"Bây giờ xin mời đoạt giải vàng Nguyễn Ân, tức là KING, lên sân khấu phát biểu!" Giám khảo hùng hồn .
Trong đại sảnh vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Ánh mắt đều dán chặt Nguyễn Ân.
Không ai ngờ KING là một cô gái trẻ, hơn nữa còn xinh như tiên nữ.
Ngô Tú Lan ngây , máy móc nhường đường cho Nguyễn Ân.
Sắc mặt của gia đình họ Nguyễn mỗi một vẻ.
"Sao thể chứ?" Nguyễn Tâm Nhu kích động dậy, "Cô thiết kế thời trang, đây tuyệt đối là gian lận!"
Giọng cô lớn, thu hút ánh mắt kỳ lạ từ xung quanh.
Sắc mặt Phùng Ngọc Thanh lúc xanh lúc trắng, kéo cô xuống, "Con bớt vài câu , còn đủ mất mặt !"
Nguyễn Chính Quốc càng hừ lạnh một tiếng, "Kỹ năng bằng , lòng hẹp hòi, con còn điểm nào đáng khen chứ?"
Nguyễn Tâm Nhu tủi vô cùng.
Vừa nãy họ thái độ .
Nguyễn Ân lên sân khấu nhận giải.
Đứng sân khấu, cô tỏa sáng như một nàng tiên.
Phùng Ngọc Thanh càng càng tức giận.
Thua ai thua?
Lại thua con gái của một tiểu tam!!
Phùng Ngọc Thanh ôm n.g.ự.c dậy, "Sau đừng bao giờ gọi đến những nơi như thế nữa!"
Nguyễn Tâm Nhu kéo tay cô , "..."
Phùng Ngọc Thanh hất tay , tức giận bỏ .
Nguyễn Tâm Nhu nước mắt lưng tròng, tức giận ném giải bạc xuống đất dậy bỏ .
Tiếng "loảng xoảng" rõ ràng.
Có phóng viên chụp cảnh .
Tin tức đăng tải ồ ạt.
Trên sân khấu ảnh hưởng gì.
Giám khảo : "Điều đáng là, năm nay KING đại diện cho tập đoàn Chu thị tham gia cuộc thi, nhận thấy chủ tịch tập đoàn Chu thị cũng đến hiện trường. Chủ tịch Chu, đối với việc KING đạt vinh dự , tâm trạng của ông lúc thế nào?"
Ánh đèn chiếu Chu Bách Thần.
Ánh mắt dán chặt Nguyễn Ân.
Môi mỏng của cong lên một nụ vui vẻ, khuôn mặt lạnh lùng lúc trông vô cùng dịu dàng.
Anh cầm micro : "Tôi vui, nhưng, xin hãy trả sân khấu cho công thần của ."
"Xin ." Giám khảo vội vàng chuyển chủ đề sang Nguyễn Ân.
"KING, đây cô liên tiếp giành giải thưởng ba năm, nhưng năm ngoái tham gia, năm nay tại đột nhiên quyết định đại diện cho tập đoàn Chu thị tham gia cuộc thi?"
Nguyễn Ân vẫn còn đang suy nghĩ về câu "công thần của ".
Anh công nhận thành tích của cô.
Cô mỉm , "Vì năm nay tiền thưởng hậu hĩnh, nên ."
Mọi ồ lên.
Ban tổ chức luôn keo kiệt, tiền tài trợ đều dùng để quảng cáo và mời giám khảo, dựa uy tín cao của cuộc thi trong ngành, mỗi năm tiền thưởng cho đoạt giải vàng chỉ một nghìn tệ.
Năm nay mười nghìn tệ.
Giám khảo : "Năm sẽ giúp các bạn tranh thủ với ban tổ chức để tiền thưởng hậu hĩnh hơn."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Sau khi kết thúc phần hỏi đáp.
Giám khảo hỏi: "Còn điều gì nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-370-mua-xuan-cua-chu-bach-than.html.]
Nguyễn Ân cầm micro, "Tôi..."
Ánh mắt cô rơi Chu Bách Thần.
Nụ của làm mắt cô lóa .
Cô nhất thời nỡ câu đó.
"Không còn gì nữa." Cô lắc đầu, đặt micro xuống.
Nguyễn Ân trở về chỗ , khẽ với Ngô Tú Lan: "Mẹ mau cửa phụ , lát nữa ngoài thì coi như quen con."
Ngô Tú Lan hiểu nhưng vẫn làm theo.
Sau khi lễ trao giải kết thúc, giới truyền thông đuổi theo phỏng vấn Nguyễn Ân, micro suýt chút nữa thì dí sát miệng cô .
Nguyễn Ân thầm hít một .
May mà bảo Ngô Tú Lan rời .
Chu Bách Thần dẫn bảo vệ tới, chắn mặt Nguyễn Ân, "Tôi phấn khích, nhưng xin hãy giữ trật tự."
Có sự trấn áp của , giới truyền thông trật tự hơn nhiều.
Sau khi Nguyễn Ân trả lời vài câu hỏi, cô Chu Bách Thần hộ tống lên xe.
Cô thở phào nhẹ nhõm, "May mà ."
Chu Bách Thần ôm cô lòng, hôn mạnh một cái, "Em giỏi thế đây cho ?"
Trong lòng Nguyễn Ân dâng lên vài phần ngọt ngào, má cô đỏ bừng,
"Nói cho thì còn bất ngờ nữa."
"Đồ hư hỏng."
Chu Bách Thần vuốt ve khuôn mặt cô , lúc cô đang tỏa sáng lấp lánh.
Nguyễn Ân đến tự nhiên, tránh ánh mắt : "Được ,""Tôi tìm ."
Chu Bách Thần buông cô chút nào.
Sức hút của phụ nữ trong sự nghiệp là liều t.h.u.ố.c kích thích nhất.
"Này, cái tặng cho ." Cô nhét chiếc cúp tay Chu Bách Thần.
"Nếu nhớ em thì hãy hôn nó ."
Chu Bách Thần u oán : "Nó làm thể so sánh với em ?"
Chiếc cúp lạnh lẽo.
Cô thơm mềm.
"Em thật sự ." Nguyễn Ân chủ động hôn lên má , "Tối nay em sẽ đến tìm , đợi em ở văn phòng nhé."
Động tác của Chu Bách Thần khựng một thoáng.
Ngoài giường, đây hình như là đầu tiên Nguyễn Ân chủ động hôn .
Ánh mắt bùng lên niềm vui.
Ngay đó nảy sinh nghi ngờ, "Tại là văn phòng? Khách sạn ?"
Nguyễn Ân tinh nghịch nháy mắt, "Em đến văn phòng dạy vẽ thiết kế."
Chu Bách Thần.
Nguyễn Ân cố ý : "Anh vẻ em đến, em đến nữa." "Không ."
Cho dù là vẽ thiết kế cũng chấp nhận.
Anh véo má Nguyễn Ân, "Em nhất định đến."
Nguyễn Ân gật đầu, hôn lên má một cái nữa xuống xe.
Chu Bách Thần sờ lên má, khóe môi thể kiềm chế mà nhếch lên.
Mùa xuân của Dung Thành đến.
Mùa xuân của cũng sắp đến ?