Phiên ngoại 1
Khi chúng ở bên hơn 10 ngày, Từ Châu Hạc xin nghĩ và mang theo nhiều đồ ăn tới chỗ .
Lẽ là còn thể ngoài chơi, nhưng vì thể trạng cơ thể cho phép nên thể .
Vì , kế hoạch ngoài vui chơi và vô ích, thế nên Từ Châu Hạc tới nhà chơi với .
Đây là thứ hai tới nhà , nhưng là đầu tiên bước phòng .
Vừa bước qua cửa, nhíu mày.
Nhìn những tấm áp phích thần tượng ở tường, đặt túi đồ mua về xuống, hằn học.
“Lý Thừa Tư, em ý gì?!”
Tôi khan, “Một cô gái theo đuổi thần tượng, chút… ừm… thực là em làm chút khoa trương ha.”
Với vẻ mặt u ám, Từ Châu Hạc nghiêm nghị lệnh cho : “Xé nó xuống .”
“Không , em vất vả lắm mới mua đó!”
Tôi làm nũng lăn lộn ở giường.
Từ Châu Hạc dịu giọng: “Không cho em theo đuổi thần tượng, nhưng những tấm áp phích của em khiến thoải mái. Anh bận rộn với công việc và thể ở bên em lúc nơi, vì mỗi ngày em mở mắt đều thấy đàn ông khác.”
“Anh xé nó xuống cho em, em tìm chỗ cất .”
Ngay khi xong, liền bắt đầu làm.
Tôi đặt vị trí của , cảm thấy khá lý cho nên cũng im lặng bận rộn.
Bức tường trống trải, tầm mắt khỏi phóng rộng hơn nhiều.
Một tháng , Từ Châu Hạc mang tới một chồng áp phích với vẻ mặt thích thú, dán chúng lên khi kịp mở miệng.
Từ Châu Hạc lượt xuất hiện ở tường, trợn to mắt.
Ôi! là đàn ông.
Phiên ngoại 2
Lần đầu tiên và Từ Châu Hạc cãi khi là một buổi chiều bình thường, với cái lý do cũng hết sức bình thường.
Hôm đó đang xem phim truyền hình ở trong phòng, còn Từ Châu Hạc thì đang tập thể d.ụ.c ở phòng khách, rõ là qua bao lâu, thấy mồ hôi ướt đẫm phòng.
Tôi đang uống sữa, ngẩng đầu lên : “Anh nhanh ghê.”
Từ Châu Hạc trả lời, lúc định thần thì phòng khách, đó phớt lờ cả một buổi chiều.
Tôi bối rối, chạy phòng khách tìm , thấy đang im sofa nghịch điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/soi-chi-do/phien-ngoai.html.]
Tôi bước bắt chuyện với , nhưng tỏ khó chịu trả lời qua loa với hết tới khác.
Tôi thấy nên : “Không chúng nên chia sẻ chuyện với để cùng giải quyết ?”
Từ Châu Hạc , nghiêm túc với : “Em thể đàn ông nhanh .”
“Hả?” Tôi hiểu, “Sao thế? Em hiểu.”
Tôi về phòng giường suy nghĩ.
Càng nghĩ càng hiểu, bối rối, cho nên liền nhắn cho Lý Hạo.
Dù cái gì mà chả , cái gì là cả.
Lý Hạo thấy tin nhắn của , lập tức gửi qua cho một loạt “ha ha ha”.
[Vui lòng giải thích hộ cái.]
[Chị dâu, chị năm đó Từ đội chị hành hạ như thế nào hả?]
Tôi càng thêm lúng túng: [Chuyện còn liên quan tới nữa hả?]
[Ừ, chị quên ? Lần chị kẹt tay ở cổng trường đó, chị từng với là đội trưởng Từ nhanh ghê còn gì, đó Tiểu Cao , tối hôm đó về kể chuyện cho cả đơn vị , kết quả là tin đồn lan truyền khắp nơi. Mọi nghĩ là bệnh thầm kín nào đó…]
Lý Hạo tiếp tục : [Khi đội trưởng Từ , sắc mặt tái xanh, để ý tới ai, đó mới rõ cho , nếu suy sụp từ lâu ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]
[Chuyện nghiêm trọng tới ?] Tôi vô cùng sợ hãi.
[Nếu chị tin thì thử ?]
Biết chuyện gì xảy , chạy ngoài tìm Từ Châu Hạc.
Ai cũng điểm cấm kỵ, vì Từ Châu Hạc, sẽ bao giờ nhắc nữa.
“Từ Châu Hạc, đừng giận mà, em rõ, nếu như để tâm thì em sẽ bao giờ nhắc nữa.”
Anh một tay ôm lấy , “Quên , tội, tha thứ cho em.”
Tôi hôn lên má .
Chỉ thấy chuyển đề tài: “Có điều, chứng minh bản .”
Cảm giác ánh mắt dần trở nên nguy hiểm, c.ắ.n cắn môi, “Anh…”
Cơ thể bay lên trung, Từ Châu Hạc ôm phòng.
“Từ! Châu! Hạc!”
Anh tiến lên, vươn ngón trỏ đặt bên môi : “Suỵt…”
“Thân thể em yếu như , nên tiết kiệm chút sức lực .”
(END)