Sau khi bị phạt 500 tệ một phút đi vệ sinh, tôi quyết định 'nằm yên' tại công ty - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:39:35
Lượt xem: 4
Bà vẫn tiếp tục lải nhải ngừng:
"Lý Sương Sương, cô ở công ty bao nhiêu năm , chẳng lẽ quy tắc ?"
"Cô bây giờ tìm việc khó khăn thế nào ? Tôi nể tình là quen cũ mới chỉ trừ chút lương thôi đấy. Nếu là khác, sớm cho cuốn gói !"
Nghe những lời , nhịn mà đảo mắt.
Năm năm ở công ty, luôn tận tụy, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến việc chốt hợp đồng.
Nhờ năng lực làm việc xuất sắc, ít công ty sẵn sàng trả phí bồi thường hợp đồng để chiêu mộ nhưng vì nể tình xưa nghĩa cũ, từng cân nhắc chuyện đó.
Ngay cả khi chỉ còn năm ngày là hết hạn hợp đồng, cũng chỉ nghĩ đến việc gia hạn.
giờ xem , gia hạn cũng chẳng cần thiết nữa.
Phiếu lương chói mắt đó ném thẳng , chẳng chút nể nang.
"Cô tự suy nghĩ cho kỹ, ở!"
Tôi nhặt tờ giấy lên, cố gắng bình tĩnh : "Tôi , sẽ vệ sinh trong giờ làm việc nữa."
Bà khựng , lẽ ngờ nhẫn nhịn đến .
vẻ mặt ủ rũ của , bà đắc ý vang.
"Thế mới đúng, lãng phí một phút nào cả."
Trước khi mở cửa, bà còn quên mỉa mai: "Không mấy kẻ làm thuê vẻ cái gì?"
"Ở chỗ nửa ngày chẳng vẫn cun cút về làm việc như một con ch.ó , ghét nhất là kiểu vẻ của loại đó!"
Tôi mấp máy môi nhưng chẳng tiếng nào thẳng ngoài.
Vừa rời khỏi văn phòng, thấy vẫn đang chìm trong niềm vui nhận lương.
Thấy trông mấy vui vẻ, vài đồng nghiệp bụng đưa cho chút đồ ăn.
Hoan Hoan, cô thực tập sinh mới đến khác biệt, lặng lẽ bước qua chỗ tự tiện lấy tờ phiếu lương của xem.
Xem xong, cô giả vờ ngạc nhiên: "Ôi ơi, chị Sương Sương chỉ 3.500 tệ thôi, còn bằng một đôi giày của em nữa!"
"Chẳng chị Sương Sương là công thần của công ty chúng ? Giờ t.h.ả.m thế ư?"
Cô cầm tờ phiếu lương khoe khắp nơi, cứ lặp lặp : "Chị Sương Sương, chị gây gì lớn lắm mà lương ít thế ."
Chị Vương, một đồng nghiệp, lo lắng hỏi: "Sương Sương, họ phát cho em ít thế?"
"Có tính nhầm lương của em ?"
Tôi cố gắng gượng đáp : "Đi vệ sinh một phút, phạt 500 tệ."
Chị ngơ ngác: "Cái quái gì thế? Công ty làm gì quy định ?"
Nụ mặt chợt cứng đờ.
"Được , chú ý đây."
Quản lý Lý chậm rãi bước khỏi văn phòng.
Bà vẻ chính trực, thản nhiên : "Công ty chúng quy định mới, vệ sinh một phút, phạt 500 tệ."
"Tháng thử nghiệm chỗ tổ trưởng Sương Sương, hiệu quả , tháng sẽ bắt đầu áp dụng rộng rãi."
"Còn nữa, một vài đừng tưởng là nhân viên lâu năm thì sai khiến ai thì sai, hãy tự làm việc của , tuân thủ quy tắc công ty."
Nói xong, bà vỗ vỗ vai : "Sương Sương, cô thông cảm chút nhé!"
Tôi sững sờ tại chỗ, đầu óc cuồng, hồi lâu vẫn hồn.
Hóa bấy lâu nay, bà cố tình nhắm .
Chỉ trừ lương , còn ám chỉ sai khiến khác.
bà quên mất rằng, hợp đồng năm năm của chỉ còn vỏn vẹn năm ngày nữa là kết thúc.
