“Lão công, chúng định ngoài ăn ?”
Tô Nguyệt Nha nghĩ thầm, chắc là chồng đưa cô ngoài ăn một bữa ngon để ăn mừng việc bọn họ sắp làm giấy đăng ký kết hôn.
khi kết hôn, những chỗ cần dùng đến tiền còn nhiều lắm.
Nếu mang thai, tiền bạc càng tiêu như nước chảy.
Bây giờ cô kiếm tiền, vì tính toán cho gia đình nhỏ của hai , tiết kiệm đồng nào đồng nấy.
“Ăn cơm bên ngoài đắt lắm, sạch sẽ và dinh dưỡng bằng ở nhà, chúng đừng ngoài ăn nữa, vẫn là để em nấu cho .” Tô Nguyệt Nha chu đáo .
“Không ngoài ăn, mà là đến nhà bố ăn cơm.”
“Nguyệt Nha, chúng sắp kết hôn , gì thì cũng chính thức ăn một bữa cơm với bố chứ.”
Gặp bố chồng ?!
Tô Nguyệt Nha lập tức trở nên căng thẳng.
nghĩ , cô gặp chồng mà, còn hầu hạ bà suốt ba năm, tại căng thẳng chứ?
Mẹ chồng sớm thừa nhận cô !
Đợi , bố ?
Sao còn cả bố chồng nữa?
“Lão công, em sớm gặp chồng , chỉ là… bố chồng? Bố chồng ông sớm…”
Đã sớm vứt bỏ chồng .
Lẽ nào thấy chồng cô bây giờ tiền đồ nên ông về làm hòa với chồng?
“Nguyệt Nha, chuyện kịp cho em .”
Lục Chính Quân một nữa thầm xin bố trong lòng.
Xin bố nhiều lắm!
“Mẹ… gần đây mới tìm một bạn già.”
Nghe , Tô Nguyệt Nha sửng sốt.
“Mẹ chồng tìm bạn già ? Đó là chuyện mà! Em vốn dĩ còn lo lắng nếu sống cùng thì ai sẽ chăm sóc chồng, dù sức khỏe bà cũng , bây giờ thì yên tâm , bố chồng chăm sóc bà, chắc chắn vấn đề gì!”
Tô Nguyệt Nha hỏi: “Lão công, bố chồng là thế nào ? Ông đối xử với chồng ? Ông … hung dữ lắm ?”
“Em yên tâm, ba đối với , cũng sẽ làm khó em .”
Có lời khẳng định của Lục Chính Quân, Tô Nguyệt Nha mới thấy yên lòng.
Thế là buổi chiều khi Lục Chính Quân đến bộ đội làm việc, Tô Nguyệt Nha ở nhà suy nghĩ xem tối nay nên mặc gì.
Tuy chồng chung sống nhiều năm, nhưng với ba chồng thì đây là đầu tiên gặp mặt.
Cô để ấn tượng cho trưởng bối.
Những bộ quần áo đây Lục Chính Quân mua cho cô tuy nhưng trông đều đắt tiền.
Tô Nguyệt Nha định mặc chúng, cô cảm thấy trưởng bối thường thích con dâu ăn mặc quá mức lộng lẫy, phô trương.
Vẫn nên mặc quần áo cũ của thì hơn.
Tất nhiên cũng thể quá tuềnh toàng, nếu sẽ xứng với chồng.
Cứ nhã nhặn, phóng khoáng là .
Hành lý vốn nhiều, Tô Nguyệt Nha cũng chẳng mấy bộ quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-91.html.]
Chọn chọn , cuối cùng cô chọn một chiếc váy dài qua gối màu trắng, váy điểm xuyết những bông hoa nhí màu hồng, mặc trông ngoan ngoãn sạch sẽ.
“Có nhạt nhòa quá nhỉ?”
Tô Nguyệt Nha gương ngắm nghía, cuối cùng quyết định buộc kiểu tóc đuôi ngựa lệch rủ xuống vai, thắt một dải ruy băng màu hồng, đó cài chiếc kẹp tóc hình mặt trăng nhỏ mà Lục Chính Quân mua cho cô sang một bên.
“Cứ như .”
Từ lúc Lục Chính Quân nộp báo cáo kết hôn, tâm trạng cô định hơn nhiều.
Thu dọn xong xuôi, Tô Nguyệt Nha trực tiếp tiến Không gian.
Vặn ngược kim đồng hồ của thư viện, cô bắt đầu tiếp tục học tập.
Giữa chừng nếu đói mệt, cô sẽ uống Linh tuyền thủy.
Trong lòng thầm tính toán thời gian, đợi đến lúc hòm hòm mới rời khỏi Không gian.
“Chồng ơi!”
Tô Nguyệt Nha canh thời gian cực kỳ chuẩn xác, cô ngoài đầy hai phút thì Lục Chính Quân về tới.
“Chồng ơi, bây giờ chúng qua chỗ ba luôn ?”
“Em mặc thế ?”
Thực trong lòng cô vẫn chút căng thẳng.
Dù cũng lâu gặp chồng, còn chuẩn gặp mặt ba chồng mới nữa.
“Được, em mặc thế nào cũng cả.”
“Anh chỉ giỏi dỗ ngọt em thôi.”
Thật sự là dỗ ngọt, câu Lục Chính Quân hề trái lương tâm chút nào.
Từ tận đáy lòng, cảm thấy Tô Nguyệt Nha mặc gì cũng .
“Em còn cài cả chiếc kẹp tóc mặt trăng nhỏ mua cho nữa .”
Tô Nguyệt Nha chỉ cho xem.
“Đẹp lắm, bình thường em cũng thể cài nhiều hơn.”
Nói chuyện với Lục Chính Quân vài câu, Tô Nguyệt Nha dường như còn căng thẳng như nữa.
Hai bộ về phía nhà ba .
Lục An Quốc và Bạch Tú Tuệ vốn định cửa đón, nhưng Lục Chính Quân nhắc nhở rằng Bạch Tú Tuệ và Tô Nguyệt Nha đầu gặp mặt, cần quá trang trọng câu nệ, thế là hai ông bà cứ trong phòng khách chờ đợi.
“Ba, , con đưa Nguyệt Nha qua đây .”
Lục Chính Quân nắm tay Tô Nguyệt Nha đến mặt ba .
Chẳng cần nhiều, hai vợ chồng thấy Tô Nguyệt Nha bằng xương bằng thịt lập tức thấy thích .
Trông cô vô cùng xinh !
Con thoạt điềm tĩnh, ngoan ngoãn, phỏng chừng tính tình cũng .
“Con chào ba, con chào ạ.” Tô Nguyệt Nha cất tiếng gọi.
Trong lòng Tô Nguyệt Nha, cô gọi chồng là suốt ba năm nay nên vô cùng thuận miệng.
Còn về phần gọi ba, đó chẳng qua là để phối hợp với danh xưng gọi mà thôi.
Cô thì thấy tự nhiên, nhưng hai vợ chồng già đầu gặp con dâu mà thấy cô xưng hô như ...
Quả thực là vui mừng khôn xiết!