Sếp nghe được tiếng lòng của tôi - Chương 6: Sếp nghe được tiếng lòng của tôi (6)
Cập nhật lúc: 2026-01-31 06:13:52
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Một buổi sáng nào đó, cưỡi con xe điện nhỏ của chạy băng băng trong dòng xe cộ qua .
Trời bắt đầu ủng hộ , bất chợt đổ cơn mưa.
Khi tới chỗ đợi đèn đỏ, một chiếc ô tô lao tới đ.â.m thẳng đuôi của một chiếc ô tô khác.
Hai tài xế xuống xe và bắt đầu cãi , nhất quyết đòi tấp lề đường để check camera.
Anh ơi, em còn đang vội làm nữa!
Dù , những bài học đạo đức mà cô giáo dạy hồi còn học tiểu học vẫn in sâu trong đầu , cho nên vẫn tấp lề đường chờ cảnh sát giao thông tới sơ tán cái chỗ .
Ở bên , Tiểu Mỹ đang thúc giục : [Sao cô tới muộn thế? Đây là đầu tiên thấy cô tới muộn đó, cô tăng thiện cảm với sếp nữa ?]
[Hừ, lòng đổi nhanh như , đồ tra nữ.]
Tôi: …
Tôi lồ lộ hết mặt sếp , còn tăng thiện cảm cái gì nữa? Không thiện cảm về âm hết .
[Đừng linh tinh nữa bà nội, đang xảy t.a.i n.ạ.n đây, thôi nữa nhé.]
Trời càng lúc càng mưa to, hạt mưa rơi màn hình điện thoại khiến cho thể kiểm soát nó, vì thế liền dứt khoát cất luôn điện thoại .
Một tài xế bụng lấy áo mưa dùng một xe cho mặc .
Tôi khoác áo mưa, chán nản bên đường chờ cảnh sát giao thông. Đột nhiên, một chiếc Maybach màu đen chậm rãi đỗ ở bên đường đối diện.
Cái xe giống xe của sếp nhà thế nhỉ.
Thật sự giống, khỏi nhiều thêm hai .
lúc đang than thở vì ngày nay quá nhiều giàu thì cửa xe mở , bên trong nghiêng bước xuống, thậm chí còn cầm ô, vội vàng bước xuống xe.
Người đàn ông đầu , thấy khuôn mặt của .
Đợi , là sếp thật ?
Tôi giật , chớp chớp mắt. Ô đúng kìa, sếp ở đây?
Ánh mắt của sếp từ xa chạm ánh mắt , chút lạnh lùng, chút lo lắng.
Anh vòng qua xe bước về phía .
12
Giữa hàng trăm qua đường, sếp vễn trai tới mức khiến thể rời mắt .
Anh mặc một bộ vest, thắt cà vạt da, dáng mỹ, khí chất bước xuống xe oai như một vị thần.
Chẳng bao lâu , tới chỗ .
Tôi dụi dụi mắt, thể tin : “Sếp, ở đây?”
Sếp cau mày, đôi mắt hẹp sâu như vực thẳm.
“Chu Điềm…”
Anh một lượt từ xuống , đó nhẹ nhàng thở phào một .
Giọng trầm thấp ở trong mưa vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều, vô thức nuốt khan một cái.
Sếp vốn là luôn thờ ơ và bình tĩnh khi giải quyết công việc, thế mà bây giờ trông vẻ lo lắng bồn chồn.
Tôi làm gì sai, nhỉ?
“Em chứ? Sao xảy t.a.i n.ạ.n ô tô?” Anh hỏi , giọng điệu chút kìm nén thể giải thích .
Tôi giật , chợt nhiểu : “À, t.a.i n.ạ.n giao thông, em ! Là hai chiếc ô tô va chạm khi dừng đèn đỏ. Họ đợi cảnh sát giao thông tới để xử lý, em chỉ tình cờ chứng kiến mà thôi…”
Sếp xong, sắc mặt giãn , nhưng ánh mắt vẫn sâu hun hút.
“Sao điện thoại? Chuyện lớn như t.a.i n.ạ.n giao thông mà rõ ?”
Ớ, ai gọi ?
Tôi lấy diện thoại thì phát hiện trong đó hơn chục cuộc gọi nhỡ, đều là của sếp.
“À là tại trời mưa quá, em nhét điện thoại túi để tránh ướt mà. Hơn nữa em cũng thói quen tắt tiếng nên…”
Kỳ lạ quá, cứ cảm giác tội thế nhỉ?
Khoan , sếp… sếp đang lo lắng cho ?
Tôi ngập ngừng hỏi: “Sếp, ở đây ạ?”
Chắc hẳn là do Tiểu Mỹ là t.a.i n.ạ.n ô tô, nhưng sếp đang ở ngã tư chứ? Tôi nhớ là với Tiểu Mỹ về vấn đề mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi/chuong-6-sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi-6.html.]
