Một giọng nữ từ bàn bên cạnh vọng sang:"A! Hóa chị lừa bố em chị dâu!"
Lịch Khanh vòng qua bức bình phong, chỉ hai , ngừng lắc đầu:"Em bảo mà, ông trai vắt cổ chày nước vạn năm của em tự nhiên bạn gái , hóa hai hùa lừa !"
Tịch Mạn ngây .
Vẫn là Lịch Nam Dương phản ứng kịp thời, ôm Tịch Mạn lắc lắc:"Em yêu , em xem em kìa, cứ cãi với là lung tung, bây giờ , để em gái hiểu lầm ."
Tịch Mạn vẫn thể nhập vai ngay lập tức, biểu cảm cứng đờ:"A, he he... Tôi cố ý."
"Tình hình gì đây? Hai đang lừa ? Em mắc mưu , em về mách bố ngay đây!" Lịch Khanh sấn sổ gần hai , tinh quái .
"Đừng!"
"Đừng!"
Hai đồng thanh lên tiếng.
Lịch Khanh híp mắt :"Ây da, hai cũng ăn ý phết nhỉ, xem cũng giả vờ yêu đương nhỉ?"
"Đương nhiên là !"
"Đương nhiên là !"
Hai đồng thanh.
Tịch Mạn và Lịch Nam Dương , cuối cùng, đều bật .
"Ây da da, em đúng là tự vác xác đến để hai nhét cẩu lương mà! Cay mắt quá, em đây!"
Lịch Khanh đeo balo lên, vẻ mặt đầy ghét bỏ rời .
Tịch Mạn rướn cổ lên , thấy Lịch Khanh xa , mới mạnh mẽ đẩy .
Lịch Nam Dương nhíu mày thật sâu:"Cô làm nữa?"
Tịch Mạn xuống, cúi gằm mặt :"Người , còn ôm làm gì, lát nữa đừng để hiểu lầm."
Thật sự dọa cô c.h.ế.t khiếp! May mà lừa gạt qua ải.
mà, nãy cô mà đẩy , chắc chắn sẽ thấy tiếng tim đập thình thịch của cô mất!
Và đáp Tịch Mạn, là tiếng chuông điện thoại dồn dập của Lịch Nam Dương.
Tịch Mạn thầm cầu nguyện, hy vọng là công ty gọi đến, việc gấp cần , cô sẽ đối phó với nữa.
Lịch Nam Dương thấy là Lịch Khanh gọi, đợi một lúc mới bắt máy:"A lô, chuyện gì?"
"Anh hai, đừng tưởng em dễ dàng tin lời hai như , và cái cô Tịch Mạn đó chắc chắn quan hệ gì, nếu kháng cự như thế. Anh xem xem, lấy cái gì để bịt miệng em đây..."
Cô nàng gọi hai, Lịch Nam Dương cô ả ý , thế là bật loa ngoài, để Tịch Mạn cùng .
Tịch Mạn xong,'a' một tiếng.
Lịch Nam Dương nhanh tay lẹ mắt tắt loa ngoài, áp điện thoại tai, mặt cảm xúc :"Em gì?"
Lịch Khanh hớn hở :"Dạo em nhắm một chiếc túi Chanel phiên bản giới hạn, đúng lúc trung tâm thương mại nhà , cho em một cái ."
Lịch Nam Dương cố ý cho Tịch Mạn :"Túi Chanel phiên bản giới hạn ? Bao nhiêu tiền?"
"Cũng chỉ hai mươi vạn thôi."
"Hai mươi vạn ?" Anh tiếp tục lặp .
" , thấy đắt lắm , đắt , nếu để bố lừa họ, đến lúc đó sẽ tay. Ảnh các thiên kim tiểu thư bên chỗ , thể xếp vòng quanh Trái Đất ba vòng đấy."
Lịch Nam Dương bật loa ngoài điện thoại, để Tịch Mạn bộ những lời cô nàng đe dọa .
Lịch Nam Dương trực tiếp đáp:"Được, đồng ý với em, cho em túi."
Nói xong, cúp điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc Tịch Mạn, :"Cô xem, cô ép đến mức tổn thất nghiêm trọng hai mươi vạn, cô đền cho ."
"Anh nhiều tiền như , chắc để tâm chút tiền đó ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-320-anh-dang-giang-bay-cho-co-chui-vao.html.]
"Cô thấy nãy con bé hình dung thế nào ? Vắt cổ chày nước vạn năm, chính là keo kiệt như đấy, tặng con bé chiếc túi hai mươi vạn, quả thực là uống m.á.u , ăn thịt mà!"
