SỰ HẤP DẪN CÓ CHỦ ĐÍCH - Chương 512: Ngoại truyện của Thương Sách (6) Trộm hôn, tim đập loạn xạ

Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:11:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Sách chằm chằm khuôn mặt , nội tâm giằng xé.

Thử ?

Hay là thử?

Nếu Vinh Cẩm đột nhiên tỉnh dậy thì ? Sẽ hổ bao!

Thương Sách cảm thấy ngày càng bất thường.

Thôi ,

Cứ thử xem !

Anh hạ giọng, khẽ gọi hai tiếng, "Vinh Cẩm."

Anh dường như ngủ say, phản ứng, Thương Sách mới thăm dò đưa tay, gạt những sợi tóc lòa xòa mặt , tóc mềm hơn nghĩ, vì ngắn, gạt sang một bên rủ xuống...

Chỉ đủ để vén tai.

Thương Sách gần hơn, quan sát kỹ, lúc mới nhận .

Anh ...

Thật xỏ khuyên tai!

Thời buổi , đàn ông xỏ khuyên tai cũng chuyện lạ, chỉ là cảm thấy Vinh Cẩm, một trông lạnh lùng tự chủ như , cũng xỏ khuyên tai, thật kỳ lạ.

Dái tai nhỏ nhắn, chạm một cái,

Mềm mại, ấm áp,

Ánh mắt di chuyển xuống, dừng đôi môi của đang ngủ say.

Ngoài cửa sổ, gió xuân thổi mạnh, làm cành lá xào xạc, đêm khuya tĩnh lặng, một tiếng động nhỏ cũng phóng đại vô hạn, trong đầu nhớ đến đêm đó, cảm giác cổ môi chạm ...

Ánh mắt tối sầm ,

Cổ họng đột nhiên dâng lên một cảm giác đói khát khó tả, khô nóng, yết hầu khẽ lăn xuống.

Hôn một cái,

Chỉ khẽ chạm một cái, để xác nhận cảm giác kỳ lạ đó thực sự tồn tại .

Thương Sách cũng từng làm chuyện , tim đập thình thịch đến tận cổ họng, khi gần, bên tai là tiếng tim đập dồn dập, mím chặt môi, theo bản năng nín thở, cúi xuống...

Trên má .

Khẽ chạm một cái.

Chạm nhẹ, rời .

Khuôn mặt ấm áp mềm mại, khoảnh khắc chạm , m.á.u chảy cuồn cuộn, lẽ là tắm xong, cơ thể nóng hơn bình thường, cổ họng nóng như lửa đốt, lòng bàn tay cũng toát một lớp mồ hôi nóng.

Hơi thở đột ngột ngừng , n.g.ự.c phập phồng dữ dội, tim như một bàn tay vô hình nắm chặt.

Khiến tim đập nhanh đến mức dường như thể cung cấp máu, cảm giác oxy trở nên loãng, cả như mất trọng lượng.

Mất ý thức, chỉ còn tiếng tim đập...

Chói tai!

Cũng tắm xong, tóc khô, giữ tư thế quá lâu, giọt nước trượt dọc theo sợi tóc, trơ mắt giọt nước rơi mặt .

Hơi thở chùng xuống, bên tai, dường như thấy tiếng "tách--" của giọt nước rơi xuống.

Ngay đó Vinh Cẩm nhíu mày, vội vàng thẳng dậy.

"Ưm?" Vinh Cẩm đưa tay sờ má, giọt nước lạnh, nheo mắt bên cạnh, "Thương Sách? Sao ở đây?"

Mỗi lời ,

Đập tai , như đang lăng trì màng nhĩ của , Thương Sách cả căng thẳng bất an, cố gắng kìm nén trái tim đang xao động, "Đi ngang qua, thấy ngủ trong thư phòng, gọi về phòng ngủ."

Vinh Cẩm đồng hồ đeo tay, "Đã hơn ba giờ , tắm xong ?"

"Tôi ngủ đây."

Nói xong,

Thương Sách bỏ chạy!

Vinh Cẩm mặt đầy ngơ ngác, thấy thật kỳ lạ.

——

Và đêm đó, Thương Sách trằn trọc ngủ.

Bởi vì phát hiện, cảm giác của đối với Vinh Cẩm dường như thực sự bình thường, và để kiểm chứng ý nghĩ , ngày hôm cố ý tổ chức một buổi gặp mặt, mời một nhóm...

Đàn ông!

ít gương mặt xa lạ, ai cũng bắt mối quan hệ với Thương Sách, nên trong suốt buổi nhiều đến mời rượu, uống vài ly rượu bụng, khó tránh khỏi khi mời rượu, khoác vai bá cổ , tiếp xúc cơ thể.

Nội tâm của Thương Sách...

