Rời khỏi sảnh tiệc, Nguyễn Ân lấy điện thoại xem những bức ảnh chụp.
Ống kính bắt biểu cảm của Chu Bách Thần trong khoảnh khắc đó, bình thản, khác gì biểu cảm khi phát hiện một con ruồi bay nhà.
Nguyễn Ân thầm mừng, may mà phát hiện điều gì bất thường, đồng thời tự nhủ, tuyệt đối làm những chuyện liều lĩnh như nữa.
Cô giấu những bức ảnh album riêng tư, đến vườn mà Chu Bách Thần giới thiệu.
Vườn ban đêm một bóng , bên trong một hồ cá cảnh, giữa hồ một đài phun nước nhỏ, xung quanh cá bơi lội.
Nguyễn Ân lấy một nắm thức ăn cho cá từ bên cạnh rắc xuống, những chú cá vẫy đuôi, chen lấn xô đẩy tranh giành thức ăn. Những chú cá đủ màu sắc tạo thành một bức tranh tuyệt .
Cô kìm chụp một bức ảnh gửi cho Chu Bách Thần, "Trời lạnh thế mà hồ vẫn đóng băng, thật kỳ diệu."
Chu Bách Thần trả lời nhanh, "Hồ ở đây lắp đặt thiết đặc biệt, nhiệt độ nước duy trì ở cùng một mức độ quanh năm."
Nguyễn Ân ngạc nhiên, "Tiệc tối vẫn bắt đầu ?"
Nếu thì thời gian trả lời tin nhắn của cô.
Chu Bách Thần gửi một bức ảnh sân khấu, một đàn ông trung niên đang phát biểu.
"Người tổ chức đang phát biểu, nhàm chán."
Đột nhiên thêm một câu: "Truyền thông sắp đến phim , chuyện với em nữa."
Sau đó thì tin tức gì nữa.
Nguyễn Ân bật . Hồi cấp ba, bạn học lén lút chơi điện thoại, khi thấy giáo viên đến, họ cũng dáng vẻ như .
Cô vui vẻ cất điện thoại, đưa ngón tay hồ nước, quả thật là một nhiệt độ khá dễ chịu.
Một con cá coi ngón tay cô là thức ăn, bơi đến và nhanh chóng mổ cô một cái.
Nguyễn Ân vui vẻ , lấy thêm một nắm thức ăn cho cá.
Cô chuyên tâm cho cá ăn, để ý đến nguy hiểm đang đến gần.
Một phục vụ đội mũ và đeo khẩu trang, tay nắm chặt một chiếc khăn tay, lặng lẽ về phía Nguyễn Ân.
Hôm nay gió lớn, gió thổi những cây tùng bách xung quanh kêu xào xạc, tạo thành một lớp ngụy trang cho tiếng bước chân của phục vụ.
Gần hơn, gần hơn nữa.
Đôi mắt phục vụ sáng lên vì phấn khích, từ từ giơ chiếc khăn tay lên...
Đột nhiên, một giọng nữ sắc nhọn vang lên! "Cẩn thận!"
Chim cây bay tán loạn, tay Nguyễn Ân run lên, cả túi thức ăn cho cá rơi xuống ao.
Cô ngạc nhiên đầu , thấy một chiếc khăn tay trắng tinh đang lao về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-135-gap-nguy-hiem-o-vuon-sau.html.]
Nguyễn Ân trong lòng rùng , nhanh chóng nghiêng đầu, nắm lấy cổ tay của cầm khăn, dùng sức bẻ một cái, phục vụ phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Cô nhân cơ hội giật lấy chiếc khăn tay, ấn mạnh miệng và mũi của phục vụ.
Người phục vụ đeo khẩu trang, t.h.u.ố.c mê khăn tay nhất thời làm cô ngất .
"Ưm ưm!" Đôi mắt giận dữ của phục vụ trợn tròn, dùng sức giật tóc Nguyễn Ân.
Nguyễn Ân dám buông tay, khi hai đang giằng co, một bóng vội vàng chạy đến.
"Đồ biến thái c.h.ế.t tiệt, buông tay !"
Người phụ nữ cầm một chiếc giày cao gót, đập mạnh gáy phục vụ.
Người phục vụ lập tức yên, mắt trợn ngược, ngất xỉu. "Bịch!"
Người phục vụ ngã xuống đất, Nguyễn Ân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu đến, mặt lộ vẻ ngạc nhiên.
Khương Nhiêu mặc một chiếc váy hội, chân trần đất, một chiếc giày cao gót của cô rơi ở hành lang, chiếc còn thì cô cầm tay.
Nguyễn Ân vội vàng nhặt chiếc giày cao gót đó về, đỡ Khương Nhiêu xuống bên bờ ao.
Lòng bàn chân của Khương Nhiêu đá mài rách da, Nguyễn Ân vô cùng áy náy, "Xin cô Khương, tìm hộp t.h.u.ố.c cho cô."
"Ôi, cần." Khương Nhiêu khoát tay một cách phóng khoáng, "Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Đợi cô tìm hộp t.h.u.ố.c về, lên sân khấu biểu diễn ."
Nguyễn Ân ngẩn , "Biểu diễn?"
" , tối nay một buổi biểu diễn thương mại ở đây. Vừa làm xong tạo hình, định đến cho cá ăn, ngờ gặp cô." Khương Nhiêu giày cao gót, đá phục vụ, "Ai đây? Cô quen ?"
Nguyễn Ân xổm xuống tháo mũ và khẩu trang của phục vụ, cùng Khương Nhiêu đồng loạt ngẩn .
"Đây là ai đó ? Tên là gì nhỉ?" Khương Nhiêu gõ đầu .
"Dương Tiểu Điệp."
", Dương Tiểu Điệp!" Khương Nhiêu kích động , "Mấy hôm Dương Tiểu Điệp dối Từ Hải Sâm rằng khi cô tiếp đãi đây, cô pha cà phê Blue Mountain. Sau , khi cô sửa , cô mới đổi sang cà phê Sidamo. Từ Hải Sâm đặc biệt đến hỏi để xác minh, cái mánh khóe nhỏ đó của cô đương nhiên thể qua mắt . Tôi chỉ vài câu vạch trần cô !"
Cô đến cuối, đắc ý ngẩng cằm lên, giống như một chú mèo con kiêu ngạo vểnh đuôi.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Nguyễn Ân cong môi, "Cảm ơn cô giúp chứng minh sự trong sạch."
Khương Nhiêu kiêu ngạo hừ hừ hai tiếng, Dương Tiểu Điệp với ánh mắt chút khinh thường, "Hôm nay cô chắc chắn làm hại cô, sẽ bảo quản lý ném cô ngoài."
Cô chuẩn gọi điện cho quản lý, nhưng nhận điện thoại của quản lý.
"Tiểu thư của ơi, sắp đến giờ biểu diễn , cô chạy ?!"
"Tôi gặp chút chuyện, đến ngay đây!"
Khương Nhiêu cúp điện thoại, áy náy Nguyễn Ân, "Tôi biểu diễn , ở đây cô tự giải quyết ?"