Nơi mà và Từ Châu Hạc hẹn hò là ở công viên.
Cũng là nơi mà chúng thường tới nhất.
Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi bình thường, trông sạch sẽ tươi tắn, cúc áo đầu tiên n.g.ự.c cài, lộ làn da trắng nõn, trông chút khác biệt so với ngày, nhưng cũng vẻ thoải mái hơn.
Ngọn gió thổi qua ngọn cây, cành lá đung đưa, phát âm thanh khe khẽ, cơn gió mang theo hương chanh nhàn nhạt từ Từ Châu Hạc xộc trong mũi .
Được yêu khiến tự tin hơn, nhưng nghĩ tới iệc chủ động rủ chơi, khỏi dè dặt.
Vì , chúng vòng quanh con đường, nhưng ai chuyện.
Tôi nhịn , “Thời tiết hôm nay nhỉ.”
“Ừm, nơi nhiều hoa mà.” Từ Châu Hạc đáp .
Chúng bắt đầu cuộc trò chuyện, tán gẫu vài câu liên quan, nhưng vặn vẹo mãi mà thẳng vấn đề.
Lãng mạn chả thấy, tỏ tình mà thời gian thì cứ lãng phí trôi qua!
Tôi cảm thấy bụng réo lên, cho nên đề nghị ăn .
Chúng tới một quán mì, chủ quán là một bác ngoài năm mươi, quán một chút mèo cam đang sưởi nắng.
Hồi đó chúng cũng từng tới quán mì , chủ quán bụng, mì bò giống như những quán khác chỉ vài lát bò mỏng, tuy giá tăng lên 12 tệ một tô nhưng thịt bên trong dày và đầy đặn, ăn ngon.
Tôi liên tục chuyện, thỉnh thoảng Từ Châu Hạc.
Không ngờ, ăn nhanh, đang đó , nghĩ điện thoại mà chỉ chăm chú .
Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Tôi ăn thật nhanh cho xong nhưng dám nuốt xuống.
“Đừng chằm chằm em như thế.” Tôi nhắc nhở.
Từ Châu Hạc mỉm , xuống điện thoại.
Sau khi ăn uống no nê, siêu thị.
Bằng cách nào đó, khi đẩy xe hàng tới cạnh , thực sự loại ảo tưởng rằng chúng trở thành một gia đình.
“Thích gì thì cứ lấy .” Giọng Từ Châu Hạc bay tới bên tai .
Tôi hổ, chỉ lấy hai gói khoai tây chiên.
“Lấy thêm , xem ai gầy như em ?” Từ Châu Hạc hỏi, “Nhẹ tới mức thể nhấc bằng một tay.”
Anh nhận đang hổ nên bắt đầu tự vận động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/soi-chi-do/chuong-10.html.]
Một lúc , xe hàng chất đầy đồ ăn vặt, bánh mì, sữa và trái cây.
Lúc thanh toán, với : “Bình thường nên ăn ba bữa một ngày, nếu em cảm thấy đói chiều hoặc đêm thì thể ăn chút đồ ăn nhẹ.”
Tôi gật đầu.
Tôi luôn cảm thấy chúng đang làm những thứ mà những yêu đang làm mặc dù chúng chính thức bước mối quan hệ đó.
Bước khỏi quầy tính tiền, tay Từ Châu Hạc xách một đống túi lớn túi nhỏ.
Anh đột nhiên : “Lần để quên một cái ô ở tủ gửi đồ ở đây, em lấy giúp nhé, chìa khóa ở trong túi .”
“Dạ.”
Tôi kiễng chân lấy chiếc chìa khóa mới tinh từ trong túi áo n.g.ự.c của .
“Cạch”
Cánh cửa bật mở ran gay mắt , kỹ hơn.
Ô ở cơ…
Đây rõ rầng là một bó hoa hướng dương.
Tôi liếc Từ Châu Hạc, đang cách đó xa mỉm .
Hoa hướng dương ý nghĩa là lòng chung thủy, tượng trưng cho việc khi sinh nó luôn hướng về phía mặt trời, kiên định và bền bỉ, bao giờ đổi .
Cũng như chúng , bao năm lăn lộn, vẫn sẽ để cho một vị trí trong tim.
Trên đóa hoa một mảnh giấy, mở nó .
[Lý Thừa Tư, nhiều năm như , gặp em, nhớ em vô cùng. Anh thừa nhận bản với em, nhưng bao giờ từng ngừng quên em. Anh cũng điểm của em luôn kém. Không em, khi chuyển sang trường khác, cũng vẫn luôn cố gắng, em đang học ở thành phố , cũng đang nỗ lực cố gắng để hơn và trở với em. Anh gặp em. Ông trời đối xử với tệ, phận của chúng vẫn gắn bó chặt chẽ với . Anh hối hận, nhưng bắt đầu từ . Anh cố gắng hết sức nhưng vẫn cảm thấy thực ghen tị. Anh thậm chí còn trộm tin nhắn trò chuyện của em và đồng nghiệp lúc tắm. Điều đúng là , bởi vì nó giống như một việc mà thể làm. Sau , đường đưa em về nhà, thực sự cảm thấy với em. Anh hy vọng em sẽ đối xử với bản hơn, hoạt bát, tự tin và tự do.]
Lời lẽ sôi nổi, câu văn trìu mến.
Nước mắt rưng rưng, cất tờ giấy , cầm bó hoa chạy về phía .
Từ Châu Hạc từ xa, khẽ chăm chú, đặt túi đồ xuống đất dang hai tay .
Tôi nhào lòng , bế lên xoay vài vòng.
Tôi lắc đầu, xoa xoa má .
Hai chân đặt mặt đất, dùng một tay cầm hết túi lớn túi nhỏ , một tay dùng để nắm tay .
Chúng thêm lời nào, chỉ , trái tim của chúng cũng hiểu rõ ràng.
Đây chính là tình yêu của chúng , tình yêu cần nhiều câu từ để biểu đạt.