Chu Bách Thần đỡ Nguyễn Ân lên giường.
Khi Nguyễn Ân ngã xuống, cánh tay cô vòng qua cổ , Chu Bách Thần trọng lực của cô kéo xuống giường.
Anh kịp thời chống hai tay hai bên cô, nên đè lên cô.
Anh thở phào nhẹ nhõm, định dậy thì eo một thứ gì đó quấn lấy.
Là đôi chân của cô.
Đôi chân thon dài của cô quấn quanh eo , giống như tư thế l..m t.ì.n.h của các cặp đôi, vô cùng mờ ám.
Chu Bách Thần cứng đờ , vẻ mặt bình tĩnh rạn nứt: "Em đang làm gì ?"
"Em chứ." Nguyễn Ân vòng tay qua cổ , : "Bố ơi, em cho bố một bí mật."
Chu Bách Thần thở một : "Bỏ chân xuống ."
"Không, em cứ như ."
Nguyễn Ân áp sát hơn, phần cơ thể hai cách bởi quần áo, cọ xát một cách mơ hồ.
Cô ghé sát tai thì thầm.
"Bố ơi, thật em lừa bố một chuyện."
"Lúc đó, đoạn ghi âm tiếp theo trong buổi lễ đính hôn là do em tung ."
"Đoạn ghi âm đầu tiên mà Nguyễn Tâm Nhu tung là thật." Cô nâng mặt Chu
Bách Thần lên, : "Bố ơi, em yêu bố."
Chu Bách Thần ngây tại chỗ, mất hết khả năng suy nghĩ, thể tin Nguyễn Ân.
Mặt Nguyễn Ân đỏ bừng, là do say do hổ.
"Bố ơi, em thích bố. Em thích từ lâu ."
" em dám để bố phát hiện bí mật , nên em tìm đổi
USB của Nguyễn Tâm Nhu. May mà lừa bố."
"Bố ơi, ánh mắt bố em lúc đó, đến bây giờ em vẫn còn nhớ.
Lúc đó em buồn lắm, thật sự buồn."
Giọng cô nhỏ dần, mang theo chút thất vọng.
"Bây giờ thì ? Bố vẫn ghét em như ?" Cô nắm tay Chu
Bách Thần, đặt lên n.g.ự.c .
Chu Bách Thần cảm nhận nhịp tim của cô, nhanh chậm, định.
Và cả sự mềm mại bàn tay – từng chạm nó, trong cái sự cố t.ì.n.h d.ụ.c lộn xộn đó.
Anh giống như một robot lập trình, duy trì một tư thế, vẻ mặt kinh ngạc khuôn mặt tuấn tú khó mà phai nhạt.
Nguyễn Ân cô nhớ phản ứng của lúc đó.
Thật cũng nhớ.
Lúc đó nghĩ, cô gái hổ đến .
bây giờ, trong lòng chút ghét bỏ nào.
Một cảm xúc khác, đang nhanh chóng lớn lên, lan rộng.
Rồi vỡ òa. Thình thịch!
Tim đập nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-246-chong-oi-anh-cung-roi-do.html.]
Trái ngược với nhịp tim của Nguyễn Ân lòng bàn tay .
"Bố ơi..." Nguyễn Ân c.ắ.n môi , đầu ngón tay lướt qua yết hầu .
"Bố hãy chiếm lấy em , ?"
Cô nắm lấy thắt lưng của .
Chu Bách Thần đột nhiên tỉnh táo .
Trước khi cô cởi quần , dùng sức nắm chặt cổ tay cô.
Khuôn mặt tuấn tú của căng thẳng: "Thích mà còn cố tình gọi là bố, em cố ý đúng ?"
Nguyễn Ân chớp mắt: "Vậy... em gọi là chồng?"
Lý trí mới trở của Chu Bách Thần tan biến.Thế nhưng trong lòng rõ hề phản đối cách gọi .
Tại ? Chẳng nuôi cô như con gái ?
Chu Bách Thần rơi nỗi đau và sự giằng xé từng . "Ông xã..."
Nguyễn Ân kéo dài giọng gọi , bàn tay mềm mại đặt lên vị trí quần tây của , "Anh cứng kìa."
Đầu óc Chu Bách Thần nổ tung.
Khoảnh khắc , còn quan tâm đến điều gì nữa.
Lễ nghĩa liêm sỉ? Đạo đức luân thường đạo lý đều vứt hết .
Trong đầu chỉ một suy nghĩ duy nhất: đè c.h.ế.t con yêu tinh .
Nụ hôn của đàn ông bất ngờ ập xuống.
Mang theo phong cách mạnh mẽ thường thấy của , thăm dò sâu khoang miệng cô.
Nguyễn Ân mơ màng nghĩ, Chu Bách Thần chắc chắn hôn Tưởng Linh
Linh nhiều trong nửa năm qua.
Rõ ràng cô đang diễn kịch nhưng hôn.
Đây là một chuyện kỳ lạ. Nửa năm nay, mỗi khi nghĩ đến chuyện tình dục, cô bản năng sẽ cảm thấy khó chịu.
Thế nhưng bây giờ cô phản ứng.
Nụ hôn mạnh mẽ nhưng dịu dàng của đàn ông khiến cô thư giãn, còn nghĩ đến trải nghiệm đau khổ đêm đó nữa. "Ưm..."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cô vô thức rên rỉ.
Như một ngọn lửa, đốt cháy d.ụ.c vọng trong mắt đàn ông càng mãnh liệt hơn.
Anh bắt đầu cởi cúc áo của cô, thấy quá phiền phức, liền trực tiếp xé rách quần áo của cô.
Sự mềm mại n.g.ự.c nắm lấy, cơ thể Nguyễn Ân run rẩy.
Cô tiếp tục cuộc tình với .
, cô chào hỏi Tưởng Linh Linh .
Trong lúc cô đang do dự, Chu Bách Thần đột nhiên dừng .
Nguyễn Ân n.g.ự.c trần, thở hổn hển , "Sao ? Ông xã?"
Mắt Chu Bách Thần lóe lên.
Anh nghi ngờ cửa sổ, Nguyễn Ân, đó lật xuống, lục lọi trong chậu cây cảnh.
Tim Nguyễn Ân lập tức thắt , đập thình thịch nhanh hơn, phá vỡ nhịp điệu vốn dĩ định.
Rồi cô thấy – ngón tay thon dài đẽ của đàn ông nhặt lên chiếc camera lỗ kim.