SAU LY HÔN, ÔNG CHỦ THEO VỢ VỪA KHÓC VỪA QUỲ - Chương 186: Bờ vực của sự tuyệt vọng
Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:45:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Da đầu kéo đến gần như lột , Minh Khê bịt miệng, đau
đến mức phát tiếng.
Kéo một lúc, đàn ông mới dừng .
Một chiếc khăn nhét miệng Minh Khê, một sợi dây thô buộc
chặt tay cô.
Thân hình đàn ông mặt bóng tối che khuất, chỉ để lộ
hai con mắt lấp lánh d.ụ.c vọng tà ác, kỳ quái đến mức khiến
rợn tóc gáy.
Minh Khê lúc mới nhận , bắt cô là hai .
307
Dưới ánh trăng, cô nhận hai chính là những kẻ trêu
chọc cô ban ngày.
Sợ hãi, trong chốc lát lan tràn điên cuồng.
Người đàn ông đầu tiên lời ngon ngọt để cô , đến ,
tủm tỉm với cô: "Em gái đừng sợ, làm hại em,
chỉ cần em ngoan ngoãn lời, sẽ đối xử với em."
Người đàn ông còn thì vẻ hung ác hơn nhiều, rút một
con d.a.o Thụy Sĩ sắc bén, hung dữ : "Nếu em dám
lời, sẽ rạch nát khuôn mặt của em, !"
Gió lạnh buốt thổi tung mái tóc Minh Khê, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh
như hoa chỉ còn sự tái nhợt.
"Nghe thấy !"
Người đàn ông cầm d.a.o găm hỏi một cách thiếu kiên nhẫn, ánh mắt
dâm đãng luôn lượn lờ bộ n.g.ự.c đầy đặn của Minh Khê,
hề che giấu d.ụ.c vọng của .
Minh Khê bừng tỉnh, ngừng gật đầu, đồng thời cơ thể run rẩy
như sàng.
Rõ ràng là một vẻ mặt dọa đến ngây dại.
Trong khoảnh khắc, sự cảnh giác của hai đàn ông nới lỏng
nhiều.
308
Họ nghĩ rằng một cô gái yếu đuối như , cần động d.a.o cũng
thể dọa cô tè quần.
Người đàn ông tủm tỉm đưa tay vuốt ve khuôn mặt trắng mịn
của Minh Khê, khen ngợi: " là một cô gái ."
"A Lượng, đừng nữa, nhanh lên , chịu nổi ."
Người đàn ông vẻ hung dữ trong khi bắt đầu cởi quần,
dồn nén đến sắp phát điên .
Buổi trưa đường gặp cô gái , ngứa ngáy làm
thịt cô ngay tại chỗ.
May mà A Lượng mắt tinh, thấy đàn ông cãi với cô
vẫn ở đó , nên họ mới bỏ cuộc và thả cô .
Sau đó hai họ rời khỏi đội, lén lút theo dõi cô gái lên đỉnh
núi, phục kích vài giờ, mới tìm cơ hội tay.
Người tên A Lượng thấy cởi đến chỉ còn độc một chiếc
quần đùi, mắng: "Cường Tử, mày kìa, vội vàng như khỉ,
đừng dọa cô bé sợ."
Cường T.ử ha hả: "Vậy mà sợ , lát nữa còn cái đáng
sợ hơn nhiều."
Minh Khê thấy Cường T.ử tiến đến gần, cố sức lắc đầu, miệng
phát tiếng ư ử, như điều .
309
A Lượng hứng thú, chặn : "Đừng vội, xem cô bé
gì."
Cường T.ử tức tối chịu , chửi: "Điên , đừng phí thời gian
nữa."
"Sợ gì, lều của bọn họ đều ngủ , ai tìm cô ."
Nói xong, A Lượng tiến gần xổm xuống mặt Minh Khê,
dặn dò: "Bây giờ tháo khăn , nếu em dám kêu, sẽ làm nát
miệng em, hiểu ?"
