Sợi chỉ đỏ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:09:28
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nghĩ vợ định mệnh của Từ Châu Hạc.

Anh thể thoát khỏi , cũng buông .

Ông trời dường như thực sự thắt chặt sợi chỉ đỏ cho chúng , khiến chúng nhận rằng nên trân trọng .

Tôi thở dài một .

Anh vẫn quan tâm , ở một mức độ nào đó.

Nhất định cho chuyện khi đó, hiểu lầm và hận , đối xử với vô tình như .

Nói thẳng liệu hổ nhỉ?

“Nào nào, tung xúc xắc nào.” Người ồn ào nhất trong lớp lên tiếng.

chơi, chỉ hát, cho nên chỉ vài ba vây chơi trò chơi.

Mặc dù từng tới quán bar, nhưng học cách tung xúc xắc từ những cô bạn cùng phòng đại học của .

Tôi cũng vây tới, chỉ dậy thì cảm thấy lưng ớn lạnh.

Tôi qua Từ Châu Hạc.

Bây giờ danh phận gì với cả, quyền kiểm soát .

mà… đây là một cơ hội tuyệt vời đó!

Tôi mím môi suy nghĩ.

“Bốn năm.”

“Mở.”

“Lý Thừa Tư thua !”

Trước mặt rót một ly rượu, nhiều mà uống cạn.

Ngồi đối diện chơi cùng là bạn bàn hồi còn học của , luôn thích chơi , thậm chí bây giờ vẫn đ.á.n.h .

Nếu thắng thì cứ thắng .

điều ngờ là tửu lượng của tệ hơn nghĩ.

Tôi ngừng chơi, nhưng đột ngột dậy: “Lý Thừa Tư! Anh thích em!”

Cậu tới gần , tới mức mà còn thấy ánh sáng lấp lánh trong mắt .

Tôi giật , bất giác dịch về phía , nhưng đập chân Từ Châu Hạc.

Từ Châu Hạc khẽ nhắm mắt, lông mi của rũ xuống, tạo thành một cái bóng mí mắt.

Nhìn xung quanh, đang chờ xem kịch vui.

Tôi gượng: “Cảm ơn thích , nhưng thích .”

thế, yêu lâu như , sắp kết hôn tới nơi cơ mà.”

“Ngậm miệng , đừng ảnh hưởng tới Từ Châu Hạc với Lý Thừa Tư nữa.”

“Mẹ ôi? Hôm nay nhiều tin hot như chứ.”

Nghe từ chối, xuống bàn gào lên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/soi-chi-do/chuong-8.html.]

Tôi: “…”

Bầu khí dần dần trở nên khó xử, đang định kiếm cớ rời thì cổ tay một lực kéo lên, đó khỏi cửa.

“Mọi chơi tiếp , chúng .”

Từ Châu Hạc rời khỏi đây mà một lời.

Anh kéo xuyên qua hành lang, âm thanh giày cao gót lộp cộp vang lên.

Cơn say giờ mới ập tới, thị giác và thính giác đảo lộn khiến chút hoa mắt.

Cho tới lúc gió thu thổi, mới bất tri bất giác tỉnh táo hơn chút.

Nhìn Từ Châu Hạc, nhào tới ôm eo .

Cứng quá, quả nhiên là lính cứu hỏa.

Có câu , phụ nữ ba phần say, chắc chắn sẽ quậy cho tới khi bạn thì thôi.

Bây giờ cớ để ăn đậu hũ của Từ Châu Hạc, làm chứ?

Anh cũng đẩy , chỉ cúi xuống thì thầm tai : “Tôi đưa em về nhé.”

Hơi nóng làm tai ù .

Tôi vùi trong lòng , gật đầu.

Một lúc , khẽ đẩy , xổm xuống : “Lên .”

Tôi lúng túng vòng tay qua, ngoan ngoãn lưng .

Nhà xa chỗ lắm, chỉ cần bộ dọc theo con đường rợp bóng cây , rẽ một ngõ nhỏ là tới.

Trên đường , mặt đất phủ đầy lá rụng cách nào quét sạch, bên trong hàng rào là những căn hộ san sát , cách giữa các ngọn đèn đường ngắn, chiếu sáng cả con đường.

Tôi dựa vai , lớn tiếng phá tan sự im lặng: “Từ Châu Hạc, em hận em…”

“Em chia tay với chút nào, nhưng em thực sự thể làm gì khác.”

Từ Châu Hạc dừng , liếc .

Tóc dính , nhột nhột, như chiếc lông vũ cào đầu quả tim .

Trong mắt hiện lên ánh nước, thanh âm khỏi run lên: “Em lừa đấy… năm đó em gãy tay do ngã, em, em bố em đánh…”

Nghĩ tới chuyện buồn, nhịn nức nở.

“Đến ngay cả khả năng khỏi cái nhà đó em còn , năng lực… tự bảo vệ , như , em còn tư cách gì… mà yêu chứ.”

Tôi lâu, run tới mức nên lời, hít một thật sâu.

Phía sáng ngời, hình như là lối .

Tôi ngẩng đầu lên, thấy đèn đường bên cạnh chập chờn, liên tục nhấp nháy.

Đôi mắt cuối cùng cũng trở nên mờ , sức nặng của cả cơ thể như đổ ập xuống.

Tôi nhắm mắt, khi bóng tối bao trùm, nhỏ:

“Từ Châu Hạc, bây giờ em tiền …”

 

Loading...