cũng thể quá nóng vội, tránh chữa lợn lành thành lợn què.
Cửa phòng bệnh VIP mở đóng , bây giờ chỉ còn cô và Khương Chấp.
Khương Nguyệt ngửi mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt trong phòng bệnh, vẫn thoải mái cho lắm, cô :"Chị thuê hộ lý cho em , chị về đây."
Ánh mắt thiếu niên khựng , trầm giọng "Ừm" một tiếng, đó ngước mắt lên, đồng t.ử ánh sáng chiếu thành màu nhạt yên lặng cô:"Ngày mai chị sẽ đến thăm em chứ?"
Cô gì.
Ánh nắng tạo thành vầng sáng mờ ảo quanh thiếu niên, mái tóc đen nhánh mềm mại của trông dường như cũng vàng óng ánh.
Khương Chấp cảm xúc bình tĩnh :"Ngày mai thể đến thăm em ?"
Lúc hỏi, đôi mắt chằm chằm cô, đôi mắt đen nhánh ươn ướt, trong sự xinh chút cảm giác vỡ vụn.
Cô :"Nếu trời lạnh, chị sẽ thích ngoài ."
Cô uyển chuyển từ chối .
Chắc hẳn cũng là hiểu.
Khương Chấp khựng , bình tĩnh gật đầu,"Nếu ngày mai thời tiết , chị thể đến bệnh viện thăm em ?"
Khương Nguyệt ngờ cố chấp như .
Cố chấp một câu trả lời chính xác.
"Được."
Hàng lông mày của Khương Chấp chợt giãn , nụ mặt như gió xuân, ấm áp rạng rỡ.
Cậu dường như dễ thỏa mãn.
Lúc Khương Nguyệt rời khỏi bệnh viện, trời cũng sắp tối .
Mùa xuân ở Kinh Thị, dường như dài, cũng dường như luôn lạnh.
Khương Nguyệt mặc phong phanh, bước khỏi sảnh liền chui tọt xe, cho đến khi ấm trong xe bao bọc mới cảm thấy còn lạnh như nữa.
Cảnh đêm bên ngoài, .
Phồn hoa náo nhiệt.
Khương Nguyệt lẳng lặng phong cảnh ngừng lùi ngoài cửa sổ xe, cô đột nhiên hỏi tài xế:"Nước Anh dạo thời tiết thế nào?"
Câu hỏi đầu đuôi thực sự làm khó tài xế.
Khương Nguyệt hỏi xong cũng nhận câu hỏi của kỳ lạ, cô vài phần ảo não, đó bỏ .
Nước Anh cũng sẽ lạnh như bây giờ ?
Có cùng múi giờ ?
A, cô nghĩ đến nước Anh chứ?
Khương Nguyệt mở điện thoại, nhấp lịch sử trò chuyện với Chu Tịch. Vài tiếng , Chu Tịch với cô là đang ở máy bay .
Chắc là xa.
Phải bay lâu lâu.
Trong đêm xuân tiêu điều , Khương Nguyệt cuối cùng cũng chịu thừa nhận, thực cô cũng chút gặp Chu Tịch .
Cô tưởng Chu Tịch máy bay sẽ sóng, liền to gan gửi tin nhắn cho : [Kinh Thị cũng mưa .]
[Chu Tịch.]
[Anh để đợi quá lâu .]
Tại thể xuất hiện ngay lập tức mặt cô lúc cô gặp chứ.
Điện thoại đột nhiên rung lên một tiếng "ting", màn hình sáng lên hai cái.
Cô ngẩn , ngờ Chu Tịch lúc thể trả lời tin nhắn, ngắn gọn súc tích nhưng lực lượng hai chữ.
Chu mỗ rắp tâm khó lường: [Ra đây.]
Khương Nguyệt mất một lúc mới hiểu ý của , cô nuốt nước bọt, nắm chặt điện thoại.
Tài xế nhắc nhở cô lúc :"Tiểu thư, chúng đến , cửa hình như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ca-the-gioi-ghet-bo-toi-tro-thanh-bao-boi-cua-trum-phan-dien/chuong-198-om-nhau-trong-dem-xuan.html.]
Đèn xe chiếu sáng đàn ông ở đầu đường.
Bóng lưng cao lớn gầy gò, áo khoác đen, dáng cao ráo, đôi chân dài.
Anh cứ trong ánh sáng, yên tĩnh như .
Khương Nguyệt mở cửa xe, từng bước từng bước chậm chạp đến mặt . Gió xuân thổi rối mái tóc dài của cô, trong khí dường như trôi nổi hương thơm thanh khiết nhàn nhạt.
