Song Sinh Như Mộng, Hậu Vị Như Cờ - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:50:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệc sinh nhật của chính , lén chuồn ngoài . Lúc đang cạnh Thái hậu thì Ninh công công tới rỉ tai bà điều gì đó.

Sau đó, ông với :

– Thẩm tiểu thư, Hoàng thượng đang tìm .

Ta Thái hậu, thấy bà gật đầu dịu dàng, liền theo Ninh công công. Ra đến ngoài, thấy Châu Thuấn đang mặc thường phục chờ bên xe ngựa. Ta ngạc nhiên:

– Ngươi định làm gì thế?

Hắn chìa tay về phía , mỉm :

– Lên đây, đưa ngươi một nơi.

Hắn đưa lên đỉnh thành lâu. Nơi cao thật, thật! Từ đây thể thấy phiên chợ đêm xa xa vẫn tan, thấy tửu lâu tấp nập khách khứa, và cả ánh đèn dầu ấm áp từ vạn gia đình khắp kinh thành.

Ta cảm thán:

– Thật tuyệt vời!

Nhìn cảnh tượng bình dị mà tráng lệ , kìm liếc Châu Thuấn. Dù đầu , vẫn đang quan sát .

– Thẩm Đường Châu, ngươi làm gì?

Có những đêm mất ngủ, bên cửa sổ ngoài, vẫn thấy điện Thịnh Danh của sáng đèn đến tận khuya. Ta chân thành :

– Châu Thuấn, ngươi thực sự là một vị Hoàng đế .

Hắn sang, bốn mắt . Khóe môi nhếch lên:

– Sao đột nhiên khen như ?

Ta định nghiêm túc khen thêm vài câu, nhưng thấy ánh mắt trêu chọc của , liền đổi giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/song-sinh-nhu-mong-hau-vi-nhu-co/chuong-12.html.]

– Thôi cái kiểu đằng chân lân đằng đầu !

Hắn lớn hơn, mặt , hít một thật sâu. Một lát , hỏi trầm thấp:

– Thẩm Đường Châu, nếu ở trong cung nữa, ngươi ?

Ta ngẫm nghĩ hồi lâu đáp:

– Ta xem những nơi trong sách của phu tử, lên phương Bắc ngắm tuyết trắng xóa trời, xuống phương Nam nơi mùa đông vẫn ấm áp, đến Giang Nam xem những ngôi nhà nổi sông... và về phủ Tướng quân xem cây đào và Hoàn Hoàn trồng lớn .

Hắn đưa tay xoa đầu :

– Vậy khi xem hết non sông Đại Châu, ngươi thể về kể cho ?

– Nếu thật, nhất định sẽ về kể cho ngươi.

Nói xong, tự thấy vui lây với ý nghĩ đó. bật đến mức sặc, vỗ lưng cho , mắng đúng là "nhân tài", tự đến sặc . Hắn hỏi vui thế , gật đầu thật mạnh.

Hắn bỗng trở nên trầm mặc. Ta bảo trời lạnh về, liền kéo , giúp khép vạt áo cho chặt hơn. Đoạn, bất ngờ rút hết trâm cài đầu xuống. Ta định hỏi thì bảo: "Đừng động đậy".

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo một cây trâm ngọc, cẩn thận cài lên tóc ngắm nghía một lúc lâu. Ta định rút xuống xem thì ngăn :

– Không lấy xuống.

– Đẹp ? – Ta tò mò.

Hắn sâu mắt , một lúc mới khẽ đáp:

– Đẹp.

– Đây là quà sinh nhật ?

– Cứ coi là ! Hạt dẻ cũng là quà, trâm cũng là quà. Ngươi thích ?

Loading...