Minh Khê , A Lượng thoạt vẻ ôn hòa, nhưng thực
chất là kẻ dâm đãng nhất, giỏi ngụy trang nhất.
Ban ngày, cũng là giả vờ bụng.
Cô nước mắt lưng tròng gật đầu, vẻ đáng thương,
vô cùng sợ hãi.
A Lượng tháo khăn trong miệng cô , Cường T.ử thì cảnh giác nắm
chặt con d.a.o găm trong tay.
Vẻ mặt đó hung dữ như thể chỉ cần cô dám kêu một tiếng,
sẽ lập tức cắt đứt cổ họng cô .
Minh Khê hít thở từng thật sâu, đợi đến khi lấy mới nhỏ
giọng nức nở : "Các , em lời, em lời mà, các
đừng thô bạo, đừng làm em đau, em cái gì cũng chịu làm."
310
Giọng mềm mại, nũng nịu pha lẫn tiếng của cô khiến hai
đàn ông mà mềm cả xương.
Cô gái nhỏ thật sự là bảo bối mà!
Giọng đến thế, họ ngược nỡ bịt miệng cô nữa.
Để cô kêu, nghĩ thôi thấy hưng phấn .
A Lượng cực kỳ hài lòng, đưa tay vỗ vỗ má Minh Khê trắng như sứ,
dâm: "Yên tâm, chỉ cần em ngoan ngoãn lời, em
nhất định sẽ làm em chịu khổ lớn, sẽ nhẹ nhàng thôi..."
Nói tay lướt xuống từ má, đến cổ Minh Khê, tiếp tục khám
phá xuống ...
Bàn tay đó thô ráp vô cùng, chỗ nào lướt qua đều cảm giác như
rắn độc bò .
Minh Khê ghê tởm nổi hết da gà.
Cô run rẩy : "Anh ơi, thể, thể đừng ở đây ?"
A Lượng cảnh giác cô, tay và vai Minh Khê ngừng run
rẩy, tủi : "Ở đây đá, đau lắm."
A Lượng liếc mắt , chân Minh Khê vẫn đang chảy máu, hẳn là
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-ly-hon-ong-chu-theo-vo-vua-khoc-vua-quy-alyq/chuong-186-bo-vuc-cua-su-tuyet-vong.html.]
nãy ném xuống lúc ngã.
311
Hơn nữa cô quả thực là những tảng đá gồ ghề,
sắc cạnh.
Cường T.ử đợi kịp nữa, một tay túm lấy cổ áo Minh Khê,
thiếu kiên nhẫn : "Mày thật lề mề, để tao ."
Nói , kéo Minh Khê đến chỗ bằng phẳng hơn.
Minh Khê nức nở, nhỏ giọng gọi: "Anh Cường, chậm ,
đừng kéo, đất đá, em tự ."
Một tiếng " Cường" khiến trái tim Cường T.ử tan chảy.
Ai mà chẳng thích một cô em gái xinh , ngọt ngào gọi một
tiếng chứ.
Cường T.ử liền kéo cô nữa, chỉ một đất trống
phía , : "Nhanh xuống , lão t.ử sắp c.h.ế.t cóng ."
Hắn mặc quần , ban ngày và đêm núi chênh lệch
nhiệt độ lớn, lúc run rẩy .
Minh Khê ngoan ngoãn gật đầu về phía , tay vẫn
ngừng giãy giụa.
Sợi dây gai mà A Lượng buộc cho cô nãy quá chặt, cổ
tay cô nhỏ, lúc giãy hơn nửa.
Đến đất trống, cô ngoan ngoãn xổm xuống, nhân lúc
màn đêm che khuất, sợi dây tay gỡ bỏ.
312
Cường T.ử lo lắng : "Bảo mày mày xổm làm gì?"
Minh Khê nhỏ giọng: "Tư thế hơn."
Cường T.ử ha hả: "Mày lùn tịt, hiểu ít nhỉ, còn tư
thế ..."
