Sau Khi Bị Cả Thế Giới Ghét Bỏ, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Trùm Phản Diện - Chương 172: Bị quỷ nhìn chằm chằm

Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:39:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió thanh mát giữa núi rừng từ từ thổi tới, mang theo sự mát mẻ quyến luyến.

Khương Nguyệt mấy chú ý đến đàn ông bên cạnh, cô chùa ngửi thấy mùi hương khói nồng đậm, những nén nhang thắp điện còn kéo theo khói lửa mịt mờ.

Trong núi vẫn lạnh.

Khương Nguyệt quấn chặt chiếc khăn choàng , cô ánh mặt trời trắng đến mức dường như phát sáng, vóc dáng thon thả, lẳng lặng ở đây giống như thiên kim đại tiểu thư bước từ thời Dân quốc.

"Muốn điện bái ?"

"Vâng."

Chu Tịch dường như nhận trong bóng tối, tiếng động xích gần cô, cánh tay nâng lên, hờ hững đặt bên eo cô, kéo trong một chút, để lộ thanh sắc che khuất ánh bên ngoài.

Khương Nguyệt cảm nhận nhiệt độ eo, nhưng chỉ thoáng qua, đàn ông liền rút tay , vì , Công chúa điện hạ cũng tỏ đặc biệt vui.

Coi như yêu yêu đến phát cuồng, thấy khe hở là dán lấy .

để cho Chu Tịch đằng chân lân đằng đầu, cô vẫn nhịn :"Vừa nãy cẩn thận chạm ."

Chu Tịch nhướng mày, giọng ôn nhuận như ngọc nửa điểm tỳ khí:"Xin mắt kém, chú ý."

Khương Nguyệt cảm thấy chuyện trở nên văn vẻ thế , cô một chút cũng tin mấy chữ thốt từ miệng ,"Trước mặt Phật tổ, vẫn nên chú ý một chút . Kẻo Phật tổ cảm thấy thành tâm."

Chu Tịch thấy cô nghiêm túc như , nhịn .

Người đàn ông kìm nén khóe môi, ánh mặt trời trong mắt dường như lấp lánh ánh sáng dịu dàng, thành khẩn ừ một tiếng, giống như một vô cùng khiêm tốn hiếu học.

Khương Nguyệt góc nghiêng của , vài phần thất thần, cô luôn dễ dàng nhan sắc của Chu Tịch thu hút, nhưng háo sắc cũng là lẽ thường tình.

"Phật tổ tâm thiện, tất nhiên sẽ trách tội sự đường đột của ." Giọng điệu Chu Tịch chậm rãi, lười biếng .

Khương Nguyệt lúc cảm thấy Chu Tịch giống cô, giống sẽ tin thần bái phật.

Quả nhiên là , thái độ của đối với thần minh cũng tản mạn.

Khương Nguyệt nhỏ giọng lầm bầm:"Nói dối tội thêm một bậc."

Chu Tịch khẽ một tiếng, mặt dày tiếp tục coi như chuyện gì mà bịa chuyện:"Em đây là ép cung ?"

Giọng điệu lười biếng.

Mang theo vài phần lơ đãng.

Ngay đó dùng khẩu khí nửa thật nửa giả :"Ừm, chính là cố ý đấy."

Khương Nguyệt cảm thấy lời hình như cố ý đang dỗ dành cô , tay cô đột nhiên nắm trong lòng bàn tay, lực nắm cực mạnh, khó mà vùng .

Khương Nguyệt nắm chặt tay, nhiệt độ nóng bỏng dường như từ đầu ngón tay truyền đến trái tim, tê dại dường như giống như điện giật.

Anh dựa gần, thở thanh mát gần trong gang tấc.

Khương Nguyệt ngẩng đầu sang, làn da đàn ông trắng trẻo như ngọc, vương tì vết, đường môi mím chặt tăng thêm vài phần lạnh lùng hờ hững.

Đáy mắt sâu thẳm, tối đến mức phát đen.

Khương Nguyệt rút tay , chuyện với nữa.

