Sáng hôm , tiếng chuông báo thức vang lên.
Vân Tưởng thò một tay khỏi chăn, tắt chuông.
Khi chuông báo thức tạm ngưng vang lên nữa, cánh tay trắng nõn của cô tắt .
Đêm qua ngủ muộn, Vân Tưởng bò khỏi chăn ấm áp với vẻ uể oải, cô giờ, vội vàng vỗ vỗ má phòng tắm rửa mặt.
Khi cô bước từ phòng khách, khéo gặp Giang Ngật Xuyên tập thể d.ụ.c xong đang về phòng ngủ để tắm.
Người đàn ông mặc một bộ đồ thể thao màu đen, vẻ mặt thờ ơ, giọng cũng lắm: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Vân Tưởng nhịn ngáp một cái, “Xin , hôm nay dậy muộn.”
Theo giờ giấc dậy thường ngày, đáng lẽ cô dậy lúc bảy giờ, nhưng tối qua khi cúp điện thoại bao lâu, cô tiếp tục trò chuyện với Diệp Niệm Đào.
Trò chuyện đến tận hai giờ sáng.
“Không .” Giang Ngật Xuyên gượng gạo, “Tối qua cô ngủ ngon ?”
Vân Tưởng ngượng ngùng vén tóc qua tai: “Ừm, ăn sáng ?”
“Chưa, định tắm.” Giang Ngật Xuyên xuống Vân Tưởng, “Hôm nay ăn bữa sáng do dì Đới làm.”
“Được,” Vân Tưởng gật đầu, “Leo dậy ?”
“Chắc là mới dậy.”
“Vậy xuống xem bé.”
Cuộc đối thoại giữa hai khá bình đạm, Vân Tưởng xong liền xuống lầu. Cô cảm thấy Giang Ngật Xuyên sáng nay lạ.
Tuy nhiên, cô nghĩ nhiều, gõ cửa phòng ngủ của Leo.
Giọng non nớt đáng yêu truyền từ bên trong: “Có thể .”
Vân Tưởng cong cong khóe mắt, khi đẩy cửa bước thì thấy Leo đang thò đầu từ phòng đồ: “Là bố ạ?”
“Là cô đây~” Vân Tưởng đáp.
Leo ngạc nhiên kêu lên: “Cô! Sao cô đến?”
“Cô nhớ bé Leo , đến thăm con .”
Leo đang kéo chiếc quần mặc xong, kích động đến mức giọng cũng đổi: “Cô đừng vội, Leo đang mặc quần.”
Vân Tưởng dở dở : “Không , con là trẻ con mà, con tự mặc quần ?”
“Được ạ, nam nữ thụ thụ bất , cô đừng vội.” Leo ngại ngùng đến mức giọng vang lên cao hơn.
Vân Tưởng cưng chiều một tiếng .
Năm phút , Leo mặc một chiếc áo hoodie màu xanh nhạt bước , tay bé còn xách theo một chiếc áo khoác denim màu đen.
Dáng nhỏ xíu, trông mềm mại đáng yêu, còn ngượng ngùng chào cô: “Cô ơi buổi sáng lành.”
“Chào buổi sáng, Leo.”
Vân Tưởng nhịn bước tới, nửa quỳ xuống giúp bé kéo áo, nhận lấy chiếc áo khoác denim giúp bé mặc : “Leo giỏi quá, nhỏ như tự mặc quần áo .”
Leo ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, dang tay để Vân Tưởng giúp bé mặc áo khoác: “Con còn tự đ.á.n.h răng rửa mặt nữa.”
“Giỏi thật, ai dạy con thế?” Vân Tưởng véo má bé.
“Ba dạy ạ, hai tuổi con bắt đầu tự đ.á.n.h răng .” Leo đầy vẻ tự hào, “Con làm nhiều thứ lắm.”
“ là một em bé ngoan.” Vân Tưởng giúp bé mặc xong quần áo, hôn lên má một cái, “Cô bế con xuống ăn sáng nhé?”
“ mà con nặng đấy ạ.” Leo hai mắt mong chờ, sợ Vân Tưởng bế nổi .
Dù thì cô gái trông cũng cao gầy.
Vân Tưởng bật , cúi xuống bế Leo lên, tiện thể hôn thêm một cái: “Bế vài phút thành vấn đề.”
Chỉ là bế từ tầng hai xuống thôi, Vân Tưởng vẫn chút tự tin.
Đôi mắt Leo sáng rực, bé ôm cổ Vân Tưởng, vùi đầu hõm cổ cô.
Vừa xuống một tầng cầu thang xoắn ốc, Leo khẽ : “Cô ơi, cô thơm quá!”
Vân Tưởng , xoa đầu Leo: “Con cũng thơm thơm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sinh-con-xong-bo-tron-nam-nam-dai-gia-gioi-bac-kinh-mang-con-theo-duoi-ky-van-tuong-va-giang-ngat-xuyen/chuong-29-truoc-day-khong-quen-sau-nay-phai-quen.html.]