Khương Nguyệt yên mắt , cần ngửa cổ lên, độ cong khi ngửa cổ lên .
Cô mặc ít, chút co ro.
Người đàn ông đưa tay một lời ôm cô lòng, cô ngơ ngác ôm lòng, phá lệ hề vùng vẫy.
Áp n.g.ự.c , dường như thể thấy tiếng tim đập trong lồng n.g.ự.c .
Lúc hít thở cũng thể ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo tựa lá thông , giống như con .
Khung xương của Khương Nguyệt nhỏ nhắn, dường như cần tốn chút sức lực nào cũng thể nhào nặn trong m.á.u thịt của .
Cô âm thầm tựa cằm lên vai , nhỏ giọng hỏi:"Sao về nhanh như ?"
Chu Tịch từ từ buông cô , cởi áo khoác của bọc cô , tháo khăn quàng cổ che kín mít chiếc cổ của cô.
Đêm xuân .
Ẩm ướt mập mờ.
Anh dùng giọng điệu bình thản thật:"Vì vội đến gặp em."
Những lời từ miệng khác thể là giả dối, thậm chí chút khiến cảm thấy là lời đường mật dẻo miệng.
từ miệng Chu Tịch , cho dù là dùng giọng điệu bình thản như cũng sức thuyết phục.
Cứ như thể đó là một câu bình thường thể bình thường hơn của .
Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt cô trắng hồng, giống như quả đào mật chín mọng mềm nhũn, đôi môi cũng đỏ mọng, khiến ai thấy cũng thèm thuồng.
Chu Tịch đưa tay nhẹ nhàng chạm mặt cô, gió thổi chút lạnh. Anh âm thầm nhíu mày, đó nhanh chậm giúp cô kéo khăn quàng cổ lên , dùng giọng điệu bình thường :"Đâu thể để em đợi lâu."
Ban đêm tuy lạnh, Khương Nguyệt cảm thấy từ chân đến tay đều ấm áp, ngay cả trong lòng dường như cũng một dòng nước ấm chảy qua.
Cô ngửa mặt lên, chiếc cổ thon thả cong lên một đường cong tuyệt , cô :"Tôi cố ý đợi ."
Chu Tịch dường như bận tâm, chỉ ung dung tiếp tục giúp cô chỉnh những sợi tóc rối gió thổi tung:"Đợi thì gì mà ngại thừa nhận."
Khương Nguyệt tưởng sẽ vạch trần cô, mỗi dường như đều cố ý giữ cho cô chút thể diện.
Bây giờ là giả vờ nữa ?
Chu Tịch mỉm , nụ như cũng sự mệt mỏi khi phong trần mệt mỏi chạy về,"Lén lút xem tin nhắn gửi cũng ngại thừa nhận."
Khương Nguyệt im lặng.
Trước mặt luôn dễ dàng thấu.
Cô đều nghi ngờ Chu Tịch cô nổi sắc tâm với , nên mới dăm bảy lượt liên tục đến tìm cô.
"Tôi trộm."
Một trận gió bất chợt nổi lên, bên trong Chu Tịch chỉ còn một chiếc áo len mỏng màu đen, cả gần như hòa màn đêm tĩnh mịch.
ngũ quan ánh trăng ưu ái, tuấn lãng phong thần, lập thể sâu sắc.
Khương Nguyệt đột nhiên nhớ tới hình ảnh thấy tivi hôm nay, Chu Tịch thực sự hợp mặc quần áo màu đen.
Khí trường cường đại, lạ chớ gần.
"Anh bận như , công tác đừng gửi tin nhắn cho nữa, làm chậm trễ tiến độ công việc, còn làm tăng khối lượng công việc cho cấp của ." Khương Nguyệt xong đoạn , dừng một chút, cô tưởng giọng điệu của đặc biệt tự nhiên," nữ thư ký bên cạnh xinh , thể làm việc bên cạnh , chắc hẳn năng lực vô cùng xuất chúng, hai cạnh xứng đôi."
Lời chua loét cũng là lời thật.
Chu Tịch dừng vài giây, vô cùng trấn định:"Anh còn nữ thư ký đấy."
"Đây là em bây giờ sắp xếp cho ?"
Khương Nguyệt lỡ lời, thêm nữa.
Chu Tịch dần dần cũng hiểu chuyện gì đang xảy , một cố vấn pháp lý tạm thời gọi đến từ trụ sở chính ở Anh, cô hiểu lầm là thư ký của .
Chu Tịch hắt nước bẩn, tâm trạng ngược càng hơn.
Anh nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, chằm chằm mắt cô, giữ bình tĩnh, trong mắt ý nhàn nhạt, ung dung :"Sao còn trộm chồng em tivi thế."