SAU LY HÔN, ÔNG CHỦ THEO VỢ VỪA KHÓC VỪA QUỲ - Chương 121: Liệu Cô Còn Có Thể Tin Anh Ấy Không?
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:43:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày đó.
Phó Tư Yến hầu như luôn ở bên cạnh Minh Khê.
Phòng bệnh chẳng khác gì khách sạn, đầy đủ thứ, thậm
chí còn mang cả công việc đến bệnh viện để xử lý.
Minh Khê quen, nhưng Phó Tư Yến cũng thể hiện
thái độ gì, ngược cô cũng tiện lời từ chối, sẽ khiến bản
trở nên đa cảm một cách kỳ lạ.
Buổi trưa, Minh Khê ăn ngon miệng, ăn ít. Bên ngoài mưa
tầm tã, khi trời mưa, tâm trạng cô sẽ chùng xuống vài phần.
Sau khi ăn xong, cô bắt đầu lướt Weibo, thấy một bài rằng
nhớ món há cảo gà nước gà giá năm tệ một bát ở con hẻm trường
quốc tế.
Món há cảo đó là ký ức thời học sinh của cô, vì rẻ nên mỗi sáng và
trưa cô đều đến ăn, bà chủ quán còn đặc biệt hiền lành, thích cô,
mỗi đều cho thêm trứng ốp la và đùi gà há cảo của cô.
Nếu nhờ những quả trứng ốp la và đùi gà đó, lẽ cô
cao đến 1m68 như bây giờ. Có thể phụ nữ mang thai
khẩu vị kén chọn, cô đột nhiên vô cùng nhớ món há cảo nhỏ đó,
tiếc là bà cụ lớn tuổi nghỉ hưu làm nữa.
144
Cô cũng bao giờ ăn , Minh Khê bấm thích bài đó
Weibo. Lướt thêm một lúc, cô ngẩng đầu Phó Tư Yến đang làm
việc bên cạnh.
Anh tháo cúc tay áo, xắn lên một nửa để lộ cánh tay săn chắc, mạnh
mẽ, ngón tay dài đặt hờ cằm, một khung cảnh dễ chịu.
Quả nhiên đúng như câu , đàn ông khi làm việc sẽ tỏa sáng.
Ngay đó, cầm điện thoại lên, lướt qua một lượt.
Minh Khê thu tầm mắt, tiếp tục xem điện thoại của .
Bỗng nhiên, Phó Tư Yến tới, giật lấy điện thoại trong tay cô đặt
sang một bên, xoa xoa đầu cô.
"Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ít chơi điện thoại thôi."
Sau đó, vươn tay lấy áo khoác, mặc .
"Em ngủ một lát , ngoài một chút."
Minh Khê gì, đợi ngoài, cô tiếng mưa rơi tí
tách bên ngoài, dần dần buồn ngủ thật sự ngủ .
"Ầm ầm——"
Minh Khê một tiếng sấm đ.á.n.h thức.
Ngoài cửa sổ tối đen, cô ngờ cơn mưa vẫn ngừng,
ngược còn kèm theo sấm chớp, càng lúc càng dữ dội.
145
Cô theo thói quen về phía bàn học, ai ở đó. Trong
lòng cô theo bản năng tự nhủ, mới hai ngày mà lung lay
?
Anh ở đây, thể là cùng Lâm Tuyết Vi .
Nói gì mà đưa Lâm Tuyết Vi , chắc cũng là lời dối để dỗ
ngoan ngoãn sinh con thôi!
Anh chỉ là chắc đơn thuần, dễ lừa thôi.
Bỗng nhiên, cửa phòng bệnh đẩy . Dáng cao ráo, thẳng
tắp bước , "cạch" một tiếng bật đèn phòng bệnh.
Ánh sáng đột ngột ập đến khiến Minh Khê khỏi nheo mắt .
Phó Tư Yến đặt thứ gì đó lên bàn , nới lỏng cà vạt, đó :
"Lại đây."
Minh Khê ngẩn , Phó Tư Yến gõ gõ bàn, : "Nghĩ gì , đây
ăn cơm."
Thật cô vẫn ăn lắm, nhưng nghĩ đến đến muộn
như chỉ để mang bữa cơm , cô vẫn thức thời xuống giường
đến bàn.
Mở hộp cơm , cô sững sờ.
Là một bát há cảo nhỏ.
146
Phía thêm đùi gà và trứng ốp la, vẫn là món ăn quen thuộc
đó.
Cô gần như một cái là nhận , là quán ăn mà cô ăn khi
học.
Sao trùng hợp như ! Sao ăn gì?
Minh Khê ngẩng đầu Phó Tư Yến, lúc mới phát hiện lưng
áo vest của đàn ông ướt sũng, tóc cũng ướt, một luôn
thanh lịch và gọn gàng, lúc hiếm khi vẻ lúng túng.
Phó Tư Yến đang cởi áo khoác vứt giỏ đồ bẩn, co ngón
tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, liếc cô: "Tôi trai lắm ?"
Minh Khê lập tức đỏ bừng mặt, biện minh: "Ai thèm chứ."
Người đàn ông đáp lời cô, vứt luôn chiếc áo sơ mi .
"Đẹp thì lát nữa , ăn cơm ."
Minh Khê... Cái tên tự luyến ! Cô cúi đầu dùng thìa cẩn thận húp
một ngụm canh, nước mắt suýt nữa trào .
Mùi vị y hệt, tươi ngon như thuở nào. Cô khỏi ngẩng đầu:
"Anh đang..."
Những lời đó chợt ngừng .
147
Minh Khê thể tin những gì thấy, thậm chí
còn cởi cả quần , chỉ còn độc chiếc quần đùi.
