Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 869: TIỀN LỆ LÀ CÁI THÁ GÌ? BÀ ĐÂY CHÍNH LÀ TIỀN LỆ!

Cập nhật lúc: 2026-03-05 01:22:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thế ?" Khương Tước nghiêng đầu về phía Thanh Sơn trưởng lão, chuỗi ngọc rủ xuống bên thái dương lóe lên ánh sáng sâu thẳm.

Thanh Sơn trưởng lão đột nhiên một dự cảm chẳng lành: "Ngươi định làm gì?"

Khương Tước vung tay, tháo linh quan đầu xuống ném cho Ngọc Dung Âm, phi lên trung: "Nếu tiền lệ, thì để làm cái tiền lệ đầu tiên."

Ánh mặt trời từ ngoài điện trút xuống, nàng mặc bộ hôn phục màu đỏ thẫm bay thẳng vùng sáng .

Đám Văn Diệu lập tức phản ứng , rút kiếm đuổi theo Khương Tước, vạt áo phần phật, thần thái phi dương.

Khi Khương Tước bay đến cửa điện, phía truyền đến một luồng gió lạnh mang theo hương sương tuyết.

Nàng dừng , khóe môi khẽ nhếch, nghiêng đầu Vô Uyên đang cạnh , hỏi: "Còn nhớ từng so tài với ngươi một trận ?"

"Dĩ nhiên." Vô Uyên : "Hôm nay so luôn ?"

" ."

"So cái gì?"

Khương Tước đón ánh nắng gắt, rạng rỡ: "So xem giữa và ngươi, ai là bách tính ghi nhớ ."

Đáy mắt Vô Uyên ánh lên những tia sáng vụn vỡ: "Được."

Ngay đó, đám thiếu niên đồng loạt nhảy khỏi đại điện, bỏ mặc khách khứa mà chạy về phía bách tính.

Thanh Sơn trưởng lão đuổi theo, vung tay ném một chiếc giày: "Đám ranh con ! Hôm nay là ngày đại hôn đấy!"

Trái tim treo ngược của lão già cuối cùng cũng "c.h.ế.t" hẳn .

"Nhớ về giờ lành đấy!!!"

"Biết !"

Giọng của Khương Tước vọng từ xa, vẫn cái kiểu vô tâm vô tính như khi.

Bóng dáng đám thiếu niên biến mất nơi chân trời, họ để đổi thế giới chân .

Những thứ gọi là "tiền lệ" đều theo nụ ngông cuồng môi họ mà tan biến trong gió.

Nhiều năm đó, khi ở Tu Chân Giới vẫn còn đang đỉnh mây luận đạo, Khương Tước dẫn đầu đám t.ử môn hạ khắp Cửu Châu.

Khi lũ lụt, họ dùng núi làm đê; khi hạn hán, họ dẫn lôi cầu mưa; khi đại dịch, họ hành y tế thế.

Nàng khiến giếng cạn phun trào, đất nứt nẻ sinh lúa ngô, thương sinh vĩnh viễn bình an.

Bách tính thể từng thấy tiên nhân, nhưng ai nấy đều gặp qua Tước nương nương.

Họ thấy Phất Sinh tiên quân rút kiếm trảm tham quan, thấy Văn Diệu tiên quân trừ ác giao ở Tây Hải, thấy Tiên chủ đại nhân dùng chỉ vàng khâu vá thiên địa.

Rất nhiều năm , trong miệng bách tính, họ một cái tên chung ——

Hữu Thế Tiên Tôn.

Bách tính đem lòng cảm kích nặn thành thần tượng, xây cho họ hết tòa miếu thờ đến tòa miếu thờ khác.

Mỗi dịp xuân tế, Khương Tước luôn ghé thăm miếu thờ của chính , những lời cầu nguyện chân thành hóa thành linh lực màu vàng quấn quýt đầu ngón tay.

Khương Tước đón gió mà , từ đó về , thiên hạ ai danh nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/su-muoi-ac-doc-khong-can-tay-trang-mot-minh-can-het-ca-tong-mon/chuong-869-tien-le-la-cai-tha-gi-ba-day-chinh-la-tien-le.html.]

