Luật sư của cầm bản trong tay, môi run lên, hạ giọng gấp bên tai :
“Thua … Khương tiểu thư, khó ! Giấy chẩn đoán là thật. Lại là hồ sơ kéo dài hơn chục năm, bệnh viện và bác sĩ đều cực kỳ uy tín. Về mặt pháp lý, trong thời gian phát bệnh cô đúng là chịu trách nhiệm hình sự. Chúng … chúng chỉ thể cố gắng xin áp dụng biện pháp bắt buộc điều trị…”
Quả nhiên, khi tạm nghỉ để hội ý, thẩm phán tuyên án:
Xác định Tô Lam Âm tại thời điểm phạm tội đang trong trạng thái phát bệnh tâm thần, năng lực chịu trách nhiệm hình sự, tuyên vô tội.
Xét hành vi gây nguy hại cho xã hội, yêu cầu gia đình quản lý nghiêm ngặt và tiếp tục điều trị.
Đồng thời, về trách nhiệm dân sự, nhà họ Tô bồi thường cho tám trăm nghìn tệ.
Tám trăm nghìn?
Đổi lấy tự do cho Tô Lam Âm?
Một cảm giác vô lý và phẫn nộ dâng lên dữ dội, tim đập loạn.
Tôi bật dậy, giọng vì cố kìm nén mà trở nên sắc nhọn:
“Thưa thẩm phán. Tôi từ chối nhận bồi thường bằng tiền. Tôi kiên quyết yêu cầu áp dụng biện pháp điều trị bắt buộc đối với cáo Tô Lam Âm. Cho đến khi cơ quan thẩm quyền xác định cô còn gây nguy hiểm cho xã hội nữa.”
Giọng vang rõ trong phòng xử án yên tĩnh.
Thẩm phán : yêu cầu hợp lý, nhưng cô nghĩ kỹ, thật sự nhận tiền bồi thường? Chỉ chọn một.
Tôi dứt khoát: nhận.
Từ hàng ghế dự khán hô lên: “Nhốt cô ! Đồ điên.”
Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ, nhanh đó sửa phán quyết: Tô Lam Âm đưa điều trị bắt buộc.
Cảnh sát tiến lên, dẫn Tô Lam Âm, sắc mặt vẫn khó coi.
Khi ngang qua , cô liếc .
Không hiểu , trong ánh mắt đó sợ hãi, hối hận, chỉ một tia lạnh lẽo, cao cao tại thượng đầy châm biếm.
Hoắc Hành Thu dậy, sững ở hàng ghế cuối, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Ánh mắt dán chặt Tô Lam Âm đang dẫn , đột ngột sang , trong đó tràn đầy hỗn loạn, kinh ngạc và một thứ gì đó… như sụp đổ.
Tôi , thu dọn đồ, sự bảo vệ của Trần Cương và sự vây quanh truy hỏi của phóng viên, lưng thẳng tắp, từng bước từng bước rời khỏi phòng xử án.
Ánh nắng bên ngoài chút chói mắt.
Vụ kiện tưởng như thua, nhưng giống như… thắng điều gì đó khác.
Ít nhất, “bạch nguyệt quang” hảo tì vết trong mắt một , từ nay dính vết bùn điên loạn, thể rửa sạch.
Đáng giá.
12
Nhà họ Tô quả nhiên dạng .
Vụ kiện tuy kết thúc theo cách gần như phi lý, nhưng lời đe dọa của họ vẫn truyền đến tai qua vài trung gian: đại ý là bảo “liệu mà cẩn thận” ở Hải Thành, thậm chí trong cả nước, bọn họ vô cách khiến “ sống yên”.
Cùng ngày đó, nhận tin nhắn của Hoắc Hành Thu, chỉ vỏn vẹn một câu lạnh lùng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/so-phan-treu-dua-chu-heo-tham-an/chuong-7.html.]
“Nhỏ nhen ích kỷ, em khiến quá thất vọng. Tôi cần thời gian bình tĩnh . Trong ba tháng, đừng xuất hiện mặt nữa.”
Tôi dòng tin nhắn , suýt bật .
Diệu Linh
Rốt cuộc là ai khiến thất vọng?
Là bạch nguyệt quang mỹ tì vết của , là : con “chim hoàng yến” tham lam, nhỏ nhen trong mắt ?
Có lẽ, chỉ thất vọng vì ngoan ngoãn để dùng tiền dàn xếp, diễn theo kịch bản “nhẫn nhịn chịu đựng” mà vạch sẵn, trái còn kéo toạc tấm màn che, để thấy sự thật mà thấy.
Thôi, quan trọng nữa.
Tôi nhanh chóng bán căn hộ duplex của nguyên chủ.
Đồ đạc cá nhân giản lược hết mức, cuối cùng chỉ còn hai chiếc vali lớn.
Hải Thành, đối với lúc , chỉ còn một mớ hỗn độn và… nguy hiểm tiềm ẩn.
Trong tay hơn hai nghìn vạn, cũng đủ sống mấy đời, nhưng mới hơn hai mươi, thể nghỉ hưu từ bây giờ?
Huống chi, mối đe dọa vô hình từ nhà họ Hoắc và nhà họ Tô như thanh kiếm treo lơ lửng đầu, khiến dám thực sự thả lỏng.
phiên tòa gây chú ý khắp mạng cũng lợi.
Tài khoản mạng xã hội của tăng thêm tám vạn theo dõi.
Dưới một bài đăng về kết quả phiên tòa, tràn ngập những bình luận bênh vực và hóng chuyện.
Một ý nghĩ chợt lóe lên: lẽ, luôn ở trong tầm mắt của công chúng, với mới là tấm “bùa hộ mệnh” an nhất?
Tôi quyết định : thành tâm nguyện lớn nhất khi xuyên sách: trở thành một blogger ẩm thực với hàng triệu theo dõi.
Ăn uống là sở thích khắc sâu trong linh hồn .
Mà giờ đây, một ngoại hình xinh gì sánh nổi, còn… mấy tuần tự thử nghiệm, rút kết luận: thể chất ăn mãi béo.
là ông trời đút cơm tận miệng, ăn thì quá .
Trần Cương vẫn im lặng giúp thu dọn hành lý, động tác gọn gàng, ánh mắt từng liếc lung tung.
Hợp đồng của với công ty vốn chỉ còn bốn ngày, trực tiếp liên hệ với sếp , trả thêm tiền gia hạn hai năm.
Dù cũng đắt, thủ , ít , ý…quá đáng giá.
Anh sẽ hộ tống đến thành phố mới, giúp định, tiếp tục làm vệ sĩ kiêm trợ lý tạm thời.
Điểm dừng chân đầu tiên, chọn thành phố A: nơi nổi tiếng với vị cay nồng đậm đà.
Tôi đổi tên tài khoản thành: “Khương tiểu thư trốn truy sát”.
Có chút tự giễu, chút bí ẩn, cả sự dứt khoát đường lui.
Định hướng nội dung rõ ràng: review nhà hàng cao cấp.
Những ngày cầm gậy selfie chen chúc ở quán nhỏ… là chuyện của quá khứ.