Ngụy biện cũng cãi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ca-the-gioi-ghet-bo-toi-tro-thanh-bao-boi-cua-trum-phan-dien/chuong-172-bi-quy-nhin-cham-cham.html.]

Chu Tịch thoạt dường như cảm xúc luôn định, gặp chuyện hoảng, núi lở sợ.

Cũng từng thấy vì chuyện gì mà tức giận, sự tức giận bại hoại bừng bừng nổi giận càng từng thấy qua.

Luôn giống như gió mát hòa ái.

thực sự thể năng lực quản lý cảm xúc như ? Cô còn khá xem dáng vẻ của Chu Tịch khi x.é to.ạc lớp mặt nạ ôn hòa.

Trụ trì của ngôi chùa đợi sẵn ở chính điện từ sớm.

Trong điện một bức tượng Phật, là vài tháng đặc biệt thỉnh từ nơi khác đến, mở cửa cho bên ngoài.

Người đến ít càng ít.

Ngay cả chính điện trong núi , ngày thường cũng khóa cửa, chỉ khi khách quý đến, mới mở cửa.

Vốn luôn ít đến.

Chỉ quan quyền quý, mới cơ hội như .

Chu Tịch lấy cho Khương Nguyệt ba nén nhang, đưa đến mặt cô.

Cô nhận lấy nhang lửa, trong lúc nhất thời chút cầu gì, thậm chí mờ mịt luống cuống một lát.

Một lúc , Khương Nguyệt quỳ bồ đoàn, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn ngơ ngác bức tượng Phật khổng lồ mắt, thần sắc hoảng hốt một chút, cho dù tin thần minh, nội tâm cũng kính sợ.

Khương Nguyệt cưỡng ép đè nén những ý niệm lộn xộn cuộn trào trong lòng xuống, nghiêm túc suy nghĩ, vẫn là giúp của Chu Tịch cầu một tiếng bình an.

Bản tin những thứ , cầu cũng chẳng tác dụng gì.

Huống hồ, chuyện về nhà , cho dù ăn chay niệm phật mặt Phật tổ cũng bằng tự nỗ lực nghĩ cách.

Công chúa điện hạ vẫn cảm thấy chỉ cần cô sống đến đại kết cục của cuốn sách , coi như thành nhiệm vụ, là thể nhận phần thưởng về nhà.

Chu Tịch tượng Phật, từ từ nhắm mắt , một lúc chậm rãi mở .

Anh nghiêng mặt, ánh mắt đen kịt chằm chằm bên cạnh, cô chắp tay để trán, thành kính hứa nguyện với Phật tổ, cầu xin điều gì, vô cùng nghiêm túc.

Ánh nắng ngoài cửa tranh chen lấn nuốt chửng đại điện.

Một tia nắng chiếu xiên qua vặn rơi sườn mặt trắng như tuyết của cô, vùng da thịt băng cơ tuyết phu ở chiếc cổ thon thả đều ánh nắng chiếu đến ửng đỏ.

Mềm mại dường như tỏa mùi hương.

Khiến nhịn c.ắ.n nhẹ một cái, dùng hàm răng sắc nhọn đ.â.m thủng lớp da mỏng manh , xem thử chảy dòng nước cốt thơm mềm .

Ánh mắt đàn ông dần tối , bề ngoài bình tĩnh, đợi cô dập đầu lạy, thắp nhang xong, mới chậm rãi hồn.

Khương Nguyệt từ bồ đoàn thẳng dậy, cũng vì cô bây giờ thuộc dạng "quỷ nhập tràng" , luôn cảm thấy một ánh mắt vứt thế nào cũng thoát cứ chằm chằm cô.

Như gai đ.â.m lưng.

Lạnh toát sống lưng.

Khương Nguyệt hít một thật sâu, lá gan trở nên nhỏ, cô khẽ kéo ống tay áo đàn ông bên cạnh:"Thế là xong ? Tôi thấy trong lạnh."

Được .

Thực cô cảm thấy quỷ chằm chằm.

Loading...