Sau Khi Pháo Hôi Thức Tỉnh, Chuyên Xử Đẹp Nam Nữ Chín - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:16:55
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong im lặng vài giây.

Sau đó là tiếng dép lê lẹt xẹt mặt đất.

Cánh cửa hé một khe nhỏ.

Lộ một khuôn mặt râu ria lởm chởm, bọng mắt sưng húp.

Gã tầm hơn bốn mươi tuổi.

Tóc bết dầu dính bệt da đầu.

Mặc một chiếc áo phông giặt đến bạc màu.

Ánh mắt đục ngầu nhưng thấp thoáng vẻ tinh khôn.

Gã đ.á.n.h mắt từ đầu đến chân.

Đặc biệt là chiếc áo khoác Chanel , món đồ mà Cố Thừa mua và tùy tiện vớ lấy khi cửa.

"Lão Miêu?" Gã khẩy, lộ hàm răng ố vàng, "Lão già đó vẫn còn sống ? Vào ."

Căn phòng nhỏ.

Và vô cùng bừa bộn.

Mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc đến nghẹt thở.

Màn hình của một chiếc máy tính để bàn cũ kỹ vẫn đang sáng.

Cạnh đó chất đầy vỏ mì tôm và tàn thuốc.

Chiếc ghế duy nhất thì vắt một cái áo khoác bẩn.

"Ngồi đại xuống giường ." Triệu Minh phịch xuống chiếc ghế xoay hỏng máy tính, phát tiếng kêu kẽo kẹt: "Có việc gì? Đánh ghen? Tra tiểu tam? Hay là tìm kẻ trốn nợ?"

Phạm vi kinh doanh của gã cũng rộng đấy chứ.

"Điều tra ." Tôi thẳng vấn đề, đẩy mảnh giấy chuẩn sẵn về phía gã.

Trên đó : Khách sạn Vân Đỉnh, phòng 1608, thông tin nhận phòng tối nay và camera giám sát (nếu thể).

Triệu Minh cầm lấy mảnh giấy, liếc qua một lượt .

"Vân Đỉnh? Khách sạn năm đấy. Tra cái làm gì?"

"Anh cứ tra , tiền thành vấn đề." Tôi lấy một phong bì dày cộp, đặt lên chiếc bàn đầy rác rưởi của gã.

Bên trong là năm mươi ngàn tệ tiền mặt.

Số tiền là do sáng nay lao đến quầy chuyên doanh của Chanel, đem sợi dây chuyền kim cương Cố Thừa tặng - thứ mà từng đeo một nào - thế chấp tại chỗ với giá thấp để đổi lấy.

Nhân viên cửa hàng bằng ánh mắt như một kẻ điên.

Đôi mắt của Triệu Minh dán chặt chiếc phong bì trong vài giây.

Gã l.i.ế.m đôi môi khô nẻ của .

"Được, tiền thì dễ chuyện thôi. hệ thống an ninh của Vân Đỉnh nổi tiếng là khó nhằn, camera giám sát... căng đấy. Còn thông tin lưu trú thì sẽ nghĩ cách."

"Mất bao lâu?"

"Muộn nhất là... trưa mai sẽ báo tin cho cô." Gã chộp lấy chiếc phong bì, thành thục ước lượng độ dày nhét ngăn kéo.

"Tôi ngay trong tối nay." Tôi chằm chằm gã, "Làm gấp , trả thêm mười ngàn tệ nữa."

Triệu Minh nhướng mày, nở một nụ toe toét.

"Em gái, sảng khoái lắm! Thành giao! Trước mười hai giờ đêm nay sẽ gửi hòm thư cho cô. Để địa chỉ email ."

Tôi để một địa chỉ email mới đăng ký, để dấu vết.

"Đừng làm hỏng việc đấy."

"Yên tâm, nhận tiền làm việc, quy tắc hiểu rõ." Triệu Minh xua tay, gã bắt đầu gõ bàn phím.

Tôi bước khỏi con hẻm tối tăm đó.

Ánh nắng buổi trưa chút chói mắt.

Tôi nheo mắt .

Bước đầu tiên.

Đã tiến hành .

......

Trở về căn biệt thự lộng lẫy nhưng lạnh lẽo đó.

Nơi giống như một nấm mồ khổng lồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-phao-hoi-thuc-tinh-chuyen-xu-dep-nam-nu-chin/chuong-4.html.]

Cố Thừa nhà.

Dì Vương với ánh mắt kỳ quái.

Có lẽ là do hôm nay ngoài ăn diện trang sức lộng lẫy, còn lâu như .

"Thưa phu nhân, gọi điện về tối nay về ăn cơm." Dì Vương nhỏ.

"Tôi ." Tôi để lộ cảm xúc gì mặt.

Anh đương nhiên sẽ về.

Anh còn đến khách sạn Vân Đỉnh.

Để ở bên cạnh " trong mộng" của .

Cùng với đứa con chào đời của họ.

Tận hưởng niềm hạnh phúc gia đình.

Tôi trở về phòng.

Khóa trái cửa .

Mở chiếc máy tính xách tay gần như bao giờ dùng đến lên.

Đăng nhập email mới.

Bên trong vẫn trống rỗng.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Cảm giác như d.a.o cùn cứa thịt.

Tám giờ tối.

Tôi ép ăn một chút cơm do dì Vương mang lên.

nhai chẳng thấy vị gì, như đang nhai sáp.

Chín giờ.

Mười giờ.

Mười một giờ.

Hòm thư vẫn im lìm như c.h.ế.t.

Tôi như một con thú nhốt, trong phòng.

Lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Liệu hỏng việc ?

Có khi nào Triệu Minh cầm tiền bỏ trốn ?

Hay là gã phát hiện ?

Thình thịch! Thình thịch!

Trái tim đập nhanh như nổ tung.

Mười một giờ bốn mươi lăm phút.

Ting!

Một âm báo thư mới vang lên thật giòn giã!

Nghe như âm thanh cứu rỗi từ thiên đường!

Gần như ngay lập tức, lao về phía máy tính!

Mở thư !

Người gửi: Một chuỗi ký tự lạ.

Tiêu đề: Thứ cô cần.

Phần nội dung một chữ nào.

Chỉ một tệp đính kèm nén và đặt mật khẩu!

Mật khẩu: sáu con tám.

Tôi run rẩy nhấn tải xuống.

Giải nén.

Bên trong là mấy tấm ảnh chụp màn hình máy tính mờ.

Đó là hệ thống đăng ký nội bộ của khách sạn Vân Đỉnh!

Loading...