Sợi chỉ đỏ - Chương 1+2
Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:06:16
Lượt xem: 21
01
Tôi nghĩ tới một vạn tình huống khi gặp Từ Châu Hạc nhưng bao giờ sẽ nghĩ rơi cái cảnh c.h.ế.t chóc và bất lực như lúc .
“Ha ha? Em nhớ lắm.”
Tôi nghĩ, chắc mặt đỏ lên như m.ô.n.g khỉ .
Nhìn dòng cầu thang, trong lòng nhiều cảm xúc lẫn lộn hơn.
Tôi khẽ rụt cái m.ô.n.g vểnh vểnh về, cố hết sức để dáng vẻ của quá xí.
Nếu hình ảnh mà lên báo thì cái dáng của nó thanh lịch cho lắm.
Tôi cảm nhận công cụ lạnh lẽo đang càng ngày càng tới gần , sợ hãi, “Anh làm thật ?! Hu hu, ơi cứu con!”
“Két!!”
Thanh âm chói tai cực lớn vang lên bên tai , nhắm chặt mắt , thấy một giọng nam lạnh lùng:
“Được .”
Tôi thở một dài, cuối cùng cũng xuống khỏi ban công.
Cẳng chân và bàn chân tê cóng, còn run.
Tôi xuống, tóc rụng khắp nơi.
Mái tóc gọn gàng xinh xắn của cứa đứt một vùng lớn bởi cái cưa tay ai đó.
Tôi đưa tay sờ chỗ tóc đồng đều của , bực bội vò vò đầu, tức giận : “Từ Châu Hạc, thể việc công báo thù tư như ! Học sinh nghệ thuật như em bao nhiêu tóc , đặc biệt là em… còn mọc chậm nữa!”
Người đàn ông mặt đang xếp gọn dụng cụ trong hộp, ánh mắt lia qua khuôn mặt uể oải của .
Ánh mặt trời chiếu một bên sườn mặt , trong con ngươi đen kịt tựa hồ như chứa ngàn ánh , khép hờ hai mắt, hàng mi mảnh khảnh phủ xuống một mảnh tối tăm.
Tôi mấp máy môi gì đó, nhưng Từ Châu Hạc bỏ mà một lời nào.
Tôi cảm ơn những lính cứu hỏa khác, bóng lưng của họ biến mất ở cửa lối .
Tôi rằng bây giờ Từ Châu Hạc hẳn là ghét , bởi vì chính câu đó:
“Chẳng lẽ còn cưa đầu đưa cho nữa ? Để yên ?”
02
Tôi và Từ Châu Hạc là bạn cấp ba, hồi thường xuyên điểm kém và chuyển xuống bàn cuối cùng, còn điểm của luôn ở mức khá, còn là lớp trưởng.
Tôi là dễ dãi, mỗi thu bài tập đều một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua cho , mỗi ngày đều cho chép bài lúc sáng sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/soi-chi-do/chuong-12.html.]
Câu Từ Châu Hạc với nhiều nhất là: “Đừng để của lên đầu.”
Khi đó chúng chỉ giao thoa với ở việc , nhưng ngờ một ngày vô tình quả bóng rổ của Từ Châu Hạc đập đầu khi đang con đường nhỏ bên ngoài sân thể dục.
Sau đó, phận của chúng bắt đầu buộc lấy , giống như những khác, chúng dần nảy sinh tình cảm với .
Có lẽ, tình yêu của tuổi thanh xuân đều vô cùng nồng nhiệt như thế.
Từ Châu Hạc là một tự cao, khi chúng quen , luôn ngang nhiên ôm vai hoặc nắm tay .
Trong trường cho phép yêu sớm, thì sợ giáo viên phát hiện.
Sau đó, mới thu liễm , nhưng một thời gian dài qua , giấy cũng gói lửa.
Giáo viên chủ nhiệm chuyện của chúng năm lớp 11, và cả hai chúng đều mời phụ lên chuyện.
Tôi ngờ ngày hôm đó tới là bố – đàn ông luôn hút thuốc, uống nhiều rượu và hầu như bao giờ ở nhà.
Vẻ mặt ông u ám, về tới nhà, ông đ.á.n.h đập , dẫn tới tay trái của gãy.
Ông nghiến răng mở miệng c.h.ử.i bới , nếp nhăn trán làm ông trông dữ tợn, ông là một con quỷ, một con dã thú luôn nhe nanh múa vuốt.
Sau mới , cũng ông đánh, cho nên mới thể nhận điện thoại của thầy giáo .
Tôi yêu sớm là sai.
Từ Châu Hạc thực sự , cả bố của cũng là thiện lương dịu dàng.
Trong bệnh viện, mơ thấy nhiều thứ, dường như thực sự xứng với Từ Châu Hạc, bởi vì một cha luôn chỉ bạo hành gia đình.
Thực tế thì, là một tiểu thư nhà khá giả, bà thể đưa thật xa, nhưng bà quá nhát gan, cho báo cảnh sát, bà dường như thể tách rời khỏi đàn ông .
Tôi hiểu vì cái gì mà bà làm thế, hận bản vì quá nhỏ nhen, nếu bà yêu đàn ông , cũng cảm thấy chán ghét cả bà .
Sau đó, khi trở trường, tin rằng Từ Châu Hạc sẽ chuyển trường.
Vì bố chuyển công tác nên cả gia đình rời khỏi nơi .
Tôi còn nhiều niềm tin tương lai của hai đứa, cho nên chia tay.
Từ Châu Hạc từ chối, sẽ trở và bảo đợi .
Tôi hề chút tự tin nào với một mối quan hệ cách hơn 3000 cây .
Vì , một ngày nọ, cuối cùng cũng lời tàn nhẫn nhất.
Tôi thừa nhận là chút nông nổi.
Sau đó, xóa WeChat của , cũng bao giờ tới tìm nữa.
Tôi cứ nghĩ chia tay thì chia tay thôi, nhưng ngờ sức ảnh hưởng của mối quan hệ mạnh mẽ tới mức thể chấp nhận một mối quan hệ với bất cứ khác phái nào.