Khóe trán Chu Bách Thần giật giật, gần như nghiến răng mấy chữ.
“T.ử Duệ !”
Chỉ Chu Bách Thần mới tin Chu T.ử Duệ cơ hội sửa đổi.
Nguyễn Ân càng hơn, “Vậy thì lẽ chỉ nhất thời hứng thú và đùa giỡn với thôi, cả, chuộc tội cho , những điều đều là đáng nhận.”
Chu Bách Thần bóp c.h.ế.t cô.
Bóp c.h.ế.t cô, cái miệng sẽ bao giờ chọc tức nữa.
“Cô hạ tiện đến ?”
Hạ tiện đến mức sẵn lòng gả cho một từng sỉ nhục cô.
Ánh mắt Nguyễn Ân lạnh lùng, “Là biến thành thế .”
Chu Bách Thần khó hiểu cô.
Anh ép cô gả cho Chu T.ử Duệ ??
Anh dập tắt điếu thuốc, kéo cà vạt, “Được, cô thể trở nên hạ tiện hơn một chút.”
Ý gì đây?
Nguyễn Ân còn kịp phản ứng, Chu Bách Thần đột nhiên lái xe sang một bên bãi cỏ kéo Nguyễn Ân ghế .
Khi đàn ông đè xuống, Nguyễn Ân cố gắng giãy giụa.
“Anh điên ?!”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Chu Bách Thần giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, cúi cô phóng đãng,
“Mang t.h.a.i con của bố chồng, gả cho con trai, cô thấy nhân vật thế nào? Có là một sự hạ tiện độc nhất vô nhị ?”
Nguyễn Ân tức đến đỏ mặt, khạc một tiếng, “Đồ biến thái!”
“Ồ, bảo bối, chỉ biến thái với em thôi.”
Chu Bách Thần dùng cà vạt trói tay cô, kéo quần cô xuống. “Đừng—”
Nguyễn Ân cố gắng lùi nhưng trong xe gian chỉ .
Cô như một con ếch nhỏ ép góc c.h.ế.t của ghế, đàn ông chiếm hữu.
Chiếc xe rung lắc dữ dội.
Trên con đường hoang vắng một chiếc xe qua, cố ý giảm tốc độ bấm còi với họ.
Chu Bách Thần cúi đầu c.ắ.n môi Nguyễn Ân, “Con dâu nhỏ, chuyện em quan hệ xe với bố chồng khác phát hiện, thấy hưng phấn ?”
Nguyễn Ân đ.â.m c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-383-tren-xe.html.]
Cô nhắm mắt, c.ắ.n chặt môi, cho bất kỳ phản ứng nào.
Người cô phản ứng, cơ thể cũng .
Khô rát kinh khủng.
Giống như cưỡng hiếp.
Chu Bách Thần nhíu mày, xoa bóp cho cô, nhưng nhớ những gì cô làm, sự thương xót đó liền biến mất.
Cứ thế đè cô làm ba .
Không rời một khắc.
Cuối cùng khi ngoài mới phát hiện máu.
Dịch trắng lẫn m.á.u b.ắ.n lên ghế.
Mặt Chu Bách Thần trở nên khó coi, “Sao sớm?”
Mặt Nguyễn Ân trắng bệch như tuyết.
Cô thờ ơ Chu Bách Thần, “Làm xong , thể thả về ?”
Thả cô về, làm cô dâu của con trai .
Chu Bách Thần nhốt cô , làm liên tục mười ngày, tin cô sẽ mang thai.
Anh lạnh lùng liếc cô, giật cà vạt lái xe.
Ba mất một tiếng rưỡi.
Nguyễn Ân chỉ cần cử động một chút cũng đau.
Chu Bách Thần gọi điện cho bác sĩ riêng.
Nguyễn Ân lạnh nhạt : “Anh chắc bác sĩ riêng của làm gì con dâu nhỉ.”
Chu Bách Thần nghiến răng, bực bội ném điện thoại cửa kính ghế phụ.
Sau khi về đến thành phố, ném Nguyễn Ân xuống cửa bệnh viện nhất ở Dung Thành bỏ .
Nguyễn Ân đăng ký khám, tin tức cô kết hôn lan , bây giờ đến bệnh viện khám bệnh kiểu , chắc chắn sẽ gây xôn xao.
May mắn là Lục T.ử Kỳ ở bệnh viện .
Lục T.ử Kỳ từ khách sạn về.
Kéo Nguyễn Ân bắt đầu buôn chuyện, “Chuyện gì ? Sao cô gả cho tên khốn Chu T.ử Duệ đó?”
“Chuyện .” Nguyễn Ân yếu ớt , “Phần của đang chảy máu, thể rách . Anh nữ bác sĩ phụ khoa nào đáng tin cậy ?
À, còn cần t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp.”