Sau Khi Bị Cả Thế Giới Ghét Bỏ, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Trùm Phản Diện - Chương 252: Chu Tịch, Đồ Xấu Xa

Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:44:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi siêu thị lái xe.

Mấy nhận đòi chụp ảnh chung.

Chụp tùy thuộc tâm trạng của cô, nếu là những cô gái dễ thương lịch sự, thường thì cô sẽ đồng ý.

Lúc cũng , cô tay ngoài cùng Chu Tịch.

Chu Tịch dừng , cô.

Khương Nguyệt chằm chằm, còn tưởng mặt gì, sờ sờ mặt, : “Sao ? Anh hối hận ?”

Không hầu hạ cô nữa?

Không nấu cơm cho cô nữa?

Chu Tịch dường như khẽ thở dài, đưa tay chạm má cô, giọng dịu dàng: “Có mang khẩu trang ?”

Khương Nguyệt lắc đầu: “Không mang.”

Trong nhà cũng , lâu đến đây ở, đồ đạc chuẩn cũng ít.

Chu Tịch lái xe dừng ven đường, xuống xe cửa hàng tiện lợi mua khẩu trang, cẩn thận đeo khẩu trang cho cô: “Như hơn, để nhận .”

Anh thích cuộc sống riêng tư của cô lạ khác làm phiền.

Lên hình là do công việc của cô yêu cầu, cuộc sống riêng tư nên và cũng lý do gì lúc nào cũng phơi bày ống kính.

Khương Nguyệt cũng phản kháng, ngoan ngoãn để giúp đeo khẩu trang, lúc nãy ngoài cô cố tình búi tóc lên, búi tóc củ tỏi mềm mại, làm nổi bật chiếc cổ thon dài, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh , da trắng nõn, như thể chạm là vỡ, trông dám dùng sức chạm .

Sau khi Khương Nguyệt đeo khẩu trang, khuôn mặt che kín, dễ nhận nữa.

Lúc lẽ chỉ fan cứng của cô mới nhận là cô.

Chu Tịch nắm tay cô, mười ngón tay đan , trông mật.

Khương Nguyệt ngẩn hai giây, đợi đến khi dần phản ứng , cô định rút tay khỏi lòng bàn tay một cách tượng trưng.

Anh càng nắm càng chặt, dễ thoát .

Khương Nguyệt giãy giụa thành, cũng tiếp tục làm làm mẩy, dần dần cũng coi như chuyện gì xảy , ngầm đồng ý với hành động vượt quá giới hạn của .

Khương Nguyệt sớm phát hiện phương pháp mà Chu Tịch sử dụng, giống như luộc ếch bằng nước ấm, sẽ những hành động quá đáng.

Mỗi thăm dò đằng chân lân đằng đầu, vặn trong phạm vi cô thể chịu đựng , thực cô cũng ghét làm .

Người , thật sự tính toán.

Lần nào cũng tính toán những suy nghĩ nhỏ nhặt của cô.

Một lúc , Khương Nguyệt làm trò, ngón tay động, Chu Tịch dừng , cô, “Trong siêu thị đông , nắm tay em, mới lạc.”

Nghe qua, vẻ vấn đề gì.

nếu nghiên cứu kỹ, sẽ phát hiện rơi bẫy ngôn ngữ của .

“Siêu thị cũng nơi nguy hiểm gì, lạc cũng cả.”

Chẳng lẽ trong siêu thị còn thể xuất hiện bọn cướp tàn ác? Hay là bọn buôn hung dữ?

“Không , lỡ vận may thì .” Chu Tịch chân thành, “Nếu thật sự xuất hiện kẻ bạo đồ nào, còn thể che chắn mặt em.”

Chu Tịch đoạn đường hoàng, xong cũng cho cô cơ hội phản đối, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, tay rảnh đẩy một chiếc xe đẩy hàng.

Siêu thị là sản phẩm nhập khẩu.

Giá cả khá đắt, dịch vụ tự nhiên cũng hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ca-the-gioi-ghet-bo-toi-tro-thanh-bao-boi-cua-trum-phan-dien/chuong-252-chu-tich-do-xau-xa.html.]

