Thiệu Ngọc Manh chuyện Cao Anh Lễ từng tới, cho dù cũng sẽ quá để tâm.
Cô kết hôn với Lữ Xán, chỉ cần trân trọng mắt, sống những ngày tháng hiện tại, đó chính là sự giải thích nhất cho cuộc đời .
Hơn nữa cô tin rằng, bất kể lời hứa sẽ đối với cô cả đời của Lữ Xán hiệu lực vĩnh viễn , cô đều thể sống .
Bởi vì cô dũng khí rút lui bất cứ lúc nào, cũng vốn liếng để một cũng thể sống cuộc sống tươi .
Cô xứng đáng nhất yêu chiều!
Ôn Tình thấy đôi mắt Thiệu Ngọc Manh sáng ngời rực rỡ, tràn đầy hy vọng về tương lai, dường như còn chuyện gì thể đ.á.n.h gục cô nữa.
Đột nhiên ngưỡng mộ cô .
Ai con sinh là cái gì cũng ưu tú, Thiệu Ngọc Manh cô chỉ cần làm nhất một việc nào đó, cũng thể sống hạnh phúc.
Ngược là bản ...
Ôn Tình nghĩ đến chuyện tồi tệ với Cao Anh Lễ, liền cảm thấy trong lòng như sương mù bao phủ, xua mãi tan. Cô dù cũng về nhà, cũng tốn
bao nhiêu thời gian mới thuyết phục bố , để họ từ bỏ ý định bắt cô liên hôn.
hôm nay là ngày vui của Thiệu Ngọc Manh, cô vì chuyện của ảnh hưởng đến tâm trạng khác, cô đặt quà mừng xuống, uống một ly rượu vội vàng rời .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Lý do là, cô còn chạy show cho cuộc thi tiếp theo, thực sự thời gian ở ăn hết bữa cơm.
Thiệu Ngọc Manh hiểu sự bận rộn , giữ nhiều, chỉ luyến tiếc : "Sau cô rảnh rỗi, thể thường xuyên đến chỗ chúng chơi. Thôn Thất Bài non xanh nước biếc khí , lúc rảnh rỗi đến ở vài ngày, coi như dưỡng thần dưỡng khí."
Ôn Tình nhận lời ngay.
Cô đến đầu làng, phát hiện một chiếc xe đỗ ngay cạnh xe của cô .
Cao Anh Lễ trong xe cô , "Anh đưa em về."
Ôn Tình bình tĩnh từ chối, "Không cần, xe."
Cao Anh Lễ: "Mặc dù đồng ý hủy hôn với nhà họ Ôn, nhưng chuyện giữa chúng , em còn nợ một lời giải thích ?"
Ôn Tình nghĩ ngợi, cô đào hôn ngay thềm đám cưới quả thực chút phép, cuối cùng vẫn lên xe của Cao Anh Lễ.
"Anh Lễ, xin ."
Ánh mắt cô chân thành, giọng điệu cũng nghiêm túc.
Cơn giận trong lòng Cao Anh Lễ mới tiêu tan một chút, hừ một tiếng, "Còn gì nữa?"
"Còn nữa, cảm ơn ."
Dù thế nào nữa, là Cao Anh Lễ giúp nhà họ Ôn tránh nhiều rắc rối cần thiết, ân tình , cô sẽ nhớ mãi.
Nghe giọng điệu dịu xuống của Ôn Tình, trong lòng Cao Anh Lễ cũng mềm .
"Thôi bỏ , dù chúng cũng lớn lên cùng , coi em như em gái mà yêu thương, làm trai cũng sẽ chấp nhặt với em chuyện ."
Ôn Tình thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-vao-nham-phong-tong-giam-doc-moi-dem-deu-muon-quyen-ru-toi-luc-minh-nguyet-yen-thua-chi/chuong-980-dai-ket-cuc.html.]
"Cảm ơn Cao Anh Lễ, là một ."
Cao Anh Lễ chút thất thần, "Không ngờ, chúng còn quan hệ hôn ước, em ngược bắt đầu đ.á.n.h giá cao ?"
"Thiệu Ngọc Manh cũng con tệ ." Ôn Tình : " loại như , chỉ thích hợp làm bạn, thích hợp làm bạn đời."
Cao Anh Lễ cau mày, vui : "Cô thế ?"
"Không chỉ Thiệu Ngọc Manh, nhiều bên cạnh cũng nghĩ như ." Ôn Tình : "Cao Anh Lễ, con đa tình, chung thủy với tình yêu. đó là quyền của , bọn em cách nào
đổi , chỉ thể rời xa . Cho nên, cũng đừng quấy rối Manh Manh nữa, cô bây giờ hạnh phúc."
"Em đỡ cho cô ?" Cao Anh Lễ thể tin nổi, "Không hai là tình địch ?"
"Giữa con gái bọn em, vốn dĩ chẳng mâu thuẫn tất yếu nào, cho dù yêu cùng một đàn ông, đó cũng của bất kỳ ai trong hai bên. Nếu mâu thuẫn, thì đó cũng
là vì đàn ông , làm sự kiên định như nhất."
"Mâu thuẫn giữa con gái với , đều là do đàn ông gây ."
"Cho nên Cao Anh Lễ, nên suy ngẫm cho kỹ, tại đây Diêm Tuyết và Thiệu Ngọc Manh thù địch như ."
Ôn Tình xong liền mở cửa xuống xe, "Em vẫn quen xe của hơn."
Mãi cho đến khi Ôn Tình lái xe xa, Cao Anh Lễ vẫn hồn .
Anh hôm nay, Ôn Tình dạy dỗ một trận?
Sở dĩ mất chân tình của ba phụ nữ, là vì sự lắc lư kiên định của ?
Tài xế ở phía dè dặt hỏi: "Thiếu gia, bây giờ về chứ ạ?"
"Lái xe ."
Cao Anh Lễ ở ghế , phong cảnh ngừng lùi bên ngoài, đột nhiên hiểu đôi chút.
Hóa , thực sự sai !
Ba phụ nữ vốn dĩ yêu thật lòng, là vì sự chung thủy của , mới lượt từng rời bỏ mà .
Cũng may bây giờ tỉnh ngộ.
Anh sẽ đợi, đợi đến khi tình yêu đích thực thuộc về bên cạnh.
Đến lúc đó, nhất định sẽ trân trọng thật , để đối phương chịu nửa phần tổn thương nào nữa.
Mặc dù hy vọng Thiệu Ngọc Manh thể bên cạnh , nhưng mà,
đột nhiên càng hy vọng hơn, Thiệu Ngọc Manh thể hạnh phúc lâu hơn một chút.
Tốt nhất là, cả đời đừng bao giờ đau lòng rơi lệ nữa.
Xe chạy thẳng về phía , khi đến đích, ai ở góc rẽ tiếp theo liệu hạnh phúc mới nào đang đợi .
Cao Anh Lễ tin rằng, sẽ hạnh phúc mới tìm đến bên cạnh.
---Đại kết cục---