Sinh con xong bỏ trốn năm năm! Đại gia giới Bắc Kinh mang con theo đuổi - Kỷ Vân Tưởng và Giang Ngật Xuyên - Chương 18: Bạn trai cô không có cơ bụng đúng không
Cập nhật lúc: 2026-01-14 14:33:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn mắt , Vân Tưởng định lùi , Giang Ngật Xuyên nghiêng , ấn chặt bàn tay đang chống bàn của cô.
Tay đàn ông lớn, dễ dàng bao trọn tay cô.
Mỗi đối diện với Giang Ngật Xuyên, Vân Tưởng dường như đều gắn thêm bộ tăng tốc cho nhịp tim.
Nhanh thêm chút nữa là cô thể lên đường cao tốc .
Hai sát , Giang Ngật Xuyên co hai ngón tay gõ nhẹ cổ tay cô, nghịch chiếc đồng hồ đeo tay cô.
Kim giây trôi từng chút một, Giang Ngật Xuyên đôi mắt màu nhạt của cô, sống mũi cao thẳng áp sát mũi cô, khẽ cọ xát.
Vân Tưởng dám thở, như đóng băng tại chỗ.
Nụ mặt Giang Ngật Xuyên càng lúc càng lớn, đột nhiên kề sát tai cô thì thầm: “Bạn trai cô cơ bụng đúng ?”
Giọng điệu khinh thường, là một lời khiêu khích trần trụi.
Vân Tưởng ngờ hỏi câu . Theo bản năng bảo vệ bạn trai lý tưởng của , cô : “Đương nhiên là .”
Đáp cô, là tiếng trầm thấp quyến rũ của đàn ông. Giang Ngật Xuyên từng chữ một: “Tôi, , tin.”
Nếu bạn trai cô mà hình như cô , thì nãy cô thèm thuồng đến mức .
Vân Tưởng c.ắ.n môi: “Không tin thì thôi.”
Cô cố rút tay khỏi tay đàn ông, Giang Ngật Xuyên vẫn vững như bàn thạch. Anh khẽ hôn nhẹ lên khóe môi cô, lùi một cách thành thạo: “Sáu giờ mười phút đợi cô ở cổng công ty.”
Đó là một câu trần thuật, ý định bàn bạc với Vân Tưởng.
Vân Tưởng mím môi, giật lấy hợp đồng trong tay , tức rối rắm bỏ một câu: “Tôi bạn trai .”
Giang Ngật Xuyên nghiêm chỉnh “Ừm” một tiếng, ngước cô một cách đường hoàng: “Dự định khi nào chia tay?”
“Chúng định chia tay.” Vân Tưởng bĩu môi, thẳng thắn : “Giang Ngật Xuyên, mập mờ với .”
Giang Ngật Xuyên khẽ gật đầu, xuống xử lý đống tài liệu chất chồng.
“Vậy thì cô chia tay sớm .” Anh lật tài liệu, năng ngượng.
Vân Tưởng nghiến răng ken két. Trước đây cô từng thấy Giang Ngật Xuyên mặt dày đến thế.
Cô gì thêm, thấy thể giao tiếp nữa, thậm chí chào tạm biệt, cô mở cửa bước .
Trở Linh Cảnh, Vân Tưởng bảo nộp hợp đồng lên, đó văn phòng rót một ly nước đá.
Nước lạnh lướt qua kẽ răng, Vân Tưởng bình tĩnh một chút.
Cô khẽ thở , vỗ vỗ má mở máy tính.
suy nghĩ thể ngừng lang thang.
Giang Ngật Xuyên đang làm gì thế ?
Tán tỉnh cô, cô l..m t.ì.n.h nhân của , giúp giải quyết nhu cầu sinh lý?
Vân Tưởng chống cằm, mắt tài liệu máy tính nhưng dần mất tiêu cự.
Thiên chi kiêu t.ử như , xung quanh chắc chắn thiếu phụ nữ theo đuổi, làm là để tìm cảm giác mới lạ ?
Hay là, thấy cô cũng giống như Kỷ Thư Nhã, tự nguyện dâng hiến đó sẽ đá cô , khiến cô rơi kết cục giống hệt Kỷ Thư Nhã?
Liệu ngoài miệng sẽ trút giận lên cô vì thù hận Kỷ gia, nhưng thực chất dùng mỹ nam kế lùi một bước tiến ba bước để kéo cô xuống nước?
Vân Tưởng nữa.
Cô thể thấu Giang Ngật Xuyên đang nghĩ gì.
Giang Ngật Xuyên, con , vốn dĩ khó đoán.
Đang thất thần suy nghĩ, Đường Tiếu Tiếu đột nhiên gõ cửa bước : “Vân Tưởng, Trưởng phòng Sáng tạo về , chuyện với . Kiều Kỳ bây giờ đang ở Bộ Sáng tạo đấy!”
“Sếp trực tiếp của Kiều Kỳ, Thư Linh ?” Vân Tưởng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sinh-con-xong-bo-tron-nam-nam-dai-gia-gioi-bac-kinh-mang-con-theo-duoi-ky-van-tuong-va-giang-ngat-xuyen/chuong-18-ban-trai-co-khong-co-co-bung-dung-khong.html.]
Đường Tiếu Tiếu gật đầu: “Cô dễ đối phó . Kiều Kỳ chuyển sang bộ phận chúng cũng vì lý do , tranh thủ lúc cô vắng.”
“Cô chắc sẽ chút oán trách với .” Đường Tiếu Tiếu khó xử : “Nếu cô cố tình gây chuyện, tuyệt đối đừng để tâm, cô chỗ dựa ở Đế Kinh đấy.”