Khách hàng thời điểm , cũng đông như thứ bảy chủ nhật, miễn cưỡng cũng thể coi là yên tĩnh.

Mua xong thực phẩm tươi sống, qua khu đồ ăn vặt, Khương Nguyệt chút nổi, tha thiết những món ăn vặt kệ.

Đồ ăn vặt nhiều calo, dù cho sức khỏe, nhưng quả thực thể mang niềm vui.

Khương Nguyệt chằm chằm loại sô cô la cô thích nhất, một lúc , cô từ từ thu ánh mắt, Chu Tịch, sai như nô bộc: “Anh lấy cho hai hộp.”

Chu Tịch im lặng vài giây, mặc cả với cô: “Một hộp.”

Khương Nguyệt liền thèm để ý đến nữa, tự đến kệ hàng, một lấy nhiều đồ ăn vặt yêu thích, tất cả đều bỏ xe đẩy.

Xe đẩy nhanh chóng lấp đầy.

Cô còn liếc Chu Tịch, hất cằm: “Những thứ cũng là trả tiền.”

Chu Tịch chiếc xe đẩy đầy ắp, nhíu mày, thật: “Em ăn hết .”

Quá nhiều.

Hơn nữa món nào cũng cho sức khỏe, nhiều calo, nhiều chất béo.

Điều đối với Chu Tịch, luôn ăn uống sạch sẽ, quả thực là một cú sốc nhỏ.

Mỗi bảng thành phần, lông mày nhíu chặt hơn một chút.

Thành phần đều lắm.

Khương Nguyệt tìm một cái cớ, : “Tôi và con trai cùng ăn, còn thấy đủ nữa là.”

Chu Tịch trực tiếp vạch trần lời dối của cô: “Nó thích ăn vặt.”

Tính cách con trai giống , khẩu vị cũng giống .

Như thể chỉ qua cơ thể cô một m.á.u thịt, chỉ sự mềm mại thỉnh thoảng bộc lộ là giống cô.

Điều kỳ diệu, cũng công bằng.

Khương Nguyệt bây giờ thành kiến với Chu Tịch, nên cảm thấy gì làm gì cũng ý , là cố tình chống đối cô.

Chu Chính Sơ thích ăn vặt chứ?!

Con trai rõ ràng cũng giống cô, là một ham ăn.

Nó chỉ là tính cách nhút nhát, dám nhu cầu của mà thôi.

Làm gì đứa trẻ nào thích ăn vặt chứ? Không !

Ngay cả lớn như cô cũng thể chống .

“Anh là một cha đủ tiêu chuẩn, căn bản hiểu nó, đón nó, cho nó kẹo bông gòn, nó thích.” Khương Nguyệt nghĩ đến đôi mắt sáng lấp lánh của con trai lúc đó, lòng vẫn còn mềm nhũn, cô tiếp tục lên án bằng giọng điệu đẫm nước mắt: “Chắc chắn là bình thường cũng kìm kẹp nó như kìm kẹp , nó mới dám thể hiện bản tính của mặt . Anh hủy hoại bản tính của một đứa trẻ năm sáu tuổi, thật là tàn nhẫn.”

Chu Tịch: “…”

Nghe vẻ thật sự là cha tàn nhẫn đó.

Ngay cả một miếng ăn cũng nỡ cho vợ con.

Dừng một chút, giọng đàn ông trầm tĩnh: “Hơn nữa bao giờ kìm kẹp nó, gì mà quản.”

Khương Nguyệt nửa đầu, vốn còn chút áy náy, đến nửa liền nổi giận: “Vậy tại quản đông quản tây với !”

Cô mượn cớ tiếp tục tố cáo: “Hay lắm, chỉ vì họ Chu, nhà họ Chu của các , nên bắt nạt .”

Cô cực kỳ thích cảm giác vu khống một cách trắng trợn, ở vị trí cao hơn để bắt cóc một cách quang minh chính đại.

Chu Tịch dường như cũng quen với việc cô tố cáo vô cớ, véo nhẹ tay cô, thờ ơ phụ họa theo lời cô, cô mắng chính : “Ừm.”

“Chu Tịch, đồ xa.”

Loading...