Sau Khi Pháo Hôi Thức Tỉnh, Chuyên Xử Đẹp Nam Nữ Chín - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:16:52
Lượt xem: 105

Khi bản thỏa thuận ly hôn của Cố Thừa đưa tới như một cuốn thực đơn trong nhà hàng, đang bên chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch nhập khẩu sáng loáng đến mức soi rõ mặt để gặm quẩy.

Quẩy mua ở hàng ăn sáng lầu.

Hai tệ một chiếc.

Giòn rụm, thơm phức.

Dì Vương, giúp việc nhà , bưng một tách cà phê pha máy thủ công, cẩn thận đặt mặt Cố Thừa.

Hương cà phê quyện với mùi trầm hương tùng tuyết đắt đỏ trong phòng.

Có chút hăng mũi.

"Ký ."

Cố Thừa thèm .

Anh cúi đầu khuấy tách cà phê.

Chiếc thìa bạc chạm thành tách sứ xương.

Kêu leng keng.

Nghe thì cũng đấy.

chút chói tai.

Tôi đặt nửa chiếc quẩy còn xuống.

Mấy ngón tay dính đầy dầu mỡ quẹt đại chiếc quần ngủ bằng lụa tơ tằm đắt tiền.

thì cái quần cũng chẳng của .

Là của cô nàng thương Lâm Nhu của Cố Thừa "vô tình" để quên ở đây.

Tôi cầm xấp thỏa thuận dày cộm lên.

Giấy dày.

Sờ cảm giác như sờ tiền .

Dòng chữ mạ vàng nổi bật.

"Thỏa thuận ly hôn".

Bên là bên A Cố Thừa, bên B Nguyễn Tỉnh.

Tên của .

Nguyễn Tỉnh.

Cái tên là do ông bố chẳng mấy chữ nghĩa nhưng lúc nào cũng tỏ sâu sắc của đặt cho.

Ông mong sống một đời tỉnh táo.

Kết quả thì ?

Tôi cúi đầu các điều khoản.

Điều 1: Bên B Nguyễn Tỉnh tự nguyện từ bỏ tất cả tài sản chung của vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân.

Điều 2: Bên B Nguyễn Tỉnh chuyển khỏi tất cả các nơi ở tên bên A Cố Thừa trong vòng hai mươi bốn giờ khi thỏa thuận hiệu lực.

Điều 3: Bên B Nguyễn Tỉnh dùng bất kỳ hình thức nào để quấy rối, đeo bám bên A Cố Thừa và những liên quan (đặc biệt chỉ đích danh cô Lâm Nhu).

Điều 4: Như một khoản bồi thường, bên A Cố Thừa sẽ thanh toán một cho bên B Nguyễn Tỉnh tiền 300.000 Nhân dân tệ.

......

Điều cuối cùng: Thỏa thuận hiệu lực kể từ ngày hai bên ký tên, bên B Nguyễn Tỉnh cam kết vĩnh viễn hối hận.

Tôi xong .

Trong khí chỉ còn tiếng nuốt cà phê khe khẽ của Cố Thừa.

Và cả tiếng va chạm của bát đĩa do dì Vương cố tình tạo trong bếp khi giả vờ dọn dẹp.

Chắc dì đang vểnh tai lên ngóng.

Trong căn biệt thự , ai mà cái danh "Cố phu nhân" của chỉ là một bù ?

Một món đồ trang trí ngứa mắt, chiếm mất chỗ của Lâm Nhu.

Giờ đây chính chủ sắp về .

Kẻ thế như cũng đến lúc cút .

"Xem xong ?" Cuối cùng Cố Thừa cũng ngước mắt lên.

Anh đúng là trai thật.

Gương mặt góc cạnh như tượng tạc.

Đôi mắt sâu thẳm.

Nhìn con ch.ó thôi trông cũng thấy thâm tình.

Đáng tiếc, ánh mắt còn chán ghét hơn cái t.h.ả.m chùi chân ở cửa.

"Ba trăm nghìn tệ?" Tôi chỉ dãy đó, giọng khô khốc.

Do gặm quẩy nhiều quá.

"Chê ít ?" Cố Thừa nhếch mép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-phao-hoi-thuc-tinh-chuyen-xu-dep-nam-nu-chin/chuong-1.html.]

Một nụ cực kỳ lạnh lùng.

"Nguyễn Tỉnh, con đủ. Cô gả cho ba năm, ngoài tiêu tiền thì còn làm gì nữa? Ba trăm nghìn đủ để cô về cái huyện nhỏ của cô mua một căn nhà, sống an nửa đời còn ."

Anh khựng một chút bổ sung thêm, giọng điệu như đang ban phát ân huệ.

"Tất nhiên, với điều kiện là cô đừng ngu ngốc như , đem tiền nướng sạch."

Tôi cúi đầu.

Nhìn dãy bản thỏa thuận.

Ba trăm nghìn tệ.

Đối với Cố Thừa mà , chắc chỉ là lẻ của chiếc đồng hồ tay .

À, đúng.

Chiếc đồng hồ đó hơn hai triệu tệ.

Số lẻ cũng hơn ba trăm nghìn .

Còn đối với thì ?

Đối với một kẻ ăn bám nhà ngoại phá sản, bố bỏ trốn, lâm bệnh nặng, bản thì ngoài việc làm "Cố phu nhân" chẳng kỹ năng gì như .

Ba trăm nghìn tệ là một khoản tiền khổng lồ.

Là chiếc phao cứu mạng.

Là tiền viện phí thể giúp cầm cự thêm vài tháng ở bệnh viện.

Tôi siết chặt mấy tờ giấy.

Cạnh giấy sắc cứa tay.

Nơi trái tim dường như cũng đang một con d.a.o cùn cứa qua.

Đau âm ỉ.

Không vì Cố Thừa.

Mà là vì chính bản .

Ba năm qua, giống như một chú chim yến phụng nuôi trong lồng kính.

Sống trong nhung lụa.

đầu óc thì mụ mẫm cả .

Tự nguyện làm cái phông nền cho câu chuyện tình yêu của Cố Thừa và Lâm Nhu.

Lại còn là loại phông nền rẻ tiền nhất nữa chứ.

Tất cả đều Cố Thừa cưới là để chọc tức gia đình.

Để cho Lâm Nhu – khi đó đang giận dỗi bỏ nước ngoài thấy.

Giờ Lâm Nhu về .

Cái công cụ như cũng đến lúc hạ màn.

Thật nó khốn nạn.

Tôi hít một thật sâu.

Mùi trầm hương tùng tuyết trong khí quyện với hương cà phê.

Và cả một chút mùi quẩy còn vương tay .

"Được." Tôi thấy giọng của chính .

Rất bình thản.

"Bút ."

Cố Thừa dường như chút bất ngờ.

Anh chắc mẩm sẽ lóc, làm loạn, hoặc sẽ ngu ngốc đập phá đồ đạc như .

Anh khẽ nhíu mày.

Anh vẫn rút một chiếc bút máy trông vẻ đắt tiền từ túi trong bộ vest .

Nó nặng trịch.

Màu bạc.

Anh đưa nó qua.

Tôi đưa tay đón lấy.

Đầu ngón tay chạm lớp kim loại lạnh lẽo đó.

Oong--

Trong đầu như một luồng điện cao thế đột ngột đ.á.n.h trúng!

Trước mắt tối sầm trong nháy mắt!

những mảnh vỡ âm thanh và hình ảnh sắc nhọn, ồn ào điên cuồng ùa !

Giống như một trận lũ mất kiểm soát!

Nó cuốn phăng con đê ý thức đang lung lay sắp đổ của !

Loading...