Khi cô gái lao , Chu Bách Thần kịp phản ứng.
Sau một thoáng sững sờ, dịch sang một bên, Nguyễn Ân ôm chặt hơn, cầu xin: "Đừng ."
"Anh , chúng dịch góc tường một chút, nếu lát nữa thang máy rơi xuống, chúng sẽ chật vật."
Nguyễn Ân lúc mới buông tay.
Hai dịch góc tường xuống, cô ôm lấy , như một con thú non, yếu ớt cuộn trong vòng tay .
Chu Bách Thần mềm lòng đến mức thể tả, đặt điện thoại xuống đất, nhẹ nhàng vỗ lưng Nguyễn Ân như dỗ trẻ con, "Đừng sợ, sẽ luôn ở bên em."
Trên một sức mạnh khiến an tâm, nỗi sợ hãi trong lòng Nguyễn Ân dần dần xua tan.
Cô sụt sịt mũi, : "Chu , nhờ ngài một chuyện."
Chu Bách Thần nghĩ ngợi gì mà từ chối, "Không , di ngôn."
Nguyễn Ân bật , ngẩng đầu , "Không di ngôn, bây giờ sợ nữa ."
Giọng cô nhẹ nhàng, nụ hoạt bát và tinh nghịch, trở thành một cảnh tượng còn sáng hơn cả ánh đèn.
Chu Bách Thần cong khóe môi, "Ừm, thì thể ."
Cô xong, Chu Bách Thần trầm ngâm: "Tại giúp nhà họ Nguyễn?"
"Bởi vì... trong chuyện của , họ giúp nhiều."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Chu Bách Thần hiểu , là nhà họ Nguyễn tìm đến Nguyễn Ân. "Được."
Nguyễn Ân sững sờ, "Ngài đồng ý ?"
Dễ dàng ?
Chu Bách Thần : "Xây dựng nhà ở là thế mạnh của nhà họ Nguyễn, ban đầu họ là đối tác hợp tác ưu tiên hàng đầu của dự án , nhưng bữa tiệc sinh nhật của Phùng Ngọc Thanh ,
Chu thị đưa nhà họ Nguyễn danh sách đen.
Bây giờ cô mở lời, nhà họ Nguyễn đương nhiên tư cách cạnh tranh. Tôi chỉ một yêu cầu với cô, vì cô đưa quyết định , đừng hối hận."
"Tôi sẽ hối hận."
Nguyễn Ân xong, kìm hỏi: "Ngài đưa nhà họ Nguyễn danh sách đen, là vì lý do gì?"
Chu Bách Thần cúi đầu, cưng chiều, "Ngoài cô , còn thể vì lý do gì nữa?" Thình thịch!
Dường như dung nham nóng chảy chảy qua cơ thể, tứ chi của Nguyễn Ân đều nóng bừng, tim cô thể kiểm soát mà đập nhanh hơn, rõ ràng nên nhưng vẫn vui.
Cô vùi đầu n.g.ự.c , quyến luyến : "Cảm ơn ngài, Chu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-174-hay-biet-xau-ho-dung-ngay-nao-cung-nghi-den-viec-quyen-ru-bo-chong.html.]
Đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của Nguyễn Ân kể từ khi yêu Chu Bách Thần.
Ở đây ai khác, chỉ họ mắc kẹt cùng , cô thể bất chấp những ràng buộc đạo đức, mạnh dạn đòi hỏi sự dịu dàng của .Cô nhắm mắt , đắm chìm trong ấm của , hy vọng thời gian trôi chậm một chút.
Hạnh phúc thoáng qua. Mười phút , nhân viên cứu hộ vội vã đến, mở thang máy.
Ánh đèn pha mạnh mẽ làm đau mắt Nguyễn Ân, báo hiệu giấc mơ tan biến.
Chu Bách Thần đỡ cô dậy, "Còn ?"
"Được." Nguyễn Ân mượn lực dậy, Chu Bách Thần rút tay , hai trở về cách xã giao như .
Lãnh đạo chi nhánh vội vã đến, khúm núm xin .
Chu Bách Thần bảo Từ Hải Sâm đưa Nguyễn Ân về khách sạn . Nguyễn Ân xa thấy tiếng Chu Bách Thần quát mắng từ phía , cách xa cũng thể cảm nhận sự tức giận đó.
Nguyễn Ân vỗ n.g.ự.c thầm may mắn, hóa Chu Bách Thần ngày thường đối xử với cô thật sự dịu dàng, bộ dạng nổi giận thật sự đáng sợ như .
Từ Hải Sâm cô thêm một cái, khi lên xe, giả vờ vô tình nhắc đến, "Vừa cửa thang máy mở , thấy hai ôm ."
Nụ môi Nguyễn Ân cứng , bàn tay đặt đầu gối khẽ siết chặt.
"Tôi sợ trong thang máy, nắm lấy Chu , khá bụng nên đẩy ."
Từ Hải Sâm , "Chỉ là nắm lấy thôi ? Vừa ở cửa thang máy còn tưởng hai là tình nhân."
Trong xe bật sưởi, nhưng Nguyễn Ân lạnh từ đầu đến chân.
Cô gượng , "Từ trợ lý, những lời đùa như thể bừa, chỉ là con dâu của Chu ."
Từ Hải Sâm đầy ẩn ý: "Vậy thì xin cô Nguyễn hãy ghi nhớ phận của , đừng mơ tưởng đến những nên mơ tưởng, nếu tình cảm của cô chỉ hại c.h.ế.t chính cô mà còn hại c.h.ế.t khác."
Nếu Từ Hải Sâm chỉ là nhắc nhở, thì bây giờ gần như là chỉ thẳng mặt cô mà mắng: Tôi thấu tâm tư của cô, cô hãy điều nhận rõ phận của , ngày nào cũng nghĩ đến việc quyến rũ bố chồng.
Khi Nguyễn Nam Đình vạch trần, Nguyễn Ân cảm thấy chỉ tát một cái, nhưng , cả khuôn mặt cô như giẫm đạp đất.
Muốn tôn trọng? Không .
Một phụ nữ thèm bố chồng , tư cách gì mà đòi hỏi khác tôn trọng cô ?
Nguyễn Ân đây là do cô tự chuốc lấy.
Cô trách Từ Hải Sâm, ngược còn cảm ơn , cảm ơn vì thấu suy nghĩ của cô mà cho Chu Bách Thần, cũng cảm ơn đủ khéo léo, giúp cô giữ chút thể diện cuối cùng.
Cô trả lời, nhưng gò má đỏ bừng, những giọt nước mắt cố nén cho Từ Hải Sâm câu trả lời.
Cô giữ thể diện, cô sẽ làm những chuyện vượt quá giới hạn nữa.
Từ Hải Sâm cũng tin cô là thông minh, cần nhiều, chuyển sang : "Sau khi về Dung Thành cô thời gian ? Có vài bộ lễ phục cần cô thử."