Hai xuống lầu, đến nhà ăn, Vân Tưởng xuống ghế, Leo liền đùi cô.
Một tay bé nắm lấy mái tóc dài của Vân Tưởng nghịch ngợm, nửa dựa cánh tay cô: “Cô ơi, giá như ngày nào cô cũng thể ở bên con thì mấy.”
Ước mong ngây thơ của trẻ thơ thật xót xa.
Một ước nhỏ bé như là điều Vân Tưởng thể thực hiện .
Cô tự giễu nhếch mép, cụp mi mắt che nỗi buồn trong đáy mắt, giọng điệu vẫn giữ vẻ vui vẻ: “Nếu thời gian, cô sẽ thường xuyên đến chơi với con.”
“Tuyệt vời, cô đến chơi với con thường xuyên nhé.” Leo vui mừng reo lên.
Vân Tưởng gật đầu, chăm chú lắng bé kể về những điều làm ở nhà trẻ ngày hôm qua.
Khi Giang Ngật Xuyên xuống lầu, thấy cảnh tượng :
Leo đùi Vân Tưởng, tựa n.g.ự.c cô kể lể điều gì đó, cái đầu tròn trịa phía đều thể hiện sự vui vẻ.
Và Vân Tưởng cúi đầu, miệng mỉm dỗ dành bé.
Phòng ăn rộng lớn trở nên sống động và ấm áp hơn nhờ khung cảnh .
Cứ như thể, cô vốn dĩ nên ở đó, vốn dĩ nên cùng Leo ăn bữa sáng.
Giang Ngật Xuyên khẽ thất thần, sải bước dài qua khúc quanh, Vân Tưởng đầu sang.
Ánh mắt giao , Giang Ngật Xuyên nhếch môi.
Tim Vân Tưởng hẫng một nhịp, nụ hững hờ của đàn ông thật sự khiến thể rời mắt. Cô mím môi, ép dời ánh .
Leo vẫy tay: “Ba ơi~”
Giang Ngật Xuyên khẽ đáp, tới, trực tiếp nhấc Leo khỏi lòng Vân Tưởng.
Leo bất mãn nhíu mày: “Ba!”
“Để cô ăn sáng cho ngon.” Giang Ngật Xuyên đặt bé sang một bên, còn thì cạnh Vân Tưởng.
Leo lẽ giữa, nhưng giờ buộc bên trái Giang Ngật Xuyên, Vân Tưởng ở bên , chuyện còn cách xa ba.
Cậu bé hậm hực lườm Giang Ngật Xuyên.
Giang Ngật Xuyên giúp bé thắt yếm ăn, nhanh chậm hỏi: “Hôm nay cô còn đến phim trường ?”
Vân Tưởng gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Leo: “Dù thì bộ phim tài liệu là do phụ trách, giám sát bộ quá trình, những chỗ hài lòng thể sửa đổi ngay tại chỗ.”
Người làm lúc bưng bữa sáng lên.
Giang Ngật Xuyên thắt xong yếm cho Leo, véo nhẹ má bé.
Sau khi rời , Giang Ngật Xuyên mới hỏi: “Trước đây cô cũng làm như ?”
Leo an ủi, bĩu môi khoanh tay.
Vân Tưởng Leo với ánh mắt dịu dàng, : “Trước đây thỉnh thoảng mới theo dõi quá trình phim, hầu hết thời gian chỉ đưa phương án kế hoạch thôi.”
Giang Ngật Xuyên khẽ gật đầu, bế Leo lên đùi.
Anh đút miếng trứng lòng đào cắt nhỏ miệng Leo, ngước mắt Vân Tưởng.
Người phụ nữ đang dùng thìa ăn bát cháo gà hầm nấm tùng nhung, cô ăn uống lúc nào cũng vẻ ngon miệng, trông như thể đang thành nhiệm vụ.
“Không hợp khẩu vị ?” Giang Ngật Xuyên khẽ hỏi.
“Cũng ,” Vân Tưởng chút bất lực, “chỉ là quen ăn sáng lắm.”
Giang Ngật Xuyên đ.á.n.h giá cô: “Không ăn sáng thường xuyên dễ mắc bệnh dày.”
“Tôi đau dày, bữa trưa và bữa tối vẫn ăn đúng giờ mà.” Vân Tưởng giải thích, ăn thêm một muỗng cháo.
Giang Ngật Xuyên đang quan tâm cô ư?
Vân Tưởng mím môi, tránh ánh mắt , nở một nụ mãn nguyện.
Một lúc , Giang Ngật Xuyên thong thả : “Trước đây quen, quen.”
Vân Tưởng kinh ngạc ngước mắt lên, đàn ông cúi đầu chăm sóc Leo , cẩn thận, còn thỉnh thoảng rút khăn giấy lau miệng cho Leo.
Nghe thấy những lời đó, Vân Tưởng hiểu thế nào.
Cô im lặng ăn bát cháo của , trong khoảnh khắc cảm thấy vị cháo mà ngon tuyệt vời.