SỰ HẤP DẪN CÓ CHỦ ĐÍCH - Chương 348: Hai nhân cách, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm
Cập nhật lúc: 2026-01-31 17:50:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh , thể trong phòng bệnh của Tô Hàm Nguyệt.
Chắc là trực giác.
ngờ, là Hạ Tầm!
Tiểu tổng giám đốc Thịnh và Hạ Tầm là kẻ thù đội trời chung nổi tiếng trong giới, chẳng qua bây giờ hai nhà thành thông gia nên mới bắt tay giảng hòa, Tô Hàm Nguyệt và cấu kết với như thế nào.
Anh tối nay sẽ ở bên cô, cô nam nữ độc tiện.
lén lút trốn trong nhà vệ sinh với Hạ Tầm.
Tô Hàm Nguyệt xinh , năng lực mạnh, bình thường tán tỉnh, cô cũng đều giữ kẽ...
Không ngờ riêng tư như thế .
Xem , cũng ai đến cũng từ chối, giống như bình thường giả vờ khó gần, ngược hai mặt.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Điều cũng dễ hiểu, đối phương là Hạ Tầm.
Anh lấy gì để so sánh với .
Nhậm Nhất Minh tưởng Hạ Tầm , khi chuẩn rời , phát hiện , tay cầm cặp tài liệu, và một ít đồ ăn.
Sau đó,
Anh rời nữa.
Làm đây?
Chẳng lẽ Hạ Tầm cũng thích Tô Hàm Nguyệt? Vậy chẳng cơ hội nào .
Người như Hạ Tầm, sinh tất cả, nên tìm một môn đăng hộ đối để kết hôn ?
——
Trong phòng bệnh
Tô Hàm Nguyệt cầm điện thoại, lướt video lung tung, trong đầu là những lời Hạ Tầm , nhớ chuyện cũ, chỉ thấy đau đầu.
Hạ Tầm thật sự thích , là để "trả thù"?
Cố ý trêu đùa cô?
Cô còn kịp suy nghĩ kỹ, Hạ Tầm .
Anh mang cho cô một cây kẹo hồ lô, và một hộp bánh gừng, bên trong bánh quy, hình cây thông Noel, tuần lộc, ông già Noel, trông đáng yêu.
"Thấy ở quán cà phê, nên mua cho em."
Tô Hàm Nguyệt cảm ơn, tinh xảo đáng yêu như , thật sự chút nỡ ăn.
Hạ Tầm dường như thấu tâm tư của cô, "Ăn , thích thì mua cho em."
Anh chỉ ăn một chiếc bánh sandwich và cà phê đen, bắt đầu chuyên tâm làm việc.
Cứ như thể...
Người chặn trong nhà vệ sinh, .
Tô Hàm Nguyệt thậm chí còn nghĩ lung tung:
Anh hai nhân cách .
"Cứ mãi, em ngủ ?" Hạ Tầm ngẩng đầu cô.
"Em ." Tô Hàm Nguyệt cứng miệng, cô chỉ manh mối gì đó mặt Hạ Tầm, nhưng một khuôn mặt lạnh lùng vô cảm.
"Cứng miệng."
"Em , em đang em?"
Hạ Tầm khẽ, đặt bút xuống, nghiêm túc cô, "Ừm, đúng là đang em, thừa nhận , còn em?"
"..."
Tô Hàm Nguyệt kéo chăn trùm lên đầu, giả vờ ngủ.
Không ,
Hoàn .
Cô khó chịu vì bịt kín, trong lòng rối bời, ngủ , lấy cớ ngoài lấy nước nóng, ôm bình giữ nhiệt rời khỏi phòng bệnh, Hạ Tầm nhíu mày, vội vàng chạy ngoài, ngay cả áo khoác cũng mặc.
Anh đặt bản thảo xuống, lấy áo khoác đuổi theo.
Và Nhậm Nhất Minh vẫn , định đuổi theo xem tình hình, khi ngang qua cửa phòng bệnh, cửa phòng hé mở...
Anh liếc thấy chiếc máy tính xách tay và một chồng bản vẽ thiết kế đặt ghế sofa.
Đó là...
Bản vẽ thiết kế của Hạ Tầm!
Bản vẽ của thể bán giá cao trong giới, bình thường khó thấy.
Nhậm Nhất Minh nghiến răng, đẩy cửa bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/su-hap-dan-co-chu-dich/chuong-348-hai-nhan-cach-khuon-mat-lanh-lung-vo-cam.html.]
Nhìn bản vẽ, hổ là đại lão công nhận trong ngành, bản thiết kế sợ là cố gắng thêm ba mươi năm cũng chắc theo kịp.
Làm nghề thiết kế , bạn chăm chỉ nỗ lực, nhiều nhất cũng chỉ thiết kế những thứ bình thường.
Muốn nổi bật, tài năng quan trọng.
Trước tài năng, sự chăm chỉ trở nên vô giá trị.