Người đàn ông cô gọi, , khuôn mặt tuấn tú
đường nét rõ ràng cô, hỏi: "Gì cơ?"
"..."
Minh Khê đột nhiên câm nín, nên lời, hận thể tìm
một cái lỗ mà chui xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-ly-hon-ong-chu-theo-vo-vua-khoc-vua-quy-alyq/chuong-121-lieu-co-con-co-the-tin-anh-ay-khong.html.]
Anh thấy cô gì, còn tiến hai bước, nghiêm túc hỏi:
"Em gì?"
Minh Khê bây giờ mắt là cơ bụng cuồn cuộn đàn
ông, bắp đùi săn chắc, còn cả chỗ trời phú đó...
Mãi một lúc cô mới tìm giọng của , vành tai
nóng ran: "Anh! Không thể nhà vệ sinh mà cởi ?"
"Được." Anh khó chịu, ngoan ngoãn phòng tắm.
Đợi Phó Tư Yến ngoài, chỉ mặc mỗi áo choàng tắm, Minh Khê
cũng dọn dẹp sạch bàn ăn, thấy cổ áo choàng tắm rộng mở
của , mặt cô nóng bừng lên.
Cô cảm thấy trạng thái của bây giờ , tránh ánh mắt dò
hỏi của , nhà vệ sinh rửa mặt.
148
Khi cô , đàn ông giường, tay cầm một cuốn tạp
chí tài chính đang .
Hai đêm nay, cách họ ở bên vẫn luôn là đến giờ thì ngủ,
đàn ông cũng làm gì cả, chuyện đều yên bình.
đêm nay, Minh Khê lên giường, luôn cảm thấy
chuyện gì đó sẽ xảy .
"Lê thê cái gì ?" Người đàn ông đặt tờ báo xuống, cô.
"Ồ." Minh Khê lên giường, vẫn ngủ ở nửa bên của .
Kết quả, đàn ông một tay kéo , ôm lòng.
Trong chớp mắt, mùi hormone nồng nặc bao trùm lấy cô.
Minh Khê lập tức tim đập nhanh, cơ thể cứng đờ đẩy : "Phó Tư
Yến——"
Phó Tư Yến như con sâu trong bụng cô, thẳng: "Em
, thì làm."
Câu , khiến má Minh Khê đỏ bừng thêm vài phần.
Cô hỏi điều thắc mắc trong lòng: "Sao về món há cảo
đó?"
Đôi mắt phượng của Phó Tư Yến khẽ nhắm : "Nghe khác
."
149
Thật đây là lời dối, thấy cô bấm thích Weibo, thấy
cô ăn ngon, liền tìm nhà bà chủ còn bán hàng nữa.
Trong mưa bão suốt ba tiếng đồng hồ, con hẻm nhỏ hẹp đến mức xe
cộ , thậm chí ô dù cũng thể mở . May mắn
, tìm thấy.
Trên đường trở về, tự hỏi, tại làm như ? Anh
thể chắc chắn để bù đắp, cũng vì áy náy.
Đơn thuần chỉ cô vui vẻ.
Đã lâu , thấy cô vui vẻ như nữa.
Đèn tắt.
Môi mỏng của đàn ông in lên tai cô, nhẹ nhàng đặt một nụ
hôn, trầm giọng : "Ngủ sớm , ngày mai chúng cùng về nhà."
Có lẽ bát há cảo tối nay quá ấm lòng, khiến trái tim Minh Khê đập
thình thịch loạn nhịp.
Cô thực sự còn thể tin ?
Ngày hôm , bữa trưa.
Sau khi bác sĩ đồng ý, Minh Khê thể về nhà.
Phó Tư Yến công ty xử lý công việc từ sáng sớm, cô cũng
tin lời hứa "cùng về nhà" của .
150
Cô thu dọn xong đồ đạc, kéo cửa , thì thấy đàn ông vặn
bước , thấy cô hai lời liền cầm lấy túi xách trong tay
cô, thuận thế bế ngang cô lên.
"Phó Tư Yến!" Minh Khê tự nhiên giãy giụa.
"Bác sĩ em nên bộ ít thôi."
Người đàn ông ôm eo cô một cách tự nhiên, ánh mắt hiệu cho
cô vòng tay ôm lấy .
Bệnh viện kẻ , Minh Khê hổ đến nỗi dám
ngẩng mặt lên, bất lực đành ôm chặt lấy .
Đột nhiên nhớ điều gì, cô lo lắng hỏi: "Bác sĩ ,
là em bé vấn đề gì ?"
Phó Tư Yến khựng , thẳng thắn: "Bác sĩ , là ôm
em."
Minh Khê kinh ngạc ngẩng đầu , đàn ông thường
lời tình cảm, khuôn mặt tuấn tú còn thoáng qua một tia
tự nhiên.
Khoảnh khắc , trong lòng cô như mật ngọt tan chảy, ngọt
ngào, ấm áp.
Cô tựa đầu n.g.ự.c , để đàn ông phát
hiện biểu cảm ngốc nghếch hiện tại của .
151
Mãi đến khi lên xe, mới thả cô , đưa tay thắt dây an
cho cô, một làn hương thơm ngát tỏa .
Phó Tư Yến đưa tay bóp cằm cô, hôn lên, quả nhiên thơm và
ngọt. Nụ hôn kéo dài lâu.
Phó Tư Yến nghiêng nửa qua, hôn cô. Khi buông , cả hai
đều thở hổn hển, má Minh Khê đỏ bừng, dám
mắt .
Phó Tư Yến định gì đó, một tiếng "đù đù" rung lên, điện thoại
reo.
Anh lướt ngón tay một cái, điện thoại truyền đến tiếng xé
lòng của Lâm Tuyết Vi.
"Anh A Yến, bắt cóc em——"