Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây - Chương 187: Phù Trừ Tà

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:56:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Trân Trân nghĩ nghĩ, đáp ứng.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Cổ Anh Hùng xong, Bạch Trân Trân tuy rằng cảm thấy tất cả những điều vẻ vấn đề gì, nhưng cô vẫn bỗng dưng cảm thấy chút bất an. Sau khi nghĩ tới nghĩ lui, cô đem hương tro và mấy túi chu sa lấy từ Sở Cảnh sát giao cho Trần Tiểu Sinh.

Ngoài , cô còn đưa cho một lá bùa vàng rực rỡ.

“Lá bùa là phù trừ tà mới vẽ, đựng trong túi nilon, mang theo bên , việc gì thì đừng tháo xuống.”

Trần Tiểu Sinh Bạch Trân Trân cho nhiều vật bảo mệnh như , chút lo lắng : “Sư phụ, cho con nhiều vật bảo mệnh như ? Chẳng lẽ con chuyến còn thể gặp nguy hiểm tính mạng ?”

“Còn nữa, sư phụ sẽ vẽ bùa ? Người học từ khi nào? Sao con ?”

Trần Tiểu Sinh lải nhải hỏi một đống câu hỏi, chờ hỏi xong tất cả, ngẩng đầu lên, liền phát hiện vẻ mặt Bạch Trân Trân chút khó tả. Trần Tiểu Sinh bỗng dưng chột , ngượng ngùng ho khan một tiếng, nhỏ giọng : “Sư phụ, con xin , miệng con nên nhanh nhảu như !”

Cậu cũng kiểm soát bản mà, đầu theo kịp miệng, cứ thế thao thao bất tuyệt những lời đó.

Bạch Trân Trân thở dài một , bất đắc dĩ : “Trước đây sẽ , nghĩa hiện tại sẽ . Sống đến già, học đến già ?”

Thực ban đầu Bạch Trân Trân thật sự học những thứ . Đọc sách là để hiểu thêm kiến thức liên quan, phòng khi gặp chuyện thì mù tịt, gì cả.

Vẽ bùa cũng , học thuật pháp cũng , trắng , đều là để tăng thêm bản lĩnh cho bản , vạn nhất gặp chuyện gì, cô tự cũng thể ứng phó.

Quả nhiên, hiện tại cách đến giấc mơ làm một nhập liệm sư t.ử tế của cô càng ngày càng xa……

“Đem mấy thứ đều mang theo, vạn nhất gặp chuyện gì, cũng thể cái phòng . Ngoài , đem điện thoại di động cũng mang theo, gặp vấn đề giải quyết thì trực tiếp gọi điện cho .”

Bạch Trân Trân tổng cảm thấy bất an, nhưng tiện cho Trần Tiểu Sinh . Cô tổng thể vì những cảm giác hư vô mờ mịt của mà ngăn cản Trần Tiểu Sinh ?

Cô từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ dặn dò Trần Tiểu Sinh, đối phương cầm những thứ cô giao cho xong, Bạch Trân Trân vẫn thể an tâm. Cuối cùng cô bực bội xoa xoa tóc, thở phì phò : “Thôi, đừng , tổng cảm thấy bất an, sợ là sẽ xảy chuyện gì đó.”

Nếu đây là một thế giới bình thường thì làm gì, loại bất an lẽ sẽ phát sinh những diễn biến kỳ quái.

vấn đề mấu chốt là, đây là thế giới huyền huyễn, Bạch Trân Trân loại năng lực kỳ lạ , cho nên cô vẫn tin tưởng trực giác của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-lam-nhap-liem-su-o-huong-giang-ta-bi-vong-hon-bao-vay-jbvk/chuong-187-phu-tru-ta.html.]

Càng dặn dò càng cảm thấy bất an, Bạch Trân Trân dứt khoát liền trực tiếp ngăn cản Trần Tiểu Sinh, bảo đừng qua đó.

Trần Tiểu Sinh: “…… A?”

Một lúc lâu , mới yếu ớt mở miệng : “Sư phụ, như lắm ?”

Rõ ràng đó đồng ý với Cổ Anh Hùng sẽ qua đó, kết quả hiện tại đột nhiên lật lọng, Cổ Anh Hùng trở về, làm như hình như chút t.ử tế.

Bạch Trân Trân mặt mày đen sạm : “Trực giác của lắm, qua đó chỉ sợ sẽ xảy chuyện gì đó.”

Nói , Bạch Trân Trân từ xuống đ.á.n.h giá Trần Tiểu Sinh một phen, ánh mắt cô làm Trần Tiểu Sinh bỗng dưng chút chột , đáng thương vô cùng mở miệng : “Sư phụ, ?”

Bạch Trân Trân trả lời: “Khi mới gặp , vận rủi nhập thể, đó nhốt quỷ vực. Tuy cứu , nhưng cơ thể ít nhiều vẫn ảnh hưởng.”

Tuy rằng dưỡng thời gian dài như , ít nhiều cũng hồi phục một ít, nhưng căn cơ của Trần Tiểu Sinh vẫn còn chút thiếu hụt. Bạch Trân Trân cảm giác lắm, liền sợ đồ qua đó gặp chuyện gì.

Trần Gia Thôn ở khu Nguyên Lãng, lái xe qua đó hơn một tiếng đồng hồ. Nếu thật sự gặp chuyện gì, cô đều nhất định kịp chạy đến nơi.

Trực giác báo động , cô còn để Trần Tiểu Sinh qua đó, tâm cô lớn đến mức nào? Cô đầu óc vấn đề.

“Đừng , đây liền gọi điện cho Cổ Anh Hùng.”

Nói , Bạch Trân Trân gọi điện cho Cổ Anh Hùng.

Đầu dây bên đều máy, là tín hiệu , là điện thoại di động mặt.

Bạch Trân Trân cũng nóng nảy, mặt Trần Tiểu Sinh, liên tiếp gọi mười mấy cuộc điện thoại.

Trần Tiểu Sinh đang ngơ ngác lúc “Phật”, ngơ ngác ở đó, cứ thế sư phụ một một gọi điện thoại.

Đánh đến cuộc thứ 50, điện thoại rốt cuộc nối máy, giọng Cổ Anh Hùng truyền đến từ đầu dây bên .

“Chị Trân Trân, em xin nha, em đang bận, thấy tiếng chuông điện thoại.”

Bạch Trân Trân : “Không , đây của . Tôi gọi điện cho , chính là để thông báo cho một tiếng, Tiểu Sinh của . Cậu mới cửa thì cẩn thận ngã một chút, cánh tay thương, qua đó cũng giúp gì.”

Loading...