Buổi chiều, Nguyễn Ân đúng giờ đến phòng khách hàng báo cáo.
Trưởng phòng kết quả đ.á.n.h giá đây của cô và : "Thấy em ở mấy phòng ban đều thành tích khá xuất sắc, chắc là một tự giác. Phòng ban chúng gần đây bận, sẽ nhờ trợ lý của hướng dẫn em. Em làm quen với quy trình chung, chỉ cần em đạt tiêu chuẩn trong các bài đ.á.n.h giá hàng ngày, nửa tháng sẽ đ.á.n.h giá em xuất sắc. Em thấy thế nào?"
Nguyễn Ân khóe miệng giật giật, đây là phòng ban qua loa nhất mà cô từng thấy.
"Em sẽ cố gắng, để bận tâm về chuyện đ.á.n.h giá."
Trưởng phòng hài lòng , thích những điều như .
Anh đưa Nguyễn Ân đến chỗ làm việc của cô, một lúc trợ lý của đến.
Nguyễn Ân kinh ngạc đối phương, "Tiểu Điệp?"
Đây là vị trí luân chuyển cuối cùng của cô, ngờ gặp Dương Tiểu Điệp ở đây.
Điều khiến Nguyễn Ân kinh ngạc hơn là Dương Tiểu Điệp bây giờ trang điểm tinh xảo, kính dày bằng kính áp tròng, tóc uốn thành sóng lớn, là một phụ nữ công sở xinh .
Hoàn khác với dáng vẻ rụt rè, e dè theo Tưởng Linh Linh trong ký túc xá sáng nay.
Nguyễn Ân chú ý đến chiếc vòng tay của cô , một chiếc Bulgari trị giá mười nghìn tệ.
Dương Tiểu Điệp nhận ánh mắt của cô, ngượng ngùng kéo tay áo xuống, che chiếc vòng tay và : "Đây là đồ giả."
Nguyễn Ân thể thấy đó là hàng thật, cô vạch trần Dương Tiểu Điệp, mỉm : "Thì trợ lý mà quản lý Cẩu là em, tiếp theo sẽ để em hướng dẫn , xin hãy chỉ giáo nhiều hơn."
Ánh mắt Dương Tiểu Điệp lảng tránh tự nhiên, "Chúng quen lâu như , đừng những lời khách sáo đó. Em theo , sẽ cho em quy trình đào tạo." "Được."
Giới thiệu xong quy trình đào tạo, Dương Tiểu Điệp đưa cho Nguyễn Ân một tập tài liệu,
"Phòng ban chúng chuyên trách việc duy trì các khách hàng cao cấp. Trong đây ghi sở thích cá nhân của những khách hàng , cũng như những yêu cầu về sản phẩm mà họ đưa đây. Em về học thuộc , ngày bài kiểm tra."
"Vâng, cảm ơn."
Nguyễn Ân cầm tài liệu rời .
Dương Tiểu Điệp thấy cô nghi ngờ gì, thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Ân vẫn luôn xem tài liệu ở chỗ làm, đến giờ tan làm cô thu dọn đồ đạc, chuẩn lên xem Chu Bách Thần ở công ty .
Tầng văn phòng chủ tịch chỉ thể đến bằng thang máy chuyên dụng, lên thang máy đó cần quẹt thẻ.
Nguyễn Ân thang máy công cộng đến tầng 45, cầu thang lên tầng cuối cùng. Tối hôm cô đến chất vấn Chu Bách Thần, cô cũng lên như .
Tin là Chu Bách Thần ở công ty.
Tin là, hôm nay bảo vệ canh gác ở cửa cầu thang.
Bảo vệ mặt cảm xúc chặn cô , "Cô hẹn ?"
Nguyễn Ân lắc đầu, "Tôi hẹn , nhưng Chu , thể làm phiền giúp chuyển lời ?"
"Không hẹn , bất cứ ai cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-76-chu-dong-tim-chu-bach-than.html.]
"Tôi , nên nhờ giúp chuyển lời ..."
"Tôi chỉ nhận hẹn ."
Nguyễn Ân há miệng, đổi cách : "Tôi là con dâu của , ngoài, chắc cần hẹn nhỉ?"
Bảo vệ lạnh lùng : "Chưa từng Chu tổng con dâu."
Nguyễn Ân nhỏ nhẹ: "Chu là con dâu của , chỉ cần giúp chuyển lời là ."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Bảo vệ thèm nhấc mí mắt, "Cô hẹn ? Không hẹn thì miễn bàn." Nguyễn Ân: "
Đây là cuộc đối thoại gì !
Cô khuôn mặt lạnh lùng của bảo vệ, chỉ đành bất lực bỏ cuộc.
Bây giờ cô mới nhận , gặp Chu Bách Thần khó khăn đến .
Cô ngoài ăn tối xong, trở về ký túc xá nhân viên.
Khi ngang qua thùng rác, cô tự chủ mà dừng .
Rác trong thùng chất thành đống cao, bình thường sẽ nhiều rác như , chắc là xe thu gom rác sáng nay đến.
Nói cách khác, rác hôm qua vẫn mang .
Ánh mắt Nguyễn Ân khẽ lóe lên,"""Cô đặt túi xách xuống bãi cỏ, xắn tay áo lên, lấy từng túi đồ ăn dầu mỡ.
Nước sốt dính đầy tay cô, nhưng cô hề nhíu mày, chăm chú tìm kiếm lọ dầu thuốc.
Tuy nhiên, cô lấy hết tất cả các túi trong thùng rác : nhưng vẫn thấy lọ dầu t.h.u.ố.c đó.
Sao mất ? Rõ ràng hôm qua cô vứt ở đây mà.
Nguyễn Ân chút sốt ruột, cô bắt đầu tháo những túi rác đó , thức ăn thừa, b.ăn.g v.ệ si.nh dính m.á.u kinh... đủ thứ mùi trộn lẫn , cái mùi hôi thối xộc thẳng lên óc.
Nguyễn Ân nôn khan một tiếng, c.ắ.n chặt môi, nín thở, để nôn .
Đột nhiên, một cơn đau nhói truyền đến mu bàn tay.
Mảnh vỡ lọ hoa trong túi rác cứa tay cô.
Vết thương rỉ máu, lăn xuống mu bàn tay cô.
Nguyễn Ân đau đến nhíu mày, nhưng cô lục gần hết các túi rác, bỏ cuộc bây giờ thì thật đáng tiếc.
Cô nén đau, tiếp tục lục những túi rác còn .
Cho đến khi lục hết tất cả các túi rác, cô vẫn thấy bóng dáng lọ dầu t.h.u.ố.c đó.
Nguyễn Ân thất vọng xổm xuống đất, hiểu tại lọ dầu t.h.u.ố.c đó biến mất.
Đột nhiên, một giọng vang lên phía .
,