SERI TRUYỆN TÌNH YÊU - Thành phố này bé thế thôi, mà lạc nhau là mất cả đời
Cập nhật lúc: 2026-04-25 14:02:03
Lượt xem: 0
Có những qua đời , để những vệt ký ức sâu đậm đến mức chỉ cần một cơn mưa bất chợt một mùi hương quen thuộc cũng đủ khiến lòng dậy sóng. Câu chuyện đây là một lời tâm sự dành cho những trái tim vẫn còn giữ một vị trí nhỏ cho " cũ" – những chúng từng thương hơn cả bản .
Nội dung câu chuyện
Hôm nay thành phố bất chợt đổ mưa, cái kiểu mưa rây rây đặc trưng của những ngày giao mùa khiến lòng cứ thế mà chùng xuống. Mình tấp vội chiếc xe một trạm chờ xe buýt bên đường để trú chân, và , tim như hẫng một nhịp khi bắt gặp một hình bóng quá đỗi quen thuộc.
Ở phía bên làn đường mờ ảo nước mưa, thấy một dáng lưng thể lầm lẫn . Vẫn là chiếc áo khoác xanh rêu , vẫn là cái dáng khom khi lấy điện thoại từ trong túi – một thói quen mà ngày xưa thường cằn nhằn vì sợ gù lưng. , thực tại tàn khốc hơn tưởng: bên cạnh lúc còn là nữa.
Một cô gái nhỏ nhắn trong chiếc váy trắng tinh khôi đang nép sát vai để tránh những hạt mưa tạt từ phía ngoài. Anh hề khó chịu, trái , khẽ nghiêng chiếc ô che hết về phía cô , mặc cho một bên vai ướt đẫm từ bao giờ. Hành động đó, sự quan tâm dịu dàng đó, từng chỉ thuộc về riêng .
Mình chợt nhớ về một lời hứa của nhiều năm , cái ngày nắm c.h.ặ.t t.a.y hiên nhà cũ: "Dù chuyện gì xảy , cũng sẽ là che ô cho em suốt đời". Ngày đó, tin lời hứa như một chân lý. hóa , những lời thề non hẹn biển lúc lòng còn nồng nhiệt, suy cho cùng cũng chỉ là những lời suông để vỗ về thực tại. Khi tình yêu qua, lời hứa cũng tự khắc "hết hạn sử dụng" và chuyển giao sang cho một mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/seri-truyen-tinh-yeu/thanh-pho-nay-be-the-thoi-ma-lac-nhau-la-mat-ca-doi.html.]
Chúng chia tay cãi vã, oán trách, chỉ là lặng lẽ rời khỏi cuộc đời vì những định hướng khác biệt. Để hôm nay gặp , dù chỉ cách một làn đường chỉ vài mét, nhưng cảm giác như chúng đang ở hai thế giới khác biệt, chẳng thể nào chạm tới thêm một nào nữa.
Mưa vẫn cứ rơi, chiếc xe buýt hiệu quen thuộc cuối cùng cũng đến. Anh dắt tay cô gái bước lên xe, tay vẫn quên giữ chặt chiếc ô để cùng ướt. Mình vẫn đó, lặng lẽ theo chiếc xe khuất dần dòng tấp nập của phố thị. Có những , định mệnh chỉ cho phép chúng gặp trong ký ức hoặc ở một góc phố tình cờ nào đó, nhưng tuyệt đối bao giờ thể cùng tiếp đoạn đường phía .
Góc tâm sự
Người "Người cũ còn thương" là một nỗi đau âm ỉ, nhức nhối nhưng khó quên. Gặp cũ đáng sợ, đáng sợ là khi nhận những cử chỉ yêu thương họ từng dành cho , giờ đây họ thực hiện trọn vẹn cho một ai khác
NếU là bạn, bạn đủ can đảm để bước đến chào một cũ khi vô tình gặp như thế ?
Có bao giờ bạn thấy của ngày xưa qua một hình bóng xa lạ phố?
Hãy chia sẻ câu chuyện và cảm xúc của bạn ở phía bình luận nhé. Đừng quên tag một bạn mà bạn cùng họ một tán ô cho đến tận !