Những cảm xúc thường ngày cố ý kìm nén, như núi lửa đột nhiên phun trào, thiêu đốt cô trong chốc lát.
Nguyễn Ân đau khổ túm tóc, cô , , ngừng đập đầu cây, để giữ tỉnh táo.
Trương Việt đặt đàn violin xuống đuổi theo, cảnh tượng dọa cho luống cuống tay chân.
Chu Bách Thần lạnh lùng liếc một cái, nhanh chóng bước tới ôm lấy Nguyễn Ân.
Tóc cô rối bời, , khóe miệng dính đầy chất nôn.
Chu Bách Thần ôm chặt cô lòng, mạc cho chất nôn của cô dính quần áo , vỗ lưng cô, nhẹ nhàng an ủi,
"Đừng sợ, Ân Ân, ai thể làm hại em."
Ngón tay Nguyễn Ân giữ một hình dạng méo mó, thể cử động.
Cô mặt Chu Bách Thần, ánh mắt lờ đờ lẩm bẩm "Tôi ghét , và bọn họ đều thứ gì..."
Chu Bách Thần cứng đờ , đó ôm cô chặt hơn.
"Ở đây lạnh, chúng về xe nhé?"
Môi Nguyễn Ân run rẩy, những lời lộn xộn, từ vài từ rõ ràng, thể đều là những lời mắng c.h.ử.i .
Đây là nhân tiện mắng một trận ?
Chu Bách Thần lúc tâm trí nghĩ nhiều, vì trạng thái của Nguyễn Ân thực sự chút kỳ lạ, bế Nguyễn Ân xe , bật sưởi.
Nguyễn Ân chỉ mặc một chiếc áo len, io len. cơ thể cô dần ấm lên nhưng vẫn cứng đờ.
Chu Bách Thần ôm cô ở ghế , nửa tiếng , cơ thể cô mới mềm mại trở .
Cô buông tay, dựa lòng ngủ .
Cứ thế ngủ trong lòng một mà cô mắng hàng trăm câu ?
Chu Bách Thần nên khen cô một câu là gan lớn .
Anh đặt Nguyễn Ân xuống, gửi tin nhắn cho bác sĩ tâm lý mà tham khảo, kể về tình trạng của cô.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
[Nếu xác định là bản nhạc kích thích cô , loại trừ khả năng rối loạn căng thẳng chấn thương, trầm cảm thể chất, v.v.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-310-tram-cam-the-chat.html.]
Chu Bách Thần hết loại trừ trầm cảm thể chất.
Kể từ khi tìm thấy Nguyễn Ân, cô càng ngày càng đáng ghét, chọc tức đến c.h.ế.t thì chịu dừng , trong mắt Chu Bách Thần, cô và từ trầm cảm thực sự liên quan gì đến .
Khả năng PTSD rõ ràng lớn hơn.
[Ngày mai sẽ đưa cô đến chỗ để kiểm tra]
"Cốc cốc" cửa xe gõ
Chu Bách Thần đặt điện thoại xuống,
thấy Trương Việt đang lo lắng gõ cửa
xe , như thể đang giục mạng.
Chu Bách Thần mặt lạnh xuống, mở cửa xuống xe.
Động tác đột ngột, Trương Việt đập mũi.
Anh đau đớn ôm mũi "Anh làm gì Ân Ân?"
Chu Bách Thần lạnh một tiếng "Anh nên hỏi, là làm gì cô ."
Trương Việt hiểu "Anh ý gì?"
Chu Bách Thần lộ vẻ châm biếm,
"Nhờ bản nhạc của , kích thích cô thành thế . Anh ở bên cô lâu như , cô thể gì, thể gì ?"
Mỗi khi đến giờ tan làm, Chu thị sẽ phát nhạc, kể từ khi Nguyễn Ân trải qua chuyện đó, bản nhạc trầm tư trở thành bản nhạc cấm của Chu thị.
Ngoài phát thanh, nhân viên nào phép sử dụng bản nhạc làm nhạc chuông điện thoại, phát công khai trong công ty.
Dù Chu Bách Thần tức giận Nguyễn Ân đến mấy, cũng từng nghĩ đến việc dùng chuyện đó để kích thích cô.
Trương Việt im lặng, nhận làm một việc sai lầm, đồng thời nắm bắt một thông tin khác
"Anh và cô ?"
Anh luôn nghĩ rằng giữa Nguyễn Ân và Chu Bách Thần, chỉ là mối quan hệ giữa con gái của môi giới và chủ nhà, thuê và thuê.
sự quen thuộc mà Chu Bách Thần thể hiện khi đối phó với sự cố đột ngột : khiến Trương Việt cảm thấy vô ôm Nguyễn Ân như .