Hắn túm tóc Minh Khê, dâm đãng : "Nhanh lên,
nhanh lên, lão t.ử nhịn từ sáng đến giờ, sắp nổ tung ..."
"Được thôi, Cường." Minh Khê đồng ý sảng khoái, thậm chí
còn chút vui vẻ.
Cường T.ử nghi ngờ cô một cái, kịp rõ, chỗ hạ bộ
bỗng truyền đến một cơn đau thấu trời xanh.
"Á á á á!!!!"
Hắn loạng choạng ngã xuống đất, miệng phát tiếng la hét như
heo sắp c.h.ế.t.
Cường T.ử nghiến răng nghiến lợi co giật, lúc mới rõ trong
tay Minh Khê từ lúc nào nhặt một viên đá nhọn,
đó còn dính m.á.u từ chỗ đập.
"Con ranh, đồ khốn, lão t.ử g.i.ế.c mày——"
Chưa kịp c.h.ử.i xong, Minh Khê giơ viên đá lên đập mạnh đầu
!
313
"Bốp! Bốp!"
Tiếng đá và đầu va chạm , mang theo nỗi đau thấu tim.
Mặt Cường T.ử đầy máu, ánh đêm, trông kinh khủng như một
con quỷ.
Minh Khê thấy còn khả năng phản kháng, cũng
đánh nữa, vứt đá bỏ chạy.
Cường T.ử lắp bắp gọi: "A Lượng, A Lượng..."
Đợi đến khi A Lượng đến, Minh Khê chạy biến mất .
Cường T.ử lau một vệt máu, ôm chỗ kín, sự dìu đỡ của A
Lượng từ từ dậy.
Hắn nghiến răng nghiến lợi : "Con tiện nhân dám chơi tao, chia
đuổi! Đuổi kịp tao sẽ tự tay xé xác con tiện nhân !"
Minh Khê chạy thục mạng trong rừng, nhưng khắp nơi đều là bóng
tối dày đặc, thể phân biệt phương hướng.
Cô sợ kẻ phát hiện, cũng dám kêu cứu.
Chỉ thể tìm một hốc núi tương đối kín đáo để trốn.
Xung quanh thỉnh thoảng tiếng thú vật gầm rú, hoặc tiếng chim
bay đá rơi.
Nói sợ là giả.
314
Minh Khê sợ đến run rẩy, cả ướt đẫm mồ hôi lạnh, đầu cũng
chút choáng váng.
Cô ôm đầu gối, siết chặt đùi để giữ tỉnh táo.
Nghĩ đến những điều khiến sợ hãi.
trong đầu, tràn ngập bóng dáng của Phó Tư Yến.
Cô bây giờ đặc biệt mong thể phát hiện mất
tích, đến cứu cô.
cô cũng , điều thực tế.
Bây giờ Phó Tư Yến e rằng chìm đắm trong chốn dịu dàng, quấn
quýt rời.
Hơn nữa Phó Tư Yến bây giờ hận cô đến tận xương tủy, dù
phát hiện cô mất tích, chắc cũng sẽ đến cứu cô .
Đầu óc càng lúc càng nặng trĩu, trong lúc mơ màng, đột nhiên một
ánh đèn pin chói mắt chiếu tới.
Minh Khê mừng rỡ khôn xiết, tưởng đến cứu .
Vừa định mở miệng ——
Thì thấy tiếng khiến cô tuyệt vọng.
"Tiện nhân nhỏ, hóa trốn ở đây."
315
Cường T.ử nghiến răng nghiến lợi , hận thể xé xác Minh
Khê.
"Ngày c.h.ế.t của mày đến , tao cho mày , tao sẽ chơi
mày cho đến khi mày trút thở cuối cùng."
Sau đó, A Lượng dìu Cường T.ử khập khiễng, từng bước tiến gần.
Minh Khê run rẩy bần bật, phía còn lối thoát.
Cả cô bên bờ vực của sự tuyệt vọng.
Ngay lúc , trong rừng rậm tối đen truyền đến một tiếng gọi.
"Minh Khê ——"