Chẳng lẽ sếp thấy Tiểu Mỹ kể về vụ t.a.i n.ạ.n của , liên lạc nên lái xe tìm hết từ ngã tư tới ngã tư khác?
Tôi giật , ngơ ngác sếp.
Im lặng nghĩa là đúng ?! Rốt cuộc thì hiện tại cũng thể đang nghĩ gì mà.
Anh cầm ô, mưa làm sợi tóc trán ướt sũng, hàng mi của là một lớp nước mưa mỏng manh, thấy thương chịu .
Đôi mắt của sâu thẳm và lạnh lùng, còn thâm ý khó thể hiểu .
tâm trạng ngắm nhan sắc trời ban của sếp nữa, lòng cảm thấy hồi hộp.
Tôi nhẹ véo đùi .
A, đau quá, thì lầ đang mơ.
“Sếp ơi…”
Tôi nuốt khan, thận trọng hỏi: “Anh lo lắng cho em ?”
Anh đột ngột ngước mắt lên, giọt nước trượt xuống khỏi lông mi, trầm giọng trả lời: “Việc sếp quan tâm tới cấp là điều hiển nhiên.”
, chắc chắn là thế mà.
Lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng chút tiếc nuối.
quan tâm tới cấp của thì cần lái xe qua tám con phố trong giờ làm việc, kiểm tra từng cái ngã tư một ?
Nghĩ nghĩ , vẫn luôn cảm thấy gì đó .
dám nghĩ tới khả năng đó, nên chỉ đành mỉm : “Dạ.”
“Tất nhiên là sếp quan tâm tới an của nhân viên . Nếu em mà t.a.i n.ạ.n xe và thương trong lúc làm việc thì chắc chắn công ty sẽ thiệu hại nhiều tiền ha.” Tôi đùa.
, làm thể ảo tưởng là sếp quan tâm tới chứ?
Chắc là sợ thương đường làm nên lái xe qua tám con phố và kiểm tra từng cái ngã tư một mà thôi.
Dù sếp của chúng lạnh nhạt xa cách tới thì trong lòng vẫn quan tâm tới nhân viên của nhất.
Sự tập trung của trở sếp.
Anh cầm ô, tuy trời mưa to nhưng áo vest của ướt đẫm, dường như phủ thêm một lớp vải mỏng, tạo nên một phong cách độc đáo .
Tôi nhịn : Aaaaaaaaaa, A Trầm trai quá! Đây là đầu tiên thấy A trầm thể hiện cái phong cách ! Có chút mỏng manh, đến mức phát mất!
Sếp hổ mặt , tai đỏ bừng: “Chu Điềm, em bắt đầu .”
À, mất kiểm soát .
Tôi rõ rầng là khống chế suy nghĩ của bản , nhưng khi A Trầm chằm chằm như , vẫn thể kiềm chế tiếng thét của .
Đang chuyện thì cảnh sát giao thông tới, hai chủ xe bắt đầu cãi vã.
Với tư cách là nhân chứng gần hiện trường nhất, kể cho họ bộ vụ việc và để cả điện thoại nữa.
Sau khi vội vàng giải thích, liền chạy nhanh về phía sếp.
Sếp ướt hết , nhưng vẫn cảm giác chật vật chút nào.
Tôi cong môi, chút thương tiếc : “Sếp ơi, ướt hết .”
Sếp một cách kỳ quái, yết hầu của trượt lên trượt xuống.
Anh màn mưa, bình tĩnh : “Về công ty thôi.”
Sếp đang định rời thì thấy c.h.ế.t trân tại chỗ, ánh mắt di chuyển sang chiếc xe điện nhỏ đậu bên đường của . Anh khả năng tâm, cần cũng đang nghĩ gì.
“Có cần chở ?”
Tôi lắc đầu: “Không , em thể bỏ xe ở đây , tối muộn qua lấy thì phiền lắm.”
Tôi cảm thấy tiếc hùi hụi, hu hu, bỏ lỡ cơ hội nhờ xe của A Trầm ?
Mưa chắc một lát nữa cũng tạnh nổi, trời mưa mà phỉa lái xe điện qua bảy tám con phố để tới công ty thì đúng là yomost.
Sếp vài giây: “…”
“Sao em tìm một chỗ nào đó gửi nhờ xe? Tan làm đưa em tới lấy.”
Tôi giật , vui mừng khôn xiết.
Có chuyện như nữa hả?
“… Tiện đường thôi.” Anh bổ sung thêm một câu.
Cứ như , đầu tiên, xe của xếp, còn là ở ghế phó lái!
Nghĩ tới việc đang ở chỗ chỉ vợ sếp , cảm thấy thật xứng đáng.