Hơn nữa, luôn sai khiến làm việc từ đến nay, vẫn luôn là .
Đã , đừng trách còn tình nghĩa.
Nghĩ đến đó, mở tin nhắn từ công ty đối thủ gửi đến tối qua và trả lời:
Linlin
[Năm ngày nữa nghỉ việc, sẽ đến báo danh đúng hạn.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-phat-500-te-mot-phut-di-ve-sinh-toi-quyet-dinh-nam-yen-tai-cong-ty/chuong-1.html.]
Giọng điệu đối phương giấu nổi sự vui mừng: [Sếp chúng coi trọng cô, chào mừng cô gia nhập.]
Tôi nén nhịp tim, hỏi thẳng về mức lương, đối phương trả lời ngay lập tức:
[Yên tâm, chỉ cần làm , lương cô cứ đề xuất.]
Nhìn tin nhắn , thở phào nhẹ nhõm.
Cả buổi chiều, vẫn làm việc nghiêm túc nhưng vì vệ sinh thoải mái, hiệu suất của giảm hẳn.
Chịu thôi, ai bảo công ty quy định lạ lùng như thế!
Đến năm giờ chiều, đến nhờ ngoài giúp đàm phán hợp đồng.
Họ bảo rằng vị khách khó tính, bắt buộc là mặt.
Nếu là đây, chắc chắn sẽ đồng ý chút do dự.
Tôi từng nghĩ công ty là một tập thể, công ty thì mới .
Cho nên bất kể ai tìm đến, chỉ cần vì lợi ích công ty, đều giúp đỡ dù làm việc đến kiệt sức.
khi nhắm mục tiêu bởi những quy định nhảm nhí, dần nhận , cũng chỉ là kẻ làm thuê.
Tự làm hại bản thì ai xót cho?
Bây giờ, ngốc đến thế nữa.
Tôi giả vờ lo sợ: "Xin nhé, lực bất tòng tâm."
"Tại chứ?"
"Sáng nay cô thấy ? Đi vệ sinh phạt tiền, nếu theo cô ngoài, bà tưởng đang trốn việc thì ?"
"Lương tháng của ít thế , trừ thêm nữa chắc thành nợ nần mất."
"Tôi là độc nhưng ít cũng để ăn no chứ."
Nghe giải thích, cô im lặng, cũng gì thêm bỏ .
Bảy giờ tối, tắt máy tính đúng giờ và tan làm.
Không còn giúp khác dọn dẹp đống đổ nát, khối lượng công việc của giảm mạnh, cảm thấy nhẹ nhõm.
Hóa cảm giác lo nghĩ sướng đến thế!
Tôi sải bước đầy tự tin, rời khỏi công ty.
Làn gió mát thổi qua mặt, thật dễ chịu.
Tôi bắt taxi nữa, tiện tay quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng thong thả đạp về phía chợ thực phẩm.
Tôi khỏi cảm thán, làm việc năm năm , đây là hiếm hoi thể thong dong trở về nhà như thế .
Thật hiểu nổi đây sống cái kiểu khổ sở gì nữa.
Về đến nhà, nấu cơm, tận hưởng một giấc tắm nước nóng thật sảng khoái.
Sau khi chọn xong chương trình giải trí, bắt đầu bàn ăn.
Cơm tự nấu khô cứng, món ăn cũng đúng khẩu vị của .
Mấy năm vì chốt hợp đồng, thường xuyên nhậu nhẹt, ăn uống vô tội vạ nên dính bệnh dày.
Còn bây giờ, chăm sóc bản cho thật .
Ăn xong, đang định đặt thêm nguyên liệu cho ngày mai thì thấy điện thoại rung lên liên hồi vì tin nhắn.
Cuộc gọi video, nhóm chat công việc, tin nhắn đồng nghiệp, thậm chí cả SMS, tất cả đều báo 99+.
Tôi tiện tay mở một nhóm chat, bên trong là những tin giục gọi .
[Gấp gấp gấp!]
[Quản lý Lý nổi giận , gọi ngay !]
lúc , điện thoại của quản lý Lý gọi đến.
Tôi suy nghĩ một chút quyết định bắt máy.
Vừa kết nối, hàng loạt tiếng mắng nhiếc ập đến:
“Lý Sương Sương!!!"