Song Sinh Như Mộng, Hậu Vị Như Cờ - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:50:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nương là "kẻ ngốc phúc của kẻ ngốc", Thái hậu khen là cô bé lương thiện. Ta nghĩ đại khái là ngốc lương thiện thật. thế thì ngại quá, nên đáp:

– Bởi vì ngươi là Hoàng đế mà!

Ánh sáng trong mắt dường như vụt tắt ngay lập tức. Hắn hỏi tiếp:

– Thẩm Đường Châu, chuyện nàng hứa với , nàng sẽ quên chứ?

Ta suy nghĩ một chút trả lời:

– Những chuyện quan trọng, đều sẽ quên.

Ta lên xe, vẫy tay tạm biệt . Hắn đó lặng lẽ theo. Bóng dáng cô độc bên đường khiến nhớ đầu tiên gặp . Khi buông rèm xe xuống, n.g.ự.c chợt nhói đau. Ta tự nhủ chắc là do vết thương động đậy thôi.

Những ngày dưỡng thương ở phủ Tướng quân thật yên bình và mãn nguyện. Cây đào mà và Hoàn Hoàn trồng ngày xưa nay cao lớn lắm . Nhìn cây, cha hỏi đang nghĩ gì, bảo đây là kỷ niệm năm bốn tuổi của hai chị em. Cha gật đầu:

– Cây lớn nhanh, Nhĩ Nhĩ của cha cũng trưởng thành .

Cha còn kể nương cũng trồng một cây hạt dẻ ở biên quan, giờ cũng vươn cao. Đến ngày thứ sáu, nương thực sự trở về. Vừa thấy nương ở cửa, nước mắt đầm đìa. Ta nghẹn ngào gọi một tiếng "Nương", nhào lòng . Người nhẹ nhàng vỗ về . Sau khi bình tĩnh , nương xót xa xem vết thương của tiếp. Phải đến khi cha tới dỗ dành, mới thôi nức nở.

Nương ở bên từng tấc rời, đút thuốc, sách, dạo hoa viên cùng . lạ , mỗi khi ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c yên sách, nương cau mày khổ sở. Ngay cả khi xích đu tĩnh lặng, cũng buồn bã. Ta chỉ ăn một viên hạt dẻ bơ, bật .

Ta buồn lắm, hỏi nương:

– Chẳng lẽ vì con trưởng thành như thế mà nương còn thích con nữa ?

Nương ngẩn hồi lâu, xoa đầu :

– Không , chỉ là Nhĩ Nhĩ của nương thực sự lớn .

Nói xong , nhưng vẻ khổ sở vơi nhiều.

Khi vết thương sắp lành, xin cha đưa biên quan. Cha đắn đo mãi cũng đồng ý. Trước ngày khởi hành, Triệu Dụ đến thăm. Tuy thánh chỉ phong làm Hoàng hậu chính thức tuyên , nhưng ai cũng ngầm hiểu Thẩm Đường Châu thể rời cung. Vì thương nặng, sống c.h.ế.t rõ, nên mới thể đổi kế hoạch. Khi rời kinh, cái tên "Thẩm Đường Châu" vẫn đang ở trong cung dạng một hôn mê bất tỉnh.

Triệu Dụ hỏi:

– Nghe ngươi định làm Hoàng hậu?

– Có lẽ . – Ta đáp.

Nàng đưa thiệp mời thành hôn, hứa sẽ chuẩn đại lễ. Nàng , đặt lên bàn một cây trâm tinh xảo và dặn:

– Không tặng châu thoa nhé.

Nàng thêm rằng chiếc trâm Hoàng thượng tặng, rời . Ta gọi với theo:

– Triệu Dụ, cảm ơn ngươi luôn ở bên .

Nàng khoát tay, bảo bớt sến súa . Triệu Dụ là cô gái đặc biệt nhất từng gặp – nàng hoạt bát, liều lĩnh, nhưng cũng vô cùng đoan trang, tú lệ. Ta từng ngưỡng mộ nàng nhiều .

Đến biên quan, mệt lử, sắc mặt tái nhợt. Hoàn Hoàn đợi sẵn ở cổng tiểu viện, xuống xe là nhào ngay lên nàng.

Một vị tướng quân họ Tiền cạnh đó trêu chọc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/song-sinh-nhu-mong-hau-vi-nhu-co/chuong-15.html.]

– Thẩm tướng quân, ngài bảo đưa Nhĩ Nhĩ tới làm lo hai đứa giống phân biệt . Ai dè một đứa trắng trẻo sạch sẽ, một đứa đen thui, dễ nhận quá!

Một nam t.ử khác (chính là ở hội săn bắn) liền lên tiếng:

– Tiền tướng quân bớt lời . Rõ ràng một oai phong hiên ngang, một dịu dàng động lòng mà.

