Tiễn lên xe, ở trong xe , chúng một ở ngoài sáng, một trong tối.
Anh ở trong chỗ tối, mái tóc mềm mại bồng bềnh rủ xuống phía mắt, bóng tối che khuất đôi mắt .
Tôi cảm thấy lúc thật cô đơn và lạc lõng, giống như một chú ch.ó nhỏ đáng thương .
Tôi lên tiếng: "Tôi gọi điện cho bạn cùng phòng của , về nhà tắm rửa hãy ngủ nhé, tạm biệt."
Lục Trầm nặn một nụ với , vẫy tay.
Thế nhưng một cảm giác lạ.
Hình như, đưa quyết định gì đó ?
Ngày hôm , vẫn đến công ty làm như bình thường.
Bởi vì và Lục Trầm thuộc các bộ phận sự nghiệp khác , nên làm việc cùng một chỗ.
Chỉ thể tìm thấy qua hệ thống liên lạc nội bộ của doanh nghiệp.
Hồi còn yêu , thích trêu chọc qua danh bạ nội bộ.
Ngượng đến mức gọi điện cho , trầm giọng : "Lâm Uyển Diệc! Hồ sơ chat nội bộ là công ty thể xem đấy."
Làm sợ tới mức vội vàng xóa hết mấy cái từ ngữ đen tối .
Anh bảo: "Xóa cũng vẫn xem ."
Kể từ đó, bao giờ dám tìm qua hệ thống công ty nữa.
Buổi sáng, vẫn nhận tin nhắn của Lục Trầm, công tác mấy ngày.
thấy thắc mắc, một kỹ sư như thì gì mà công tác cơ chứ.
Tôi cũng hỏi , bảo là giúp chi nhánh vận hành và bảo trì hệ thống một chút.
Buổi trưa, nhận một bó hoa, là hoa lan hương màu tím.
Tôi phấn khích đến mức đem khoe khoang khắp cả văn phòng một vòng lớn.
Tôi tra thử ngôn ngữ của loài hoa : thể hiện lời xin .
Tại Lục Trầm xin ?
Tôi nhắn tin hỏi, giải thích: "Bởi vì đây phớt lờ cảm xúc của em, nên bày tỏ lời xin ."
Lời tác dụng với , cả ngày làm việc đều thấy vui vẻ.
Buổi tối về nhà, Lục Trầm gọi video cho .
Tim như nhảy lên tận cổ họng, mà cảm giác như đang yêu từ đầu.
Thế nên vội vàng chạy đến chỗ ánh sáng nhất, vuốt mái tóc mới thẹn thùng bắt máy.
"Sắp ngủ ?" Anh hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/su-diu-dang-danh-rieng-cho-em/chuong-7.html.]
Anh ở đầu dây bên trông vẻ mệt mỏi, dường như là cũng mới về nhà lâu.
"Chưa, nhưng mà bây giờ mới tan làm ?"
Trông vẻ khá mệt.
Anh trả lời trực diện câu hỏi của , mà hỏi ngược : "Hôm nay thế nào? Có chuyện gì vui kể ."
Tôi nhớ hồi lúc theo đuổi , cũng thích chủ động kể cho những chuyện thú vị xung quanh .
Thế nhưng việc tự và việc chủ động hỏi để , cảm giác khác .
Thế nên hào hứng kể cho Lục Trầm hết tất cả những chuyện gặp trong ngày, dù là chuyện công việc chuyện đời thường.
Lục Trầm cũng phối hợp tiếp lời vài câu, ngờ là trôi qua tận một tiếng đồng hồ.
Tôi hỏi hôm nay xảy những chuyện gì, vẻ im lặng, nhàn nhạt : "Em mà, đàn ông chúng làm việc, nhiều chuyện để kể thế ."
Cũng đúng, từng chứng kiến , đây chụp ảnh mấy ông chú vận hành bảo trì , nửa ngày trời chẳng nặn nổi một lời nào.
"Anh tắm , ? Lát nữa về chuyện tiếp?"
Tắm á?!
Tôi thốt lên theo bản năng: "Anh tắm thế nào đấy?"
Lục Trầm nghẹn lời, nhưng khi trải qua những trêu chọc đây của thì vẫn bình thản đáp : "Thì xả nước tắm thôi."
Tôi rục rịch thử: "Cho xem với?"
"Lâm Uyển Diệc, em hổ ."
Hừ! Anh mới gặp ngày đầu .
Tôi mạnh miệng : "Tôi, Lâm Uyển Diệc, hành thiện tích đức bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ ngay cả việc xem tắm một cái cũng phép ?"
Lục Trầm sắp bờ vực sụp đổ , nhưng vẫn nhẫn nại: "Cái đó... để hãy xem."
Thế là hân hoan cúp điện thoại.
Đến cả trong mơ cũng là những thứ thể miêu tả .
Trong tuần lễ Lục Trầm công tác , ngày nào cũng báo cáo đúng giờ, tặng hoa, dù mệt đến mấy cũng đều gọi video cho .
Nếu mà làm như từ sớm thì đây đến nỗi đòi chia tay chứ.
Mà bây giờ, hằng ngày làm đều cảm thấy như đang cưỡi mây đạp gió .
Mãi cho đến tối thứ Sáu lúc gọi video, nhắc đến chuyện ngày mai sẽ cùng Kỳ Thâm bảo tàng Tam Tinh Đôi.
Lục Trầm ở bên màn hình, thể thấy rõ là mặt xầm xuống ngay lập tức.
Dẫu thì cũng hứa với , đều là hàng xóm láng giềng với , chắc cũng gì nhỉ.
Lục Trầm dường như vui lắm, một lát chỉ : "Vậy em chơi vui vẻ nhé."