Người đầu tiên là nhân viên điều tra, họ Minh Khê tỉnh
nên hỏi một việc.
Ngày hôm đó, khi lực lượng cứu hộ đến nơi, tất cả bỏ
chạy hết, chỉ còn Minh Khê đó, đầy máu.
212
Minh Khê tỉnh , cả vẫn còn yếu, lưỡi cô thương
lành, thể nhiều.
Đợi nhân viên điều tra , Tô Niệm thăm cô .
Nhìn thấy vết tím đỏ má cô vẫn tan hết, Tô Niệm
ngừng, ôm cô nhưng sợ chạm vết thương, đành
tự vịn thành giường một lúc.
Đợi bình tĩnh , Tô Niệm há miệng, an ủi cô nhưng
nên bắt đầu từ .
Mắt Minh Khê vì quá nhiều khi hôn mê mà đỏ hoe, giống như
một chú thỏ.
Tô Niệm thấy thấy mũi cay cay, cô : "Tiểu Khê,
nếu trong lòng em thoải mái, cứ trút ."
Sự kỳ vọng của cô đứa bé , tuyệt đối ít hơn Minh
Khê.
Họ với , sinh cô sẽ là đỡ đầu của đứa bé.
bây giờ...
Nghĩ đến đứa bé đáng thương đó, mắt Tô Niệm cay xè, tim như dao
cắt.
Minh Khê đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô , đầu ngón tay khẽ chỉ
, hỏi: "Sao thế?"
213
Giọng cô như thiêu đốt, hồi phục, thêm lưỡi thương,
âm điệu vỡ vụn và khó .
Mặc dù Tô Niệm dùng loại t.h.u.ố.c trị sẹo nhất, nhưng vẫn để
sẹo.
May mắn , nó ở xương gò má đến thái dương, cô để
một bên tóc xuống, về cơ bản là thấy.
Không ngờ Minh Khê ngay, Tô Niệm , trách móc:
"Bây giờ là lúc em quan tâm khác ?"
Rõ ràng bản đầy thương tích, khi tỉnh hề than vãn
một lời khổ sở nào, quan tâm đến khuôn mặt của cô tiên.
Tiểu Khê của cô , Minh Khê bụng như , tại chịu
đựng sự đối xử .
Tô Niệm dối là do ngã, Minh Khê vỗ nhẹ mu bàn tay cô
, như đang an ủi.
Tô Niệm kể một vài chuyện , chia sẻ với cô , hy vọng Minh Khê
sẽ cảm thấy khá hơn.
Không ngờ Minh Khê xong còn cong khóe môi, khẽ mỉm .
Một cảm giác kỳ lạ nên lời xuất hiện, trạng thái của Minh
Khê quá kỳ lạ!
214
Rõ ràng thể cô đau buồn, nhưng cô nhẹ
nhàng, hề cuồng loạn cũng hỏi một câu về đứa bé.
Cô Minh Khê, trong lòng cô đang nghĩ gì, thử
dò hỏi: "Phó Tư Yến ..."
Lời còn kịp , thấy Minh Khê mặt , cô
.
Tô Niệm lúc mới yên tâm, cô vẫn còn cảm xúc, chứng tỏ tinh
thần vẫn bình thường.
Cô ở trong phòng bệnh một lúc, y tá đến nhắc nhở cô nên để
Minh Khê nghỉ ngơi nhiều hơn.
Tô Niệm đành miễn cưỡng rời , hẹn cô ngày mai sẽ đến.
Đợi cửa phòng bệnh đóng , vẻ mặt dịu dàng của Minh Khê biến
mất, đó là tiếng nức nở kìm nén và trầm thấp.
Cô vò chặt chăn, xé lòng, cổ họng phát những âm thanh
khàn khàn, tiếng thở thoi thóp, âm thanh đó bao phủ bởi sự tuyệt
vọng, đặc biệt khàn đục và khó .
Chẳng lẽ đây là sự trừng phạt của ông trời dành cho cô.
Trừng phạt cô vì si mê hão huyền, luôn giữ hạnh phúc
thuộc về .
Cô hận lắm, hận bản tham lam...
215
Nếu thể rời sớm hơn, đứa bé lẽ ...
Tiếc rằng nếu như...
Tay nắm cửa phòng bệnh, một bàn tay trắng nõn xinh đang
đặt lên.
Lúc , mỗi ngón tay bàn tay đó đều đang khẽ run rẩy.
Tiếng trong phòng bệnh, như từng cây kim nhọn hoắt, đ.â.m sâu
tim Phó Tư Yến, khiến mất dũng khí mở cửa.
Anh dựa tường, ngay cả thở cũng cảm thấy khó
khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-ly-hon-ong-chu-theo-vo-vua-khoc-vua-quy-alyq/chuong-130-dung-het-moi-cach-chi-cau-ly-hon.html.]
