Nguyễn Ân và Trương Việt hiểu rõ bộ sự việc, khi lên xe cô chủ động : “Xin , nên để họ mặc quần áo của , nghĩ thiếu mấy bộ quần áo đó. Lúc đó nhất thời hồ đồ nên đồng ý. Sau sẽ như nữa.”
Chu Bách Thần như cô, “Cô đang keo kiệt ?”
Vốn dĩ keo kiệt, nhà giao xong, đồ đạc bên trong cũng mang . Cô đương nhiên sẽ nghĩ đó là đồ cần.
Nguyễn Ân vô tội, “Tôi nào dám nghĩ như về ?”
Chu Bách Thần khẩy một tiếng. Còn gì mà cô gái to gan dám làm nữa?
“Tiếp tục.” Anh .
Nguyễn Ân mơ hồ. Tiếp tục cái gì? Cô còn làm sai điều gì nữa ?
Chu Bách Thần biểu cảm của cô, hiểu , đây là tất cả những gì cô .
Về chuyện của trai , cô hề ý định nhắc đến với một chữ nào.
Cô nghĩ sự tồn tại của Trương Việt.
Chu Bách Thần thực sự bóp cổ cô hỏi cô, rốt cuộc là vì tâm lý gì mà để yêu cũ của cô đến ở nhà .
điều đó sẽ khiến trông giống một chồng.
Sự tức giận cuồn cuộn trong mắt cuối cùng biến thành sự lạnh lẽo. Anh dựa ghế lái, lạnh lùng : “Tại cho khác thuê nhà?”
Nguyễn Ân khó hiểu, “Thuê nhà đương nhiên là để kiếm tiền.”
Chu Bách Thần khẩy một tiếng, “Là tiền mua nhà cho cô đủ để cô tiêu, là Hermes T.ử Duệ tặng cô đủ để cô bán ?”
Chuyện cũng .
Ánh mắt Nguyễn Ân lóe lên vẻ chột , “Ai mà chê tiền nhiều chứ, nếu công ty của sớm kinh doanh .”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Còn dám cãi .
Rất , đúng là cánh cứng .
“Trước ngày mai, bảo họ cút khỏi nhà , sẽ chấp nhặt chuyện với cô.”
Nguyễn Ân bất mãn , “Họ trả tiền thuê nhà, hơn nữa đó là nhà của . Anh dựa mà đuổi họ ?”
“Dựa ? Cô dựa ?”
Chu Bách Thần đột nhiên cô, với giọng gay gắt: “Những khác thể ở , bảo cái tên Trương Việt cút !”
Nguyễn Ân cảm thấy thật thể hiểu nổi, “Chỉ vì mặc quần áo của mà đuổi ? Quần áo của làm bằng vàng bằng bạc? Đắt giá đến mức khác mặc một ! Chu Bách Thần, ba mươi tư tuổi , bốn tuổi, thể đừng ấu trĩ như ?”
Chu Bách Thần tức đến đau tim, cơn giận bốc lên đầu thể kiềm chế .
“Có cần rõ hơn ? Tôi cho cô căn nhà là để cô chỗ ở, cung cấp cho cô và những đàn ông khác một nơi để lên giường!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-294-tang-anh-ta-mot-cai-tat.html.]
Nguyễn Ân trợn tròn mắt, thể tin , “Anh gì?”
Chu Bách Thần lạnh, “Mục đích cô cho thuê nhà, rốt cuộc là thu tiền thuê nhà nhân cơ hội lên giường với , cô tự rõ!”
Nguyễn Ân quát cho ngớ , “Anh ý gì? Anh nghĩ cho họ thuê nhà là để quyến rũ họ lên giường với ?”
Chu Bách Thần chế giễu cô, “Nếu thì ? Một cô tiểu phú bà căn nhà tám mươi triệu dễ quyến rũ đàn ông nhỉ.
Tôi ngờ cô khao khát đến , một đàn ông thể thỏa mãn cô cần ba đàn ông cùng lúc—” “Bốp!”
Nguyễn Ân tát một cái.
Cô tức đến run rẩy , giọng mang theo tiếng nức nở:
“Chu Bách Thần, là đồ khốn!”
Nửa bên mặt Chu Bách Thần tê dại, cổ họng trào lên vị m.á.u tanh ngọt.
Anh dùng đầu lưỡi đẩy răng hàm, c.h.ế.t tiệt, vì bạn trai nhỏ của cô, tay thật ác.
“Rốt cuộc ai là đồ khốn?” Anh đầu cô, đầy trêu tức,
“Nguyễn Ân, đừng trách nhắc nhở cô, nếu thực sự phát hiện hai quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c trong căn nhà , sẽ đổ xăng, biến hai thành một đôi uyên ương bỏ mạng!”
Nguyễn Ân bao giờ ghét Chu Bách Thần đến thế.
Cô chỉ cho thuê nhà, tại miêu tả cô là một phụ nữ lẳng lơ ai cũng thể lên giường?
Rốt cuộc cô làm sai điều gì?
Cô túm tóc , cuộn tròn ghế nức nở.
Chu Bách Thần châm một điếu thuốc, bực bội : “Không ai cô nước mắt cá sấu, xuống xe!”
Nguyễn Ân lau mặt, đầu xuống xe.
Chu Bách Thần ngay lập tức đạp ga bỏ .
Cơn gió lạnh từ cửa sổ xe thổi làm tỉnh táo cái đầu đang cơn giận làm cho mờ mịt của .
Chu Bách Thần dùng tay kẹp điếu t.h.u.ố.c xoa xoa thái dương. Anh nghĩ . Nguyễn Ân thực sự đưa yêu cũ của cô nhà .
Anh chỉ mắng cô vài câu đau ngứa.
Hơn nữa, cô còn tát một cái.
Chu Bách Thần l.i.ế.m vết m.á.u môi, do dự một lát đầu xe trở .
Nguyễn Ân đau lòng, từng thấy cô suy sụp đến .
Anh yên tâm để cô một ở bên ngoài