Vân Tưởng hiểu : “Tôi , cảm ơn cho .”
Cô tìm hiểu thêm một chút về tính cách của Trưởng phòng Sáng tạo từ Đường Tiếu Tiếu mới lên lầu.
Cửa thang máy mở, cô thấy một giọng nữ sắc bén: “Hay lắm! Người của phòng chúng bây giờ cũng làm phản đúng ? Lợi dụng lúc công tác, trực tiếp vượt mặt xin chuyển phòng, , còn ai chuyển nữa, nhân hôm nay thời gian, tất cả thẳng !”
“Bộ Sáng tạo chứa nổi pho tượng lớn Kiều Kỳ, ai theo cô thì cứ hết !”
Trong khu làm việc rộng lớn của Bộ Sáng tạo, mười mấy dám lên tiếng.
Bộ Kế hoạch ở chi nhánh Linh Cảnh tại Đế Kinh thiếu , Trưởng phòng tiền nhiệm vì lợi ích dắt theo vài thành viên quan trọng bỏ .
Vì , Bộ Kế hoạch mà Vân Tưởng tiếp quản là một mớ hỗn độn .
Cô chỉ thể xin cấp tuyển thêm vài thành viên hữu dụng.
Kiều Kỳ là thấy thông báo của công ty và chủ động xin chuyển bộ. Cô bé từng là Hướng dẫn Mỹ thuật ở Bộ Sáng tạo, khi sang Bộ Kế hoạch thì chức vụ vẫn giữ nguyên.
Cô gái trẻ cùng tuổi với Đường Tiếu Tiếu, Thư Linh chèn ép hơn một năm, chịu nổi nên mới nhân cơ hội chuyển .
Vân Tưởng liếc thấy Kiều Kỳ đang cúi đầu một bên, đành lòng bước tới.
Cô gõ nhẹ cửa kính, vỗ vai Kiều Kỳ.
Kiều Kỳ ngẩn , ánh mắt lập tức lộ vẻ tủi .
“Xin chào, là Kỷ Vân Tưởng, Thư Bộ trưởng là vị nào?”
Thư Linh, đang mặc một bộ vest, đầu . Ánh mắt cô khinh miệt, hề lo lắng việc Vân Tưởng thấy những lời : “Cô là Kỷ Vân Tưởng?”
Người phụ nữ bên cửa kính xách một chiếc túi mua hàng màu xanh lam.
Áo sơ mi trắng, quần jean đen, tóc buộc thấp. Cả toát lên một khí chất điềm tĩnh, kiêu căng cũng luồn cúi.
Cô sở hữu khuôn mặt trái xoan, đường nét khuôn mặt thanh thoát và trắng trẻo, ngũ quan tinh tế và đại khí.
Mọi gặp đều duyên.
Người phụ nữ tên Kỷ Vân Tưởng , nhưng ngay từ cái đầu tiên, Thư Linh thích cô.
Không vì vẻ của cô, mà là vì từ trường hợp.
Thư Linh im lặng đ.á.n.h giá cô vài giây: “Kỷ Bộ trưởng, mới nhậm chức mà vươn tay dài như , lắm ?”
Vân Tưởng : “Xin , Bộ Kế hoạch ít mà việc phức tạp, nên đành xin công ty bổ sung nhân lực.”
“Biết Thư Bộ trưởng yêu quý tài năng, thật sự xin cô.” Vân Tưởng bước : “Thời gian cô mặt ở công ty, kịp đến cảm ơn. Hôm nay , đặc biệt mang tới cho Thư Bộ trưởng một chai nước hoa D, để bày tỏ lòng ơn.”
Những quy tắc xã giao trong công sở Vân Tưởng quen thuộc.
Một như Thư Linh, lòng tự cao quá lớn, nhún nhường đúng lúc sẽ gây bất lợi gì.
“Cô đường hoàng cướp của , tưởng tặng một chai nước hoa là xong ? Cô là Bộ trưởng mới nhậm chức từ trời rơi xuống, tưởng là quan to thật ? Công việc là công việc, đừng chơi mấy trò mặt .” Thư Linh hừ lạnh một tiếng.
Cô ghét nhất là những lời vòng vo. Đối diện với sự thiện chí của Vân Tưởng, Thư Linh hề quan tâm, ngược còn càng tỏ kiêu căng hơn.
Lòng Vân Tưởng khẽ động, ngờ Thư Linh ăn đòn .
Cô mỉm : “Đã là công việc thì mong cô tôn trọng quyết định của công ty. Mọi sự điều động nhân sự của Bộ Kế hoạch đều do công ty quyết định, do một chỉ huy.”
Thư Linh nheo mắt . Người phụ nữ mặt quả thực kẻ dễ bắt nạt, lời mềm mỏng nhưng cũng che giấu sự sắc sảo của .
“Kỷ Vân Tưởng, đừng tưởng cô là xong. Linh Cảnh thực lực, đừng tưởng cô làm việc ở nước ngoài vài năm về đây thể khuấy đảo gió mưa. Bản kế hoạch phim tài liệu mà bộ cô làm cho Tô Vãn Tình xem , đơn giản chỉ là một đống rác rưởi lộn xộn, thứ rác rưởi như mà cô cũng dám nộp cho…”
Đột nhiên, một giọng nam trầm ấm vang lên:
“Rác rưởi ? Tôi thì thấy hài lòng.”
Vân Tưởng đầu , Giang Ngật Xuyên xách theo một chiếc áo vest đến một cách thong thả. Trên mặt biểu cảm gì.
Người đàn ông cụp mắt xuống, càng tiến gần, càng cảm nhận áp lực mạnh mẽ từ .