Nguyễn Ân Tưởng Linh Linh chặn ở cửa hành lang nhà .
Tưởng Linh Linh khoác một chiếc túi Hermes, kiêu căng cô: "Nguyễn Ân, rốt cuộc cô còn định bám lấy Bách Thần bao lâu nữa?"
Nguyễn Ân tựa cửa thoát hiểm, chậm rãi : "Nếu là cô, sẽ tự xem xét bản , chỗ nào đó đủ nên mới khiến vị hôn phu luôn nhớ nhung phụ nữ khác ? Ví dụ, n.g.ự.c đủ lớn nên cần nâng n.g.ự.c ?"
Cô liếc n.g.ự.c Tưởng Linh Linh đầy vẻ trêu chọc, Tưởng Linh Linh lập tức tức giận bùng nổ, giơ tay tát cô: "Nguyễn Ân, cô hổ!"
Nguyễn Ân nắm chặt cổ tay cô , khẩy: "Cô thì hổ ? Cô ngày nào cũng lên mạng bậy mà đỏ mặt, ai là bạn gái của Chu T.ử Duệ, cô rõ xem nào, hả?"
Cô tăng thêm lực, Tưởng Linh Linh kêu lên t.h.ả.m thiết, nghĩ rằng Nguyễn Ân thừa nhận phận là vì nó sẽ cản trở cô quyến rũ Chu Bách Thần.
Thế là cô liên tục kêu lên mấy tiếng: "Dù cô thừa nhận cũng vô ích. Cô và Chu T.ử Duệ tổ chức lễ đính hôn , cả Dung Thành ai cũng cô là vị hôn thê của . Nguyễn Ân, cả đời của cô, sẽ in dấu nhãn mác của Chu T.ử Duệ!" "Chát!"
Nguyễn Ân tát lệch mặt cô .
Tưởng Linh Linh choáng váng, lảo đảo một bước.
Nguyễn Ân túm cổ áo cô , lạnh lùng cô : "Cô nữa xem."
"Tôi cô là vị hôn thê của Chu T.ử Duệ... A!"
Nguyễn Ân đập đầu cô cửa thoát hiểm.
Giọng cô lạnh lùng ghé sát tai Tưởng Linh Linh: "Cô nữa xem."
Trán Tưởng Linh Linh chảy máu, sợ nhượng bộ: "Tôi cô... cô..."
"Nói !" Nguyễn Ân gầm lên, dùng sức lắc cổ áo cô , mắt đỏ ngầu.
Tưởng Linh Linh kinh hãi cô, Nguyễn Ân đây dù tức giận đến mấy, cũng sẽ bạo躁 như .
Cô đổi, trở thành một con quỷ mất kiểm soát.
"Xin , xin ."
Thể diện quan trọng bằng mạng sống, Tưởng Linh Linh điều xin : "Lễ đính hôn của hai thành công, cô là vị hôn thê của . Cô và Chu
T.ử Duệ bất kỳ quan hệ nào!"
Động tác của Nguyễn Ân dừng , ánh mắt đỏ ngầu dần phai nhạt, cô buông cổ áo Tưởng Linh Linh .
Tưởng Linh Linh nhanh chóng lùi vài bước, mặt tái mét, run rẩy :
"Nguyễn... Nguyễn Ân, cảnh cáo cô, dù cô là vị hôn thê của Chu T.ử Duệ nữa, nhưng, nhưng cũng quyến rũ Bách Thần. Tôi cô là giới hạn như , đúng ?"
Cô càng càng mất tự tin, cuối cùng biến thành lời cầu xin.
Hơi thở của Nguyễn Ân nhanh chóng yếu , mặt cô cũng tái nhợt, cô đỡ trán, yếu ớt : "Tôi từng nghĩ đến việc phá hoại tình cảm giữa hai . Anh tự kiên quyết ở đây. Nếu cô thể nghĩ cách khuyên về thì cảm ơn cô."
Cô đẩy cửa thoát hiểm rời .
Tưởng Linh Linh lăn lộn bò xuống lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-244-nguyen-an-phat-dien.html.]
Nguyễn Ân điên , thật sự điên !
Cô tuyệt đối thể đắc tội với Nguyễn Ân nữa, quá đáng sợ!
Nguyễn Ân lê bước mệt mỏi về nhà, cô tiện tay ném túi lên ghế sofa, trở về phòng tắm trong phòng ngủ rửa mặt.
Trên tay m.á.u của Tưởng Linh Linh, nước rửa trôi biến thành màu hồng nhạt, biến mất trong bồn rửa mặt.
Nguyễn Ân ngẩng đầu lên, thấy trong gương, một khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Vừa cô thể kiểm soát bản .
Cô tại , khoảnh khắc đó, cô hận thể đ.â.m c.h.ế.t Tưởng Linh Linh.
Quá đáng sợ.
Cô ôm mặt, từ từ xổm xuống, ôm lấy .
Cô điên ?
Cô .
Không ...
Tưởng Linh Linh tin lời Nguyễn Ân, cô tìm Chu Bách Thần.
Dùng tình cảm để thuyết phục, dùng lý lẽ để giải thích.
Thậm chí còn dùng cả lý do rằng nếu tiếp tục ở đây, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Nguyễn Ân.
,
Chu Bách Thần chỉ lạnh lùng liếc cô : "Chỉ cần cô gây chuyện, danh tiếng của cô sẽ ảnh hưởng gì."
Tưởng Linh Linh vô cùng tủi , nhưng tin tức cô tự ý tung chọc giận Chu Bách Thần.
Anh khóa thẻ phụ của cô , đó tất cả quần áo, túi xách, trang sức đặt làm riêng đều hủy bỏ. Đến bây giờ, cô chỉ thể dùng túi Hermes thời, và khi tụ tập với bạn bè, những lời tâng bốc cũng còn nhiều như .
Cô dám chọc giận Chu Bách Thần nữa, suy nghĩ lâu về đối sách, chỉ thể liên hệ với Nguyễn Ân, hỏi cô cách nào đưa Chu Bách Thần về Dung Thành .
Nguyễn Ân bình tĩnh , thấy tin nhắn của Tưởng Linh Linh, cô khẽ nhếch môi.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Nếu cô cách, kéo dài đến bây giờ?
, Tưởng Linh Linh quả thực nhắc nhở cô, phận của Chu Bách Thần thích hợp ở đây lâu, nếu quả b.o.m sớm muộn gì cũng sẽ phát nổ.
Bố chồng sống lâu ở nơi con dâu ở, quan tâm đến vị hôn thê của – Nguyễn Ân thể tưởng tượng lúc đó mạng sẽ thú vị đến mức nào.
Cô dùng mu bàn tay che mắt, một lát , một ý nghĩ nảy trong đầu.
Một cách táo bạo, hoang đường, nhưng chắc chắn hiệu quả.
Cô bật dậy, gửi tin nhắn cho Tưởng Linh Linh: Tôi nghĩ cách , nhưng cần cô giúp đỡ.