Lúc đầu Vương Chí Thanh còn chút do dự, trả lời giấu giếm ấp úng. Mỗi khi như , Ông Tấn Hoa liền nhấn mạnh câu hỏi.
Chỉ thông minh của một đứa trẻ chín tuổi làm chơi trưởng thành. Rất nhiều lúc cũng nhận thức tính nghiêm trọng của sự việc, cộng thêm việc Ông Tấn Hoa luôn miệng trấn an cảm xúc, nội dung Vương Chí Thanh khai ngày càng nhiều.
Bí mật của xưởng giày da nhà họ Vương mặt Ông Tấn Hoa cũng dần dần hé lộ một góc băng sơn.
*******
Hơn 3 giờ chiều, con đường quốc lộ dẫn đến núi Hoàng Trúc xuất hiện hai kẻ quần áo rách rưới. Bọn họ bước tập tễnh, hướng thẳng về phía núi Hoàng Trúc.
"Sư phụ, mặc kệ chuyện ? Người còn dẫn con đến xưởng giày da nhà họ Vương làm gì?"
Đi thì cũng thôi , Bạch Trân Trân còn nhất quyết bắt cả hai hóa trang thành cái bộ dạng .
Trần Tiểu Sinh thể hiểu nổi Bạch Trân Trân, thậm chí cảm thấy cô đang làm chuyện vô ích.
"Chúng hóa trang thành cái bộ dạng mặt mũi ai thế , thật sự nghĩ thể xưởng giày da ? Người sẽ đuổi cổ chúng chứ?"
Trước đó khi rời khỏi bệnh viện, Bạch Trân Trân liền dẫn Trần Tiểu Sinh hình đổi dạng, biến thành bộ dạng ăn mày rách rưới.
Bạch Trân Trân thậm chí còn thiết lập nhân vật cho , bắt đóng giả một kẻ thiểu năng, còn bản cô thì vai một cô gái trí tuệ thấp kém.
Trần Tiểu Sinh hiểu rốt cuộc Bạch Trân Trân làm gì.
Nhìn vẻ mặt đầy hoài nghi của Trần Tiểu Sinh, Bạch Trân Trân đáp: "Thực nếu tình nguyện, thể từ chối, một là ."
Bạch Trân Trân vốn dĩ nhất thiết bắt Trần Tiểu Sinh theo, nhưng tên nhóc cứ mở miệng là yên tâm, nhắm mắt cũng yên tâm. Bạch Trân Trân bất đắc dĩ, đành lôi theo cùng.
Đã đến nước mà Trần Tiểu Sinh còn cằn nhằn, Bạch Trân Trân liền bảo về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-lam-nhap-liem-su-o-huong-giang-ta-bi-vong-hon-bao-vay-jbvk/chuong-435-nguy-trang-tra-tron-bi-mat-xuong-giay-da.html.]
"Bây giờ bắt xe về vẫn muộn. Một thành vấn đề, tự thủ đoạn bảo vệ bản . Cậu theo khi thành kỳ đà cản mũi, đến lúc đó còn nghĩ cách vớt ."
Lời Trần Tiểu Sinh quả thực cách nào phản bác. Trình độ của cao, năng lực hạn, theo lưng Bạch Trân Trân, đa thời gian đúng là chỉ tổ vướng chân vướng tay.
tình huống giống bình thường, Trần Tiểu Sinh cố gắng biện minh cho : "Không giống sư phụ. Người là phụ nữ, lỡ như phát hiện lớp ngụy trang thì làm ? Con mặc kệ, con theo . Cho dù con giúp gì, lỡ như bại lộ, con cũng thể giúp cầm chân đối phương một chút, cũng dễ bề chạy trốn."
Cậu xuất phát từ lòng . Bạch Trân Trân suy tính , cuối cùng vẫn đồng ý cho đối phương theo. Bất quá để tránh cho hai mắt mù tịt gì, Bạch Trân Trân vẫn giải thích qua dụng ý của .
Trước đó Từ Phong và Ông Tấn Hoa từng nhắc đến một thông tin, đó là nhà họ Vương lương thiện, thường xuyên giúp đỡ ăn mày và kẻ lang thang, thậm chí còn sẵn sàng tạo cơ hội việc làm cho cả những nhập cư trái phép.
Trần Tiểu Sinh mờ mịt Bạch Trân Trân, hiển nhiên hiểu ý cô: "Thì ạ?"
Bạch Trân Trân Trần Tiểu Sinh, giải thích: " bộ dạng của Vương Chí Kiệt và Vương Chí Thanh xem, cộng thêm những lời Vương Chí Kiệt miêu tả về ba , cảm thấy ông sẽ là một lương thiện như ?"
Giúp đỡ ăn mày, kẻ lang thang, nhập cư trái phép...
Ba loại đều một đặc điểm chung: Bọn họ đều là những kẻ sống bên lề xã hội, cho dù mất tích, cũng sẽ chẳng ai tìm kiếm.
"Đặc biệt là nhập cư trái phép. Bọn họ hộ khẩu Hương Giang, ở đây thích. Nếu bọn họ mất tích ở đây, nghĩ nhà của họ thể đến Hương Giang tìm họ ?"
Bạch Trân Trân đến nước , Trần Tiểu Sinh dù là khúc gỗ cũng thông suốt. Cậu kinh ngạc há hốc mồm, lúng túng : "Sư phụ, ý là, bọn họ đang làm việc thiện?"
Bạch Trân Trân gật đầu: "Nghĩ tà vật , nó loại hiền lành gì, tà vật đó ăn thịt ."
Chỉ cần là tà vật ăn thịt , tuyệt đối khả năng tự đặt giới hạn cho bản , kiểu như vài chục năm mới ăn một , ăn một là thỏa mãn.
Từ xưa đến nay, phàm là yêu ma quỷ quái ăn thịt , kẻ nào là tham lam. Bọn chúng sẽ dùng đủ thủ đoạn để dụ dỗ con , mê hoặc họ tự tay dâng đồng loại miệng .
Bạch Trân Trân tin bản tính lương thiện của con , cũng thế giới vẫn còn nhiều , nhưng điều đó nghĩa là cô cho rằng thế giới chỉ chân thiện mỹ.
Cứ khư khư bám trụ ở núi Hoàng Trúc chịu rời , những giao dịch mờ ám của nhà họ Vương, cùng với thái độ cẩn trọng dè dặt của Vương Chí Kiệt, tất cả đều đang chứng minh một điều: Bí mật của xưởng giày da nhà họ Vương tuyệt đối hề đơn giản.