Đến muộn, Phó Tư Yến mới dám , Minh Khê ngủ
sự chăm sóc của hộ lý.
Anh hiệu cho hộ lý giữ im lặng, vẫy tay hiệu cho cô
ngoài.
Phó Tư Yến bên giường, khuôn mặt nghiêng của Minh
Khê, mắt chớp.
Mới chỉ vài ngày, gò má cô nhô lên, gầy nhiều,
ngủ trong chăn nhỏ bé xíu, gần như thấy.
Anh đưa tay vuốt ve tóc cô , giường động đậy.
216
Từ khi tỉnh , Minh Khê căn bản ngủ , dù nhắm mắt thế
nào cũng ngủ .
Cô cũng ngủ, mơ, đợi em bé trong giấc
mơ.
chỉ đó, đó cô bao giờ mơ thấy em bé
nữa.
Cô giả vờ ngủ, chỉ là thấy hộ lý vất vả , cho
cô cơ hội chợp mắt.
Vì , ngay khi Phó Tư Yến bước , cô .
Mùi hương lạnh lẽo quen thuộc đó, khắc sâu xương tủy cô
.
Cô chuyện, nên tiếp tục giả vờ ngủ, nhưng khi
đưa tay đến, cảm giác ghê tởm từ tận đáy lòng khiến cô
thể giả vờ nữa.
Giọng Phó Tư Yến khàn đặc, gọi cô : "Minh Khê..."
"Đi ngoài." Minh Khê lúc bình tĩnh, lạnh nhạt, như
thêm một lời nào với .
Tim Phó Tư Yến thắt : "Anh sai , Minh Khê, thật sự
ngờ, nếu là thật, tuyệt đối sẽ ..."
217
Minh Khê lời sám hối giả dối của , cô bình
tĩnh ngắt lời, : "Con mất , vui lắm ."
Vài chữ ít ỏi, như mũi tên tẩm độc b.ắ.n thẳng tim Phó Tư Yến,
ngũ tạng lục phủ đều quặn thắt vì đau.
Anh thà rằng Minh Khê đ.á.n.h , mắng ...
Ít nhất sẽ hơn trăm so với câu .
Minh Khê hề nghĩ đến việc làm như , đàn
ông đáng để cô lãng phí thêm bất kỳ sức lực nào.
Cô nhắm mắt: "Đi ngoài , chuyện ly hôn ngày mai hãy ."
Giọng điệu chút cảm xúc, nhưng mang theo quyết tâm
thể lay chuyển.
Phó Tư Yến nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , sắc mặt tái nhợt bất thường, giọng
cũng khàn khàn đến lạ: "Minh Khê, thề, tuyệt
đối sẽ tin em, con cái chúng sẽ vẫn ..."
Nhắc đến con cái, Minh Khê lập tức tát mạnh một cái.
Cả cô lửa giận thiêu đốt, đau đớn chịu nổi: "Phó
Tư Yến, xứng! Anh xứng nhắc đến con cái!"
Phó Tư Yến chịu đựng cú tát , thậm chí còn mong Minh Khê
đánh mạnh hơn để trút giận.
218
Như , vẫn còn đường xoay chuyển.
Anh nghẹn ngào : "Minh Khê, nếu thể khiến em nguôi giận, thế
nào cũng ."
Minh Khê lạnh lùng phun từng chữ: "Tôi ... ly hôn."
Nghe thấy lời , Phó Tư Yến vô thức từ chối: "Ly hôn
!"
Minh Khê chỉ bình tĩnh : "Anh sẽ ly hôn thôi."
Bởi vì, cô sẽ dùng hết cách, chỉ cầu ly hôn.
Phó Tư Yến thấy giọng điệu kiên quyết của Minh Khê, lòng
hoảng loạn trong chốc lát.
"Minh Khê, sẽ đổi, tất cả những điều em hài lòng
đều sẽ đổi, đổi cho đến khi em hài lòng, chúng làm từ
đầu ?"
Minh Khê đột nhiên , nụ vỡ vụn nhưng .
"Anh là khi bỏ rơi em đang mang thai, bất chấp tất cả lao
về phía Lâm Tuyết Vi,
Sau khi em cầu xin cứu con của chúng , phớt lờ,
Sau khi con của chúng đ.á.n.h c.h.ế.t một cách dã man,
làm từ đầu với ?"
219
Trên đời còn chuyện nào mỉa mai hơn thế ?
Giọng điệu của cô bình tĩnh, nhưng Phó Tư Yến từng
chữ từng chữ như rỉ máu.
Mắt phượng của đau nhức chịu nổi, giọng run rẩy:
"Em làm mới thể tha thứ cho ?"
Minh Khê thẳng : "Đợi đến khi c.h.ế.t."