Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Chương 180: Đỡ đạn

Cập nhật lúc: 2026-01-17 02:18:30
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Diệp chạy quá nhanh, hai gã đàn ông sững một chút mới đuổi theo, đuổi gọi nhỏ: "Tô tiểu thư, cô đừng chạy!"

Chỉ kẻ ngốc mới chạy!

Tô Diệp càng sức chạy nhanh hơn, kết quả vì quá mải chạy mà cô chú ý lọt tầm ngắm của kính hiển vi. Cho đến khi một tiếng đoàng vang lên, cô mới thầm kêu hỏng bét.

Trong cái rủi cái may, phía đột nhiên tung một cú vồ hổ đói đẩy ngã cô xuống đất. Viên đạn thạch nổ tung ngay bên tai, nước b.ắ.n tung tóe lên nửa khuôn mặt Tô Diệp. Chưa kịp phản ứng gì, đang đè vớ lấy khẩu s.ú.n.g cô làm rơi, xoay tay b.ắ.n trả một phát.

Đoàng!

"Triệu Dược, out!" Người chơi đ.á.n.h lén Tô Diệp c.h.ử.i thề một tiếng rời .

Một gã đàn ông khác cũng đuổi kịp, hai mỗi nắm lấy một cánh tay Tô Diệp, kéo cô điểm ẩn nấp.

Tô Diệp vùng vẫy mấy cái: "Rốt cuộc các là ai?"

Một đáp: "Tô tiểu thư, cô đừng căng thẳng. Chúng Lạc tiểu thư thuê đến để bảo vệ cô."

"Khê Khê ?" Tô Diệp dám tin họ: "Các gì làm bằng chứng?"

Người vanh vách: "Đương quy, bạch thược, xích thược, ngũ linh chi, nguyên hồ, xuyên khung..."

Tô Diệp tin ngay. Đó là đơn t.h.u.ố.c đầu tiên Lạc Khê kê cho cô khi hai mới gặp .

"Các đến bảo vệ , ai bảo vệ Khê Khê ?" Tin tưởng phận của hai xong, Tô Diệp lập tức hỏi.

Hai gật đầu: "Có ạ." Lạc Khê tổng cộng thuê năm từ công ty vệ sĩ của họ. Hai phụ trách bảo vệ Tô Diệp, ba còn phụ trách bảo vệ Lạc Khê và Sở Kinh Tây.

Tô Diệp yên tâm hơn, lấy chiếc điện thoại nhỏ hỏi họ: "Cái Khê Khê đưa cho tín hiệu, hỏng ?"

"Không ." Hai chẳng cần đáp: "Ở đây thiết phá sóng, thiết của chúng cũng dùng ." Nếu họ luôn âm thầm bám sát Tô Diệp mà chỉ dựa định vị thì sớm lạc mất cô .

"Sao thứ đó chứ?" Tô Diệp ngỡ ngàng: "Chỉ là một trò chơi thôi mà, cần làm như thật ."

"Ai , tóm cẩn thận vẫn hơn." Chính vì hai họ rõ tình hình nên mới quyết định lộ diện để bảo vệ sát sườn.

Tô Diệp gật đầu : "Tôi yên tâm về Khê Khê, chúng tìm ."

Hai theo cô. Cả ba rời khỏi điểm ẩn nấp, nhưng cũng tìm, đành chọn đại một hướng để cầu may. Tiếng thông báo loại thỉnh thoảng vang lên đầu. Nhìn tần suất, trận đấu bước giai đoạn quyết liệt, điều khiến Tô Diệp vốn căng thẳng càng thêm lo âu.

May mà bên cạnh còn hai vệ sĩ, họ bảo vệ cô tìm cơ hội loại bỏ những tham gia khác. Càng nhiều loại thì càng an .

"Á!"

Đang , bỗng nhiên thấy một tiếng hét nhọn hoắt của phụ nữ. Tô Diệp khựng : "Hà Mạn!" Đó là tiếng hét của Hà Mạn. Nghe như thể cô đang chịu sự kinh hãi tột độ, xen lẫn vài phần đau đớn.

Chẳng đang cùng Cố Trạch Dã ?

"Nhanh, qua đó xem thử." Tô Diệp suy nghĩ gì mà chạy ngay về hướng tiếng hét. Hai vệ sĩ cũng vắt chân lên cổ đuổi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-180-do-dan.html.]

Khi Tô Diệp tìm đến nơi, Hà Mạn đang ngã gục đất, bắp chân m.á.u chảy ròng ròng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch rõ vì sợ vì đau. Cách đó xa, Cố Trạch Dã cũng đang ngã đất, mặt mũi bầm dập. Một gã đàn ông đang mặt , giơ s.ú.n.g lục nhắm thẳng giữa lông mày .

Cảnh tượng khiến đôi chân Tô Diệp nhũn , suýt chút nữa là quỳ xuống: "Dừng tay!"

Gã đàn ông tiếng hét của cô làm cho run tay một cái, theo bản năng liếc mắt sang. Cố Trạch Dã chớp thời cơ đá mạnh cổ tay , khẩu s.ú.n.g lục cạch một cái rơi xuống đất. Anh vươn tay định chộp lấy nhưng gã đàn ông kịp phản ứng đá văng .