Lịch Nam Dương với vẻ vô cùng đau xót.
Tịch Mạn tin thật, do dự một lát :"Hay là, đợi nhận học bổng, bù cho nhé?"
"Không , đợi cô học bổng, con quỷ hút m.á.u vắt kiệt , cô giải quyết vấn đề từ gốc rễ."
"Phải giải quyết từ gốc rễ thế nào?"
"Thực sự làm bạn gái , đối ngoại cũng tuyên bố như mới ."
"..."
Tịch Mạn thế nào, cũng thấy đang giăng bẫy, chờ cô chui !
mà, quả thực là do cô lỡ lời, mới hại nắm thóp. Trong lòng Tịch Mạn áy náy, đành thỏa hiệp:"Vậy khi nào chúng chia tay?"
"Ít nhất cũng đợi bà cô tổ quên chuyện ."
"Bao giờ cô mới quên chứ! Hay là thế , cứ một năm nhé."
Lịch Nam Dương nghĩ thầm, lừa năm nào năm , gật đầu đồng ý:"Vậy , cứ quyết định thế , lát nữa sẽ bảo trợ lý đưa cho cô một bản hợp đồng, đến lúc đó cô ký một cái."
Tịch Mạn cao giọng:"Tại !"
"Tránh cho cô đổi ý chứ , giấy trắng mực đen rõ ràng, mới xảy tranh chấp."
Tịch Mạn nghiến răng :"Được , ký thì ký!"
Bé thỏ trắng nào đó sa lưới, sói xám thầm mừng rỡ.
Một lát , Lịch Nam Dương thu nụ , nghiêm trang :"Vậy tiếp theo, chúng xem phim, tránh để con bé vạch trần chúng mặt . Đi xem phim, cho dù con bé , cũng sẽ tin ."
"Được." Vô cùng miễn cưỡng.
Hai đến rạp chiếu phim, hôm nay rạp vẫn đang chiếu phim zombie. Tịch Mạn đối với các thể loại phim thanh xuân phim hài khác đều hứng thú, nên chọn phim zombie.
Lịch Nam Dương đối với trải nghiệm trong nhà ma vẫn còn sợ hãi, bây giờ cô còn xem phim zombie, liền cảm thấy, cô là cố ý. Thế là tự làm chủ mua vé phim thanh xuân, kéo tuệch cô , với cái tên mỹ miều: Người đang yêu thì nên xem phim tình cảm.
Tịch Mạn xem đến giữa chừng, thực sự buồn ngủ chịu nổi, ngã ghế ngủ .
Đầu cô từ từ trượt xuống, Lịch Nam Dương cố ý nghiêng về phía cô, để cô tựa vai .
Sắp diễn đến đoạn cao trào, đột nhiên giật vai một cái, đ.á.n.h thức cô.
"Này, cô tập trung chút !"
Tịch Mạn mơ thấy cùng thẩm vấn ở nhà , nhất thời phản ứng kịp, vội vàng biện minh:"Tôi và là thật lòng yêu !"
"Cô và ai?"
"Với chứ ai."
Lúc , bộ phim đang chiếu đến cảnh nam nữ chính mật khó rời. Ánh đèn lúc sáng lúc tối hắt lên khuôn mặt Lịch Nam Dương, làm nổi bật nụ tà mị của , đoạt hồn đoạt phách.
Tịch Mạn nhất thời ngẩn ngơ, chằm chằm.
Ngay cả khi Lịch Nam Dương nghiêng tới, cô cũng phản ứng kịp.
Đợi đến khi đôi môi mềm mại của chạm môi cô, đại não cô ầm ầm vang dội...
Giống như tháng tư nhân gian, sấm sét ầm ầm, cô cũng phân biệt , cảnh tượng mắt là mộng cảnh, là hiện thực.
Anh nhẹ nhàng c.ắ.n mút, đôi mắt hẹp dài nhắm , hàng mi dài in bóng xuống hốc mắt tạo thành một mảng màu sẫm, hệt như tinh linh trong núi, quá chân thực...
Tịch Mạn chớp chớp mắt, rõ thực sự là , kìm nín thở.
Đôi mắt phượng hẹp dài của đột nhiên mở , lóe lên tia sắc bén:"Nghiêm túc chút ."
"Tôi... ưm..."
Anh giữ chặt gáy cô, càng dùng sức hơn, như trừng phạt mà mạnh mẽ chiếm lấy ngóc ngách trong khoang miệng cô.
Cả dường như nụ hôn nồng nhiệt của làm tan chảy, cô mềm nhũn trong lòng , mặc cho định đoạt.