Sau Khi Tôi Ly Hôn - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:54:15
Lượt xem: 852

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay dừng giữa trung, run rẩy dữ dội.

Sắc mặt bà trắng bệch, đôi mắt trợn trừng, chất chứa sự kinh hãi, nỗi đau thấu xương khi vết sẹo bóc trần, và cả một sự tuyệt vọng gần như sụp đổ.

như một con quái vật xa lạ và đáng sợ.

Không khí như đông cứng .

Hai bên má nóng bừng, đau rát, trong miệng phảng phất vị tanh của máu.

ngọn lửa trong lòng càng bùng cháy mãnh liệt hơn.

"Con đều hết..." Tôi hít một sâu, giọng nghẹn ngào nhưng vô cùng rành rọt,

"Hồi nhỏ, con thấy lén giữa đêm, thấy thẫn thờ gương... Mẹ, con đau lòng lắm. Con biến thành bản thứ hai của . Con sai ?"

Mẹ loạng choạng lùi , ngã xuống chiếc sofa cũ kỹ, dường như bộ sức lực rút cạn.

nữa mà chỉ thẫn thờ xuống đất, đôi vai sụp xuống, trông già cả chục tuổi chỉ trong chốc lát.

Mãi lâu , bà mới thốt tiếng, giọng khàn đặc, mệt mỏi và mang theo nỗi bi thương vô tận:

"Nhẫn nhịn thì ... Mẹ... làm thế đều là vì cho con thôi... Không đàn ông, một đàn bà đèo bòng con cái, con khó khăn thế nào ... Một bước cũng khó ..."

Tôi tiến lên, quỳ xuống bên gối bà, nắm lấy đôi bàn tay lạnh lẽo, thô ráp đầy vết chai sần của bà.

"Mẹ, thời đại bây giờ khác ."

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay bà,

"Thời của , phụ nữ dựa đàn ông mà sống, ly hôn là chuyện hổ tày đình."

" bây giờ, con gái thể tự kiếm tiền, thể nuôi sống bản và con cái."

"Con cần phụ thuộc bất cứ ai. Con công việc, năng lực, rời xa Tần Mặc con chỉ thể sống hơn thôi."

"Nếu cứ ép con tiếp tục chung sống với , con sẽ phát điên mất. Mẹ nhẫn tâm con phát điên ?"

Mẹ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt sưng đỏ của , sự hung dữ trong mắt tan biến, chỉ còn nỗi xót xa khôn tả và sự ngơ ngác.

"Mẹ chỉ là... cam tâm thôi..." Bà mạnh tay đ.ấ.m chân , nức nở,

"Con cùng nó chịu bao nhiêu khổ cực, gồng gánh suốt mười lăm năm! Đã dành hết những gì nhất cho nó, cho cái nhà đó."

"Mẹ, con sẽ để ai hưởng lợi ." Tôi lau nước mắt cho bà, cũng lau nước mắt của chính ,

"Nhà cửa trong thỏa thuận để cho con lớn . Toàn bộ tiền tiết kiệm, các khoản đầu tư trong nhà đều thuộc về con. Anh chiếm chút hời nào, coi như là tay trắng. Con chịu thiệt, cũng để các con của con chịu thiệt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-toi-ly-hon/chuong-11.html.]

"Thế cũng thể cứ thế mà bỏ qua !" Mẹ bỗng dưng kích động, cố gắng dậy,

"Mẹ hỏi hai cái già nhà họ Tần xem bọn họ dạy con kiểu gì, bọn họ..."

"Mẹ," dùng sức ấn bà xuống, "Đừng , bố ... đối xử với con . Họ thực sự coi con như con gái ruột. Bây giờ đến đó làm loạn, ng nhỡ họ tức quá mà mệnh hệ gì, chúng yên lòng ? Với ,"

Tôi thẳng mắt , chậm rãi và kiên định :

"Nếu làm lớn chuyện cho thiên hạ đều , để chỉ trỏ mặt con mà : 'Nhìn kìa, đó là Bạch Nhiễm, theo mười lăm năm, tiêu phí hết tuổi thanh xuân vẫn đá'... đó mới thực sự là khó coi, mới là thực sự thua cuộc."

"

Tôi dừng một chút, mặt thoáng hiện một nụ lạnh lùng.

"Hơn nữa, đến tuổi trung niên mà vợ con ly tán, cha già yếu bệnh tật, danh tiếng tổn hại, tài sản chẳng còn bao nhiêu... Cuộc sống của Tần Mặc thế nào, thể đoán . Đối với , đây là hình phạt lớn nhất ."

Mẹ , lâu, lâu.

Sự giận dữ, cam tâm và nỗi sợ hãi trong mắt bà từ từ rút như thủy triều, chỉ còn sự mệt mỏi rã rời và một nỗi bi thương trầm mặc như chấp nhận phận.

Bà đưa bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng chạm gò má sưng đỏ của , nước mắt trào .

"Có đau con?"

Tôi lắc đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, áp mặt lòng bàn tay còn vương mùi đất quê và mùi xà phòng nồng đượm của bà.

"Mẹ, con đau. Con sẽ sống thật . Chắc chắn đấy."

Bà cuối cùng gì nữa, chỉ dùng đôi bàn tay lam lũ cả đời đầy vết nứt nẻ và chai sạn , từng chút từng chút một, nhẹ nhàng xoa lấy mái tóc .

Giống như nhiều năm về , mỗi khi chịu uất ức chui tọt lòng bà như thế.

08

Ngày hôm rời , khi bà vẫn còn dặn dò:

"Đợi thu hoạch xong vụ thu, việc đồng áng bớt bận rộn sẽ lên."

"Mẹ tận mắt chứng kiến, chứng kiến cái thứ lương tâm đó báo ứng."

Thời gian chờ ly hôn là ba mươi ngày.

Ba mươi ngày giống như một đợt cai nghiện cưỡng bức.

Tôi bắt đầu làm quen với một việc:

Quen với việc khi ngủ cần để một ngọn đèn nhỏ,

quen với việc cần mỗi ngày đều gọi điện cho , dặn đừng làm việc quá sức, chú ý giữ gìn sức khỏe.

Loading...