Bộp!

Cú đá dùng lực cực mạnh khiến Cố Trạch Dã – một đàn ông cao 1m85 – văng xa vài mét, lưng đập mạnh cây mới dừng , đau đến mức ngũ quan nhăn nhúm . Gã đàn ông dùng mũi chân hất khẩu s.ú.n.g lên, nhưng kịp đưa tay đón thì hai vệ sĩ lao tới. Ba lập tức đ.á.n.h giáp lá cà.

Tô Diệp vội vàng chạy đỡ Cố Trạch Dã: "Anh ?"

Cố Trạch Dã nén đau lắc đầu: "Không ."

Tô Diệp chẳng vẻ gì là cả, gấp gáp hỏi: "Sao g.i.ế.c ?" Có g.i.ế.c thì cũng là g.i.ế.c cô và Lạc Khê chứ, đến lượt Cố Trạch Dã và Hà Mạn.

"Sao em mang theo vệ sĩ?" Cố Trạch Dã hỏi ngược với ánh mắt sâu thẳm.

Tô Diệp hỏi đến nghẹn lời, nửa giây mới hỏi: "Anh nghi ngờ ?"

Cố Trạch Dã định mở miệng, một tiếng hô "Cẩn thận!" vang lên kèm theo một viên đạn lao tới, kịp suy nghĩ đẩy mạnh Tô Diệp .

Tô Diệp cũng kịp suy nghĩ mà nhào tới chắn .

Phập!

Một tiếng động da thịt đạn xuyên qua vang lên bên tai Cố Trạch Dã. Cơ thể hề cảm thấy đau đớn, chỉ thấy vùng cổ b.ắ.n trúng bởi thứ chất lỏng ấm nóng. Nửa giây mới bừng tỉnh, đạn găm Tô Diệp. Cô đau đến mức cả run rẩy, nghiến chặt răng phát âm thanh nào.

"Chạy mau!" Hai vệ sĩ đối thủ của sát thủ chuyên nghiệp, thấy Tô Diệp trúng đạn liền hét lớn đầy lo lắng.

tên sát thủ làm cho Cố Trạch Dã cơ hội thoát . Hắn đá bay một vệ sĩ giơ s.ú.n.g định b.ắ.n bồi thêm. Cố Trạch Dã ôm lấy Tô Diệp lăn lộn đất, vốn định trốn cây, ngờ phía là một sườn dốc, hai trực tiếp lăn xuống .

Hà Mạn trố mắt Cố Trạch Dã ôm Tô Diệp lăn xuống sườn dốc, cả đờ đẫn vì sợ hãi, thấy tiếng vệ sĩ nhắc xuống. Để khi cảm nhận nỗi đau xé tâm can, n.g.ự.c cô xuất hiện một lỗ đạn.

Vào khoảnh khắc ngã xuống, trong đầu cô chỉ một thắc mắc: Tại ? Tại bảo Mạnh Như Tuyết g.i.ế.c Tô Diệp, mà kết cục g.i.ế.c là chính và Cố Trạch Dã?

Cùng lúc đó, một kịch bản tương tự cũng đang diễn ở phía Sở Kinh Tây và Lạc Khê. Khác ở chỗ bên họ tận ba tên sát thủ. Ba vệ sĩ cộng thêm "hai tay mơ" là Sở Kinh Tây và Lạc Khê đối đầu với ba sát thủ chuyên nghiệp, khó khăn đến nhường nào thể hình dung .

Các vệ sĩ cố gắng kìm chân sát thủ để họ chạy thoát, nhưng ba họ cũng chỉ kìm hai tên. Tên sát thủ còn ráo riết truy đuổi, và chỉ nhắm một Sở Kinh Tây mà g.i.ế.c. Mỗi Lạc Khê chắn mặt Sở Kinh Tây, tên sát thủ dám nổ súng. Nắm bắt quy luật , Lạc Khê cố gắng bảo vệ Sở Kinh Tây hết mức.

Sở Kinh Tây dám đ.á.n.h cược vận may , vạn nhất dồn ép sát thủ quá mức khiến làm liều thì ? Vì mỗi khi Lạc Khê bảo vệ , xoay tay bảo vệ ngược cô. Sự giằng co giữa hai càng làm rối loạn tầm của sát thủ, vô tình giúp họ thoát nạn vài .

Hai vợ chồng chạy trốn trong rừng sâu, tên sát thủ bám sát rời. Lạc Khê bất ngờ trượt chân, cả lăn xuống sườn dốc. Sở Kinh Tây kinh hãi, chộp lấy tay cô, cả cũng theo đó mà ngã xuống. Tên sát thủ chớp thời cơ b.ắ.n một phát . Sau một tiếng hừ nhẹ đầy đau đớn, bóng dáng hai nhanh chóng biến mất sườn dốc.

Khi tên sát thủ chạy gần xuống, bóng chẳng thấy , chỉ còn vệt m.á.u loang lổ mặt đất.

"Mẹ kiếp!" Hắn c.h.ử.i thề một tiếng, cất súng, nghiến răng đuổi theo xuống .

full truyện nhắn zalo e nha 0963.313.783

Loading...