Buổi họp báo mắt sản phẩm mới của công ty Giang Lâm ấn định ngày 18 tháng 11.
Địa điểm tổ chức là sảnh tiệc lớn nhất của một khách sạn trong trung tâm thành phố, sức chứa lên đến năm trăm . Khách mời bao gồm những ông lớn trong giới kinh doanh, đại diện các tổ chức đầu tư, phóng viên báo chí và cả lãnh đạo từ các ban ngành liên quan.
Đây là sự kiện lớn mà Giang Lâm dày công chuẩn suốt nửa năm qua.
Hắn mượn buổi họp báo để chính thức tung sản phẩm mới, đ.á.n.h bóng tên tuổi thương hiệu, dọn đường cho đợt gọi vốn tiếp theo.
Quan trọng hơn, dự định khi buổi lễ kết thúc sẽ ký kết thỏa thuận hợp tác chiến lược với một công ty niêm yết. Một khi thỏa thuận thành công, giá trị của công ty sẽ tăng ít nhất gấp ba .
Còn Trần Lam và Lâm Vi cũng dự tính trong ngày hôm nay sẽ thành bước cuối cùng của kế hoạch "tẩu tán tài sản cốt lõi" — chuyển nhượng bộ bằng sáng chế công nghệ và nguồn khách hàng giá trị nhất sang một công ty ma tên Trần Lam.
Ba kẻ đó, mỗi một tính toán riêng, nhưng đều chung một kẻ địch: Thẩm Tri Ý.
Trong mắt bọn họ, Thẩm Tri Ý là đàn bà ngốc nghếch chẳng gì, sẽ gây trở ngại, càng sẽ phá hỏng kế hoạch của họ.
Cô chẳng qua chỉ là một món đồ trang trí, một thứ thể tùy ý hy sinh lúc cần và quyền lên tiếng.
Ngày diễn họp báo, Thẩm Tri Ý diện một chiếc đầm hội màu đỏ rượu vang.
Đó là chiếc váy cô yêu thích nhất ở kiếp , mua về mới chỉ mặc đúng một Giang Lâm chê một câu "phô trương quá" nên đành bỏ đáy tủ.
Kiếp , cô lấy nó .
Chiếc váy bằng lụa satin ôm sát cơ thể, chân váy dài chấm gót. Cô trang điểm kỹ càng, kiểu nhẹ nhàng thường ngày mà là lối trang điểm thể rạng rỡ ánh đèn sân khấu, khiến đều rõ thần thái của . Màu son đỏ tươi cô chọn chính là màu mà kiếp cô từng dám thử.
Khi Giang Lâm đến đón, thấy dáng vẻ của cô, ngơ ngẩn.
"Sao hôm nay em mặc lộng lẫy ?"
"Ngày vui của mà," Thẩm Tri Ý mỉm , "em thể làm mất mặt ."
Giang Lâm mảy may nghi ngờ, chìa tay cho cô khoác lấy.
Thẩm Tri Ý nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay .
Xe dừng cửa khách sạn, ánh đèn flash bắt đầu nháy liên hồi.
Đám phóng viên vác máy ảnh vây kín cửa xe.
Giang Lâm xuống xe , xoay lịch thiệp đưa tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-trong-sinh-toi-ngay-tai-buoi-hop-bao-cua-cong-ty-truoc-mat-tat-ca-moi-nguoi-vach-tran-bo-mat-that-cua-chong-minh/chuong-4.html.]
Thẩm Tri Ý đặt tay lòng bàn tay , chậm rãi bước xuống.
Tiếng đèn flash "tạch tạch" vang lên ngớt như hàng vạn con thiêu lao nguồn sáng. Cô khẽ nheo mắt ánh sáng trắng chói lòa, nhưng nụ môi vẫn hề đổi.
Hai sánh vai t.h.ả.m đỏ, tiến sảnh tiệc.
Sảnh tiệc rộng thênh thang, đèn chùm pha lệ thả xuống từ trần nhà cao bằng ba tầng lầu, mỗi chụp đèn đính hàng nghìn viên pha lê, phản chiếu những đốm sáng li ti ánh đèn. Không khí nồng nặc mùi nước hoa, keo xịt tóc, nóng và sự căng thẳng, dày đặc như một lớp màng vô hình dính chặt da thịt.
Giang Lâm bước lên sân khấu.
Hắn ánh đèn spotlight, dáng vẻ hào hoa phong nhã, giọng vang dội dứt khoát. Hắn kể về hành trình khởi nghiệp của , từ " gì" đến "tay trắng làm nên cơ nghiệp", từ "đơn độc một " đến "dẫn dắt đội ngũ hàng trăm ".
Hắn cố tình lờ nhà họ Thẩm, nhắc lấy một lời.
"tay trắng làm nên cơ nghiệp" mà thực chất là dùng tài sản Thẩm Tri Ý để để khởi nghiệp; cái gọi là "khởi nghiệp một " thực chất là Thẩm Tri Ý lo liệu chuyện vặt để chuyên tâm làm việc.
Vậy mà, tuyệt nhiên nhắc đến.
Trong câu chuyện mà thêu dệt, Thẩm Tri Ý từng tồn tại.
Thẩm Tri Ý ở hàng ghế đầu, im lặng lắng .
Hai tay cô đặt đầu gối, đầu ngón tay hề nhúc nhích. Gương mặt cô vẫn giữ nụ nhạt, chính là thần thái "tự hào vì " mà kiếp cô luyện tập bao nhiêu , từng góc độ đều chuẩn xác sai một li.
đôi mắt cô lạnh lẽo đến cực điểm. Lạnh đến mức nếu lúc Giang Lâm cúi xuống , sẽ nhận mặt sớm còn là Thẩm Tri Ý mà từng .
hề cúi đầu, đang đắm trong vai diễn "doanh nhân thành đạt".
Bài phát biểu kết thúc, cả hội trường vỗ tay như sấm.
Người dẫn chương trình cầm mic, chuẩn bước phần tiếp theo — lễ ký kết thỏa thuận.
Ngay lúc , Thẩm Tri Ý dậy.
Cô bất cứ ai, thẳng lên sân khấu.
Tiếng giày cao gót nện sàn gỗ phát âm thanh thanh mảnh và nhịp nhàng, cộc, cộc, cộc, từng bước một như tiếng máy đếm nhịp.
Bước lên bục, cô lấy từ trong túi xách một chiếc USB. Chiếc USB nhỏ nhắn, lớp vỏ bạc lấp lánh ánh đèn.
Cô cắm nó cổng kết nối của máy chiếu.
Cả hội trường lập tức im phăng phắc, ai cô định làm gì.