Không hề gợn sóng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/su-hap-dan-co-chu-dich/chuong-512-ngoai-truyen-cua-thuong-sach-6-trom-hon-tim-dap-loan-xa.html.]

Chỉ cảm thấy vài tên say rượu, ồn ào quá.

, cái cảm giác tim đập thình thịch đó, chỉ dành riêng cho Vinh Cẩm một .

Chẳng lẽ vì độc quá lâu, lẽ ch.ó cũng cảm giác.

Tiếp xúc nhiều với khác giới thì sẽ thôi.

Thế là Thương Sách gọi điện cho ông cụ, nhờ ông sắp xếp một buổi xem mắt.

"Cậu gì? Xem mắt? Thằng nhóc khai sáng ?" Mỗi ông cụ bảo xem mắt, dù , nhưng trong lòng thì kháng cự, nên cơ bản khi gặp một , sẽ liên lạc nữa.

"Chỉ là cảm thấy, nên kết thêm nhiều bạn bè." Thương Sách dám , bây giờ cảm giác với một đàn ông.

Ông cụ nhà truyền thống, bảo thủ, nếu :

Nhất định sẽ đ.á.n.h gãy chân !

Mạng nhỏ của chẳng sẽ tiêu đời .

Ngày Thương Sách xem mắt, với Vinh Cẩm là gặp bạn bè, "Tối nay ở nhà, cần chuẩn bữa tối cho ."

Vinh Cẩm gật đầu, "Tối nay cũng ở nhà."

"Cậu ?"

"Về nhà cũ ăn cơm với gia đình."

Thương Sách cũng nghĩ nhiều, đường xem mắt, mới nghĩ, nhà họ Vinh dường như còn một bà cụ, sinh hai trai hai gái, các con gái đều gả , cha của Vinh Cẩm là con cả, Vinh Dịch chắc là con của chú hai .

Nhà họ Vinh tuy đông con cháu, nhưng từng đến chuyện tranh giành quyền lực, bí ẩn, cũng đoàn kết.

Trước đây để làm quen với Vinh Cẩm, điều tra về nhà họ Vinh.

Không điều tra gì, chỉ vô tình ông nội nhắc đến một bí mật, hình như hơn hai mươi năm , nhà họ Vinh từng xảy một vụ bắt cóc, một đứa trẻ bắt cóc, tin tức phong tỏa chặt chẽ, cũng chỉ từ một nguồn tin nhỏ.

Sau đó, nhà họ Vinh ít khi xuất hiện, liệu liên quan gì đến thì rõ.

Tóm , nhà họ đều kỳ lạ.

**

Nhà cũ họ Vinh

Vinh Cẩm về đến nhà, thấy em họ Vinh Dịch đang ghế sofa chơi điện thoại, thấy , vội vàng nhảy dựng lên chạy đến, "Thương Sách vẫn ở chỗ ? Vẫn ?"

"Ừm."

"Anh nhà, bám riết lấy , thằng nhóc đó nhận điều gì, ý đồ bất chính với ?"

"Chẳng là do , nếu ôm cổ mà gặm, cần chứa chấp ?"

"Em bỏ thuốc." Vinh Dịch gãi đầu, khá ngượng ngùng.

"Chuyện mặt bà và bố ."

"Em hiểu."

"Chỗ chú hai và thím hai cũng tuyệt đối giữ bí mật."

"Yên tâm ." Vinh Dịch , "À mà, hai sống chung, phát hiện điều gì ?"

"Không."

"Anh là heo ! Sao mà chậm chạp thế."

"..."

" Thương Sách em thấy khá , vẻ công t.ử bột, nhiệt tình và thẳng thắn với , thể làm bạn với Hạ, tổng giám đốc Tiêu, chắc chắn , hơn nữa với , duyên."

"Nghiệt duyên."

"Em thấy sống chung với xong, khá vui vẻ."

"Cậu ."

Vinh Dịch khẽ hừ một tiếng gì, vì lớn đến, bà cụ Vinh thấy , bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, nắm tay , liên tục gọi, "A Cẩm, cháu ngoan của bà--"

"Bà ơi, cháu cũng là cháu ngoan của bà." Vinh Dịch tìm kiếm sự chú ý.

"Cậu là ai?" Bà cụ , dường như nhận , chỉ vỗ tay Vinh Cẩm, "Đã bảy giờ , cháu học?"

Lúc , là bảy giờ tối, Vinh Cẩm chỉ , "Vì cháu nghỉ ."

"Thế , nghỉ học , thể ở bên bà nhiều hơn."

Vinh Cẩm gật đầu đáp lời, nhưng nụ mang một chút chua xót.

——

Lúc , Thương Sách đang xem mắt, đối tượng xem mắt, vô thức nhớ đến Vinh Cẩm...

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Anh đưa tay vỗ vỗ mặt!

Xong ,

Mình trúng độc !

Loading...