Ta ngủ li bì mấy ngày ở tiểu viện của nương mới hồi sức. Hoàn Hoàn rủ chợ đêm – phiên chợ đặc biệt nhất vùng , nửa năm mới một . Chợ đông nghịt , và Hoàn Hoàn lạc . Đang đợi ở một sạp ngọc, bà chủ sạp bỗng trúng cây trâm đầu :

– Cây trâm bán cho ?

Ta từ chối, bảo nó hề . Bà đòi lấy tiền công để khắc cho , vẫn lắc đầu. Bà thế mà định cướp, lôi kéo buông. Đột nhiên gọi tên , một chưởng đẩy bà . Hoàn Hoàn ôm chầm lấy , nức nở:

– Nhĩ Nhĩ, cứ ngỡ đ.á.n.h mất tỷ !

Ta an ủi nàng rằng lớn, dễ lạc nữa . Nàng xong càng dữ hơn. Lần đầu tiên thấy giọng của Hoàn Hoàn, cảm giác thật kỳ lạ, giọng nàng giống giọng . Sau đó, thấy Hoàn Hoàn chẳng bao giờ chuyện nữa. Ta hỏi nương, trầm tư:

– Sau khi con cung nửa tháng, Hoàn Hoàn bệnh nặng, sốt hơn một tháng. Khỏi xong thì con bé nữa.

Ta ngạc nhiên bảo hôm chợ vẫn thấy nàng gọi tên mà. Nương im lặng một lát bảo:

– Vậy thì tùy con bé . Hoàn Hoàn quá thông minh, nó cái gì cũng , chỉ là thôi.

Mùa thu hoạch hạt dẻ đến. Ta đòi leo cây dù trèo. Cha bắc thang cho . Ngồi cành cây xuống cha nương và Hoàn Hoàn, bỗng hiểu vì Triệu Dụ thích trèo cây đến thế.

Nương làm nhiều hạt dẻ bơ. Dù thích, vẫn cố ăn sáu cái vì ánh mắt mong chờ của . Sợ ngày nào nương cũng bắt ăn, đề nghị mang hạt dẻ chợ bán. Ta thấy khiếu buôn bán lắm. Bán hết hạt dẻ, chuyển sang mở sạp câu đối. Mở sạp cả tháng chỉ bán đúng một bộ, thế còn nộp phí chỗ . Ta bàn với Hoàn Hoàn dọa tên thu phí, nhưng nương xuất hiện dọa đ.á.n.h gãy chân cả hai. Thế là ba chúng vang cả một góc chợ.

Để an ủi vụ làm ăn lỗ vốn, Hoàn Hoàn quyết định kéo dạo ở một phiên chợ khác cho khuây khỏa. Chẳng ngờ lúc đang tha thẩn ngắm đồ, một ông chủ sạp cứ dán mắt cây trâm đầu .

Ông giới thiệu buôn ngọc thạch Đại Châu đến từ Vân huyện xa xôi. Khẳng định sạp hàng thượng phẩm, ông ngỏ ý nếu chịu bán cây trâm đang cài, ông sẵn sàng tặng hai món đồ tùy chọn sạp ngọc của .

Tôi từ chối ngay lập tức, nhưng cũng lấy làm lạ nên hỏi thăm:

– Sao ông lặn lội từ tận phía Nam lên vùng biên thùy phía Bắc để bán ngọc thế?

Ông hỉ hả, bảo rằng giờ đây thế đạo , thiên hạ thái bình nên đây đó xông pha. Qua một lúc, ông chắp tay cảm thán:

– Cũng nhờ đương kim Hoàng thượng của chúng cần chính yêu dân, chúng mới ngày nay.

Tôi thuận miệng tiếp lời:

– Ừm, đúng là cần chính!

Ông chủ với ánh mắt ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì. Tôi vội chọn đại mấy món đồ, bảo Hoàn Hoàn trả tiền nhanh chóng rời .

Hình như kể từ buổi chợ phiên đó, cái tên Châu Thuấn cứ vô tình xuất hiện quanh mãi. Lúc giúp cha lấy giấy Tuyên Thành, mấy thư sinh trong tiệm đang rôm rả bàn luận về những chính sách mới của . Khi ăn sáng ở quán đậu hũ quen thuộc, cũng thấy các thực khách đang nhắc tới Châu Thuấn với vẻ đầy kính trọng.

Sự hiện diện của dày đặc đến mức quyết định ở lỳ trong nhà hai ngày cho khuây khỏa. Tôi băn khoăn, bèn hỏi nương:

– Nương ơi, thường xuyên nhớ tới một là biểu hiện của điều gì ạ?

Nương câu hỏi của làm cho sửng sốt, bà lo lắng hỏi chuyện gì . Tôi chỉ cúi đầu lý nhí:

– Dạ ạ.

Loading...