“Quá trình khá khó khăn.”
Nguyễn Ân giơ tay đập tay với họ, nhưng trong lòng suy nghĩ, tại Tổng giám đốc Từ tự bệnh viện tâm thần? Đó là nơi , một khi thì khó .
Trở chỗ làm, cô thấy một tin tức — Tập đoàn Chu thị vì niệm tình xưa, sẵn sàng mua Từ thị với giá cao, hai bên đạt thỏa thuận hữu nghị.
Nguyễn Ân lập tức hiểu , là Chu Bách Thần đưa Tổng giám đốc Từ bệnh viện tâm thần.
Nhấp tin tức, một đoạn phỏng vấn Chu Bách Thần.
Đại ý là bày tỏ sự tiếc nuối đối với Tổng giám đốc Từ, nhưng khen ngợi ông chủ động thừa nhận lầm, cuối cùng bày tỏ kỳ vọng về sự hợp nhất của hai công ty .
Người đàn ông mặc vest, chuyện mạch lạc, giọng điệu trầm và đầy từ tính.
Nguyễn Ân xem video hai , cuối cùng kìm mà tải về điện thoại.
Khi cô ngẩng đầu chuẩn làm việc, Dương Tiểu Điệp lúc ngang qua.
Nguyễn Ân gọi cô , “Tiểu Điệp, chuyện với cô.”
Hai đến cầu thang, Dương Tiểu Điệp ánh mắt lảng tránh, “Cô gì với ?”
“Hôm nay tin tức về Tổng giám đốc Từ, cô xem ?”
“Ồ… xem .” Dương Tiểu Điệp sờ mũi, “Thật ngờ
Tổng giám đốc Từ là như .”
Nguyễn Ân thở dài, “Nếu cô sớm hơn thì , hôm qua thể nhắc nhở . Mà đến, hôm qua cô băng vệ sinh, cuối cùng cũng ?”
Dương Tiểu Điệp chuẩn sẵn lý do, : “Hôm qua đau bụng kinh quá nặng, nhờ nhân viên phục vụ gọi xe cấp cứu giúp , bệnh viện một chuyến.
Khi thì thấy các cô rời .”
“Thì là …” Nguyễn Ân thở dài một tiếng, “Nếu cô
, lúc đó ở đó thì cũng đến nỗi Tổng giám đốc Từ…”
Dương Tiểu Điệp căng thẳng, “Cô ông làm ?”
“Ôi, nhắc đến cũng .”
Nguyễn Ân khổ một tiếng, đột nhiên, cô nắm lấy tay Dương Tiểu Điệp, chiếc vòng tay của cô : “ Tiểu Điệp, về tra , chiếc của cô hàng giả mà là hàng thật, một chiếc một vạn tệ đó, là đàn ông nào đó tặng cho cô ? Mà đàn ông , còn gặp hàng ngày nữa?”
Đầu óc Dương Tiểu Điệp nổ tung một tiếng, sắc mặt cô trắng bệch , môi run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-112-vi-ne-mat-ong-chu.html.]
“Tôi đoán bừa thôi, cô đừng để trong lòng nhé.” Nguyễn Ân tủm tỉm vỗ vai Dương Tiểu Điệp, , nụ mặt cô biến thành sự lạnh lùng.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cô thể khẳng định Dương Tiểu Điệp tính kế, nhưng Dương
Tiểu Điệp sắp xếp cô tiếp khách là làm theo quy trình, bất kỳ ai đến cũng thể bắt bẻ của Dương Tiểu Điệp.
Kỳ thực tập của Nguyễn Ân ở bộ phận khách hàng sắp kết thúc, vì cô đặc biệt đến cảnh cáo Dương Tiểu Điệp, để Dương Tiểu Điệp , cô những bí mật đó. Nếu Dương Tiểu Điệp là thông minh, cô sẽ đảm bảo cô thể vượt qua kỳ đ.á.n.h giá một cách suôn sẻ.
Đến lúc kết thúc khóa đào tạo quản lý, cô sẽ phân công đến bộ phận khác, và ân oán với Dương Tiểu Điệp tự nhiên sẽ kết thúc.
Nguyễn Ân tại Dương Tiểu Điệp nhiều gây khó dễ cho cô , nhưng cô tin rằng Dương Tiểu Điệp sẽ ngu ngốc đến mức lấy bí mật của làm vật đ.á.n.h cược.
Cửa thoát hiểm đóng , Dương Tiểu Điệp ngã quỵ xuống đất, cô run rẩy gọi điện cho Tưởng Linh Linh, mở miệng .
“Linh Linh, xong … Cái gì? Cậu đến bộ phận của chúng ngay . Được , tớ đợi .”
Tưởng Linh Linh đến bộ phận khách hàng, tiên tìm Nguyễn Ân.
Cô hẹn Nguyễn Ân phòng , gặp thành khẩn xin .
“Xin , nên cắt nát quà của cô. Cô thể tha thứ cho ?”
Nguyễn Ân đoán đây là ý của Chu Bách Thần, cô hứng thú diễn kịch với Tưởng Linh Linh ở đây, lạnh nhạt : “Tôi tha thứ cho cô, nhưng vì nể mặt ông Chu, thể tha thứ cho cô. Tôi còn làm việc, về đây.”
,
,
Tưởng Linh Linh hằn học bóng lưng cô, tất cả là vì con khốn , cô mới Chu Bách Thần chia tay, bây giờ còn dám nhắc đến Chu Bách Thần mặt cô , là đang khoe khoang ?
Cô nén giận, gọi Dương Tiểu Điệp , về kế hoạch của .
“Cậu nghĩ cách nào đó để sếp của các đ.á.n.h giá Nguyễn Ân đạt, hỏi , chỉ cần một bộ phận đ.á.n.h giá đạt là cô thể tiếp tục ở công ty.”
“Linh Linh, tớ làm .” Dương Tiểu Điệp khổ sở , “Hôm qua cô hình như Tổng giám đốc Từ bắt nạt thảm, nếu tớ đ.á.n.h giá cô đạt, cô nhất định sẽ trả thù tớ. Hơn nữa, tớ nghi ngờ cô bí mật của tớ…”
Tưởng Linh Linh cô kể xong chuyện lúc đó, tức giận vỗ đầu cô : “Cậu ngốc ? Cô rõ ràng là đang thăm dò , tự lộ !”
Dương Tiểu Điệp ngớ : “Vậy làm bây giờ?”
Tưởng Linh Linh bình tĩnh : “Cô chắc chắn bằng chứng, nếu sẽ chỉ đến cảnh cáo . Cậu lời tớ, cứ mạnh dạn làm , tuyệt đối vấn đề gì.”
Dương Tiểu Điệp vẫn : “Lỡ cô bằng chứng thì ?”
Tưởng Linh Linh lạnh lùng : “Nếu làm, thể đảm bảo bằng chứng trong tay sẽ bao nhiêu thấy.”