Trên đường về, báo tin vui cho Lý Hạo.
Anh gửi qua một biểu tượng cảm xúc đang lau mồ hôi.
[Càng nghĩ càng nên lời. Từ đội tự với , ghét phụ nữ, chắc chắn dễ theo đuổi mà.]
Tôi bật thành tiếng, Từ Châu Hạc.
Điều khiến chú ý, đoạn chat của chúng , lấy điện thoại của gửi một tin nhắn thoại cho Lý Hạo.
[Tôi ghét phụ nữ, nhưng ghét tiên nữ, theo đuổi dễ nhưng nghĩa là thể chủ động theo đuổi.]
[Từ Châu Hạc, đúng là cách lý lẽ!!]
[Hơn nữa, thực , chúng ở bên từ hồi cấp ba.]
[Hả??? Anh thật hả?!]
Từ Châu Hạc mỉm , mở máy ảnh, chiếu cảnh đang ôm vai gửi sang cho Lý Hạo.
Một phút .
Lý Hạo: [Cút!!!!!!!!]
Tôi nhịn ngặt nghẽo.
vì lòng của Lý Hạo vì giúp đỡ , giữ lời hứa, giới thiệu cho đám chị em bạn dì yêu đương trong thời gian gần đây của .
Sau khi ở bên Từ Châu Hạc, cuộc sống của chúng trôi qua đơn giản và bình thường.
Công việc của Từ Châu Hạc bận, chúng chỉ thể gặp một một tuần, thậm chí lúc còn chả gặp .
Tuy nhiên, hiểu nghề nghiệp của và luôn tự hào về nó.
Ngược là bà cô nhỏ Hạ Chi Hàm, cô ở cùng nữa, những chuyển mà còn tiện tay vơ hết đồ ăn vặt của mới .
Căn nhà trống rỗng, nhưng may mắn , Từ Châu Hạc lập tức tới và để nhiều thứ của ở chỗ , chẳng hạn như một vật dụng nhỏ như áo khoác, bút, … điều khiến cảm thấy ấm áp hơn mỗi khi trở về nhà.
Trong những ngày thể gặp Từ Châu Hạc, sẽ kiếm nhiều tiền hơn và đếm từng ngày cho tới khi chúng gặp .
Vào dịp tết nguyên đán, cuối cùng cũng một kỳ nghỉ tương đối dafai.
Anh hỏi , nghĩ nghĩ và leo núi Lăng Sơn nổi tiếng.
Nghe Lăng Sơn cường thiện trừ ác, điều cũng thể giúp cùng yêu tay trong tay tới đây điều .
Từ Châu Hạc mê tín, nhưng vẫn âm thầm đặt vé.
Tôi hỏi ngược : “Nếu chúng định mệnh của và sẽ chia tay thì sẽ làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/soi-chi-do/chuong-11.html.]
Từ Châu Hạc vì tức giận thì : “Nếu chúng xứng thì còn cặp nào thể vượt qua nữa ?”
Tôi gật đầu lia lịa: “Có lý.”
Sau nhiều gặp , nghi ngờ Nguyệt Lão trói buộc chúng bằng sợi chỉ đỏ.
Muốn giãy giụa cũng , vướng bận ái tình cả một đời.
Trước khi tới Lăng Sơn, là con đường ở đây sẽ gập ghềnh và khó khăn tới .
May mắn , Từ Châu Hạc luôn phía , luôn giữ eo mỗi khi sắp ngã.
Thể lực của kém xa , luôn hai bước dừng một bước.
Anh cũng hối thúc , khi dừng sẽ chuyện với và cho uống nước.
Sau năm tiếng bộ, cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi và thấy chùa Lăng Sơn như mong thấy.
Cũng như các cặp đôi khác, chúng thắp hương khấn Phật phù hộ.
Từ Châu Hạc và quỳ tấm đệm, chắp tay và khi mỗi đều cầu xong, liền tới rút thăm.
Bên tấm gỗ ghi: [Hoa lành trăng rằm cả một đời]
Tôi tìm một sư thầy trong chùa để giải đáp:
“Hai cô là cuối cùng rút thăm của đợt rút . Những tấm thẻ sẽ đổi mỗi tuần, và đây là một thẻ đại cát. Câu thơ rằng, hoa , trăng tròn, điều ước cao nhất của cuộc đời đều sẽ thực hiện. Cũng rằng, rút thẻ sẽ mãi mãi bên , là một sự kết hợp hảo, một cuộc hội ngộ trăm năm.”
Hài lòng, nắm tay Từ Châu Hạc bước khỏi ngôi chùa tráng lệ, cơn gió núi ập tới ôm trọn lòng.
Có những ngọn núi cao chót vót ở phía xa, sương mù khắp nơi, chúng dường như đang ở mây.
Tôi ngước Từ Châu Hạc, gió thổi làm rối tóc , cũng làm trái tim rối tung.
Gió núi khó ngăn, tình yêu cũng .
Tôi giơ ngón út , nhe răng với .
Từ Châu Hạc cũng hiểu, khẽ đưa tay .
Tôi thề với : “Chúng sẽ mãi mãi bên .”
Cho dù chúng xa trong một thời gian ngắn, nhưng chúng sẽ hàng ngàn hội ngộ.
Hai ngón tay chạm .
Tôi tin rằng lúc đây đang một sợi chỉ đỏ vô hình đang buộc chặt chúng với .
Trọn đời dây dưa.