. Tú nữ sợ hãi, mặt tái nhợt. May mắn là các thái giám đang bận kiểm tra nhân ở phía nên thấy hành động của họ.
“Cảm ơn.” Tú nữ liếc xung quanh, thấy ai chú ý mới sang Uyển Yến mỉm cảm kích. Nàng thực sự xinh , với làn da trắng như tuyết, khuôn mặt thanh tú. Dưới ánh nắng hè rực rỡ, nàng như tiên t.ử giáng trần. Uyển Yến ngẩn ngắm, choáng ngợp vẻ của nàng.
Trong đời, Uyển Yến luôn nghĩ rằng chị gái là nhất. mới cung, tầm của nàng mở rộng. Hóa đời còn những xinh nghiêng nước nghiêng thành như .
Thấy Uyển Yến ngây ngốc gì, tú nữ thẻ bài n.g.ự.c nàng và khẽ nhắc: “Trình Uyển Yến? Tên xuất phát từ Kinh Thi: “Yến uyển chi cầu, đến thích thi”. Thật là một cái tên . Chắc hẳn ngạch nương ngươi yêu thương ngươi…” Sau đó, nàng ngẩng đầu : “Chúng duyên đấy. Năm nay cũng mười bốn tuổi. A mã cũng là huyện lệnh.”
Tất cả các tú nữ tham gia tuyển chọn đều đeo thẻ bài màu xanh lục ngực. Uyển Yến giật khi câu đó. Danh sách năm ngoái đăng báo Hộ Bộ. Trình Thế Phúc nhậm chức tháng tư năm nay, do đó thẻ bài của nàng vẫn ghi: “Trình Uyển Yến, con gái của huyện lệnh Trình Thế Phúc ở Hấp huyện, Hán Quân Tương Lam Kỳ, mười bốn tuổi.”
Mặc dù hiểu lầm, nhưng Uyển Yến giải thích nhiều với lạ. Nàng nhớ lời dặn dò của chị gái khi ở nhà: “Khi ngoài, chuyện với lạ.” Vì , nàng chỉ thẻ bài n.g.ự.c tú nữ và thấy dòng chữ nhỏ nhắn cẩn thận: “Vương A Ngọc, con gái của huyện lệnh Vương Quốc Chính ở huyện Tiêu Sơn, Hán Quân Tương Bạch Kỳ, mười bốn tuổi.”
Hóa nàng tên là A Ngọc. Uyển Yến cúi chào nàng.
Vương A Ngọc còn gì đó, nhưng thấy Uyển Hà, thấp hơn nàng một chút, đang túm lấy tay áo Uyển Yến và khẽ : “Thái giám đến .”
Nàng vội vàng . Ba cúi đầu, khoanh tay và chờ đợi thái giám kiểm tra trang phục của họ. Sau khi kiểm tra xong, thái giám đến phía , ba đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Họ ngạc nhiên sự đồng điệu trong phản ứng của , cả ba đều mỉm . Cảm giác căng thẳng và lo lắng dường như cũng tan biến phần nào.
“Đây là em gái của ngươi ?”
Uyển Yến nghiêng , để lộ khuôn mặt rạng rỡ và e thẹn của Uyển Hà: “Vâng… Ta tên Uyển Hà.”
“Uyển nhã như hoa sen, sum suê như cây liền cành.” Vương A Ngọc chỉ xinh mà còn thông minh, thể ngâm thơ ngay lập tức về tên của họ. “A mã của các ngươi quả là một bậc thầy về thơ ca. Tên của các ngươi đều dễ .”
“Nơi nào…” Uyển Yến và Uyển Hà , cả hai đều đỏ mặt vì lời khen của nàng.
“Ta là Tô Châu, còn hai ngươi thì ? Hấp Huyện ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-211.html.]
“Ở Huy Châu.” Uyển Yến trả lời.
“Kia cũng là địa phương ……” Vương A Ngọc lời còn xong, liền thấy thái giám gọi đến tên nàng, nàng Uyển Yến, Uyển Hà , “Hy vọng ngày còn gặp .”
Ngay đó liền theo đằng năm tú nữ khác Thuận Trinh Môn.
Uyển Yến và Uyển Hà trong lòng khỏi cũng chút buồn bã.
các nàng cũng chờ bao lâu, thực mau liền đến phiên các nàng. Một thái giám ở phía dẫn đường, một cái khác ở đội ngũ một bên.
Đoạn đường từ Thuận Trinh Môn dẫn đến Ngự Hoa Viên, cánh cửa phía bắc của hoàng cung, trải dài như vô tận. Uyển Yến và Uyển Hà cúi đầu, chỉ dám chằm chằm xuống phiến đá xanh chân mà bước . Khoảng mười lăm phút , nhóm thái giám dừng , dẫn các nàng đến chờ bên ngoài Diên Huy Các.
Bỗng nhiên, vị thái giám vẫn luôn bên cạnh họ lén lút thả rơi một mảnh giấy nhỏ xuống đất, ngay chân Uyển Yến. Nàng hoảng hốt ngẩng đầu lên, chỉ kịp thấy thái giám mặt trắng râu há miệng tiếng hai chữ, lặng lẽ lảng tránh.
Mọi chuyện diễn quá nhanh, thậm chí Uyển Hà cũng hề .
Theo bản năng, Uyển Yến bước một bước về phía , dùng chân dẫm nát mảnh giấy. Nàng khẩu hình của thái giám, đó là hai chữ “Đông Cung”.
Là đại tỷ!
Thái giám khi chuyện với Uyển Yến sang trao đổi với một thái giám khác, nhân cơ hội che khuất tầm , Uyển Yến lấy hết can đảm cúi nhặt vội mảnh giấy.
Lúc , Uyển Hà nhận sự khác thường của tỷ tỷ, liền khẽ gọi: “Nhị tỷ?”.
Uyển Yến run rẩy dùng đầu ngón tay mở mảnh giấy , phát hiện bên trong là những lá màu vàng ươm, hình dạng khác biệt so với thông thường, cong vặn và dễ gãy. Bị nàng dẫm nát lúc nãy, lá nát vụn thành bột.
--------------------------------------------------