Bách tính ủng hộ, chúng sinh triều bái.

Đây mới chính là vinh quang vô thượng của t.ử tu chân.

---

CHÍNH VĂN HOÀN.

---

[PHẦN TỔNG HỢP CÁC CÂU NÓI KINH ĐIỂN]

1. Ta thiên hạ mãi lưu danh , thế gian mãi vang tiếng , tín đồ vô lượng, thiên thu vạn đại, vạn thọ vô cương.

2. Nguyện chúng sinh mù mịt đều thể trở thành thần minh của chính .

3. Một tin , hộ một ; ngàn tin , hộ ngàn ; trong thiên hạ tin , hộ cả thiên hạ.

4. Nếu thực sự một ngày thương sinh phụng làm thần minh, dù xác tan biến thiên địa, chỉ cần thương sinh phụ , định phụ thương sinh.

5. Ta khinh thường việc che giấu dã tâm và d.ụ.c vọng, càng lấy thương sinh làm bình phong, cũng tuyệt đối cần những cái cớ tô son trát phấn. Tên của ngươi sớm muộn cũng lãng quên, nhưng - Liên Hành, sẽ lưu danh muôn đời.

6. Nhìn xem, đây chính là tiên nhân, lấy kiến cỏ chống lôi đình.

7. Trời cao ban cho sức mạnh ưu ái, là để độ , độ , độ thương sinh, chứ để đè đầu cưỡi cổ khác, tự phụ kiêu ngạo cho rằng cao nhân nhất đẳng.

8. Ngẩng đầu trời cao, cúi đầu chúng sinh bằng lòng từ bi.

9. Nếu ngươi thực sự nhân từ thì nên , chẳng làm sai chuyện gì cả. Ta lạm sát kẻ vô tội, cũng chẳng ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, khiến thiên hạ thống nhất, bách tính an bình. Ngươi là Thiên Đạo, hộ g.i.ế.c , ngươi cho thời gian chẳng qua là để tận hưởng khoái cảm con kiến giãy giụa mà thôi. Hai chữ "nhân từ", ngươi thốt thấy buồn ?

10. Gọi Bồ Tát làm gì, gọi đây !

11. Ánh hoàng hôn chiếu rọi lên đuôi lông mày họ, thắp sáng chính họ, và thắp sáng cả vạn dặm giang sơn chân họ.

12. Tinh thần nàng đau đớn đến c.h.ế.t, nhưng lý trí nàng vẫn kiên cố như bàn thạch.

13. Muốn làm gì cũng tùy ngươi, điểm mấu chốt duy nhất của đối với ngươi là: Phải sống.

14. Ta vĩnh viễn là của ngươi, đừng vì mấy chuyện cỏn con thèm nữa.

15. "Ngươi cũng cản ?" - "Đuổi kịp , mở đường cho ngươi."

16. "Từ hôm nay trở , ngươi là của , nhận ?" - "Nhận."

17. Những chuyện lỡ , nhưng , sẽ để ngươi đau nữa.

18. Từ hôm nay, sẽ yêu những gì nàng yêu, bảo vệ những gì nàng hộ, tuyệt đối để nàng như ngày hôm nay nữa.

19. Dù bất kể sinh tử, vẫn sẽ luôn ở bên nàng.

20. Là cố chấp xứng đôi với nàng.

21. Đồ lừa đảo, rõ ràng là đau như mà.

22. Pháo hoa rực rỡ, tiếng ồn ào, một lời chúc mừng chỉ dành riêng cho .

23. Hóa cảm giác tiễn đưa là thế , giống như trong lòng ai đó buộc một sợi dây, dù xa đến cũng về bên cạnh nàng.

24. Ta sẽ giao phó duyên phận với yêu cho một hồ nước. Người yêu, đời đời kiếp kiếp, sẽ tự tìm.

25. Lời tỏ tình vì tịch mịch, vì cảm xúc nhất thời, càng vì thần trí tỉnh táo. Tỏ tình cũng hề thất bại, bởi vì nó mới bắt đầu thôi.

Loading...