Khoảnh khắc đó, Nhậm Nhất Minh thực sự nhận cách giữa và Hạ Tầm.
——
Bên
Khi Hạ Tầm và Tô Hàm Nguyệt trở về phòng bệnh, trong phòng còn ai.
Không dám ép cô quá chặt, đêm nay chỉ yên lặng vẽ bản thiết kế của , Tô Hàm Nguyệt quấy rầy đến mức bồn chồn, chút ngủ , mượn máy tính của Hạ Tầm xem một lúc các khóa học về thiết kế, liếc thấy bản thiết kế của , còn ngẩn : "Anh đang thiết kế bảo tàng ?"
"Là bảo tàng sưu tập, đang thi công, một chi tiết cần sửa đổi."
"Bản thiết kế của , đối phương đều hài lòng? Thi công còn sửa, chủ đầu tư của thật khó chiều."
Hạ Tầm khẽ, "Thật sự khó chiều."
Tô Hàm Nguyệt hắng giọng, "Em ngày mai xuất viện, chắc sẽ về nhà với sư , bên đó em thể từ chối."
"Được."
Hạ Tầm lúc dễ chuyện.
Tô Hàm Nguyệt mãi đến nửa đêm mới ngủ, thấy tiếng động, mơ màng ý thức, cảm thấy giúp đắp chăn, kèm theo thở quen thuộc đến gần, một nụ hôn ấm áp rơi xuống giữa trán, khóe môi của cô...
Sau đó, cô thấy cửa nhẹ nhàng mở đóng .
Khi mở mắt , Hạ Tầm .
Trăng sông nghiêng, sắp bình minh.
Anh sẽ thức trắng cả đêm chứ.
Trước đây cô từng cảm thán Hạ Tầm sức lực , để kịp bản thiết kế, từng liên tục nửa tháng mỗi ngày chỉ ngủ vài tiếng, cô nghĩ lung tung, bảy giờ sáng Thịnh Đình Xuyên đến.
Trong lúc cô ăn sáng, Thịnh Đình Xuyên giúp cô làm thủ tục xuất viện, cô hành lý gì, chỉ thấy quả táo bình an bàn, vẫn hỏi một câu: "Ai tặng?"
"Anh Nhậm."
Thịnh Đình Xuyên gật đầu, tưởng hộp bánh gừng đó cũng là tặng, nên hỏi nhiều.
**
Hôm nay là Giáng sinh, khí lễ hội dọc đường náo nhiệt, Thịnh Đình Xuyên lái xe đến [Tam Bình Lưỡng Mãn] , đón em gái.
"A Ninh hôm nay về nhà ăn cơm, tiện đường đón em ." Thịnh Đình Xuyên .
Còn phóng viên, Thịnh Thư Ninh lẻn từ cửa , bọc kín mít, xác nhận ai thấy, mới lén lút chui xe.
Khiến Thịnh Đình Xuyên bật , "Em đến mức đó ?"
"Những phóng viên đó như điên , thật đáng sợ." Thịnh Thư Ninh Tô Hàm Nguyệt, đưa chiếc hộp nhỏ trong tay cho cô, "Chúc mừng xuất viện, Giáng sinh vui vẻ."
"Cảm ơn."
"Đây là loại nhang bán chạy nhất của cửa hàng chúng em, tác dụng an thần giúp ngủ ngon, mắt chị nhiều tia máu, chắc là nghỉ ngơi ."
Tô Hàm Nguyệt gượng.
Đó chẳng vì Hạ Tầm làm cuộc sống của rối tung lên .
"Văn Lễ ?" Thịnh Đình Xuyên hỏi.
"Anh tan làm sẽ đến thẳng đó."
"Hai Giáng sinh kế hoạch nào khác ?"
"Anh, lo chuyện của em chi bằng mau tìm cho em một chị dâu ."
Thịnh Đình Xuyên nghẹn.
Đang yên đang lành, nhắc đến chuyện .
Sư giục cưới? Hiếm thấy.
Tô Hàm Nguyệt vui vẻ một bên hóng chuyện.
Nếu là khác, Thịnh Đình Xuyên cho cô sắc mặt , nhưng là em gái ruột của , cũng chỉ thể gật đầu đồng ý, "Anh sẽ cố gắng."
"Anh đừng lừa em."
"Ừm."
"Chú út còn mục tiêu , còn , một bước chậm, từng bước chậm..."
Tô Hàm Nguyệt ngờ hóng chuyện hóng đến , da đầu tê dại.
Thịnh Đình Xuyên vốn miễn nhiễm với chuyện giục cưới, giờ lời , trong lòng nổi lên ý thắng thua.
Tô Hàm Nguyệt theo em nhà họ Thịnh về nhà cũ nhà họ Thịnh, dọc đường vui vẻ, tâm trạng , cho đến khi bước phòng khách, thấy một bóng quen thuộc...
Hạ Tầm cũng ở đây?