Sau Đêm Định Mệnh Bị Chị Gái Phản Bội, Tôi Vô Tình Nhặt Được Lão Công Siêu Năng Lực Đêm Nào Cũng Ép Tôi Phải Động Phòng! - Chúc Dao _ Lịch Nam Cẩm - Chương 294: Cái gì mà thương chính phân ly, đều là giả dối!

Cập nhật lúc: 2026-04-18 17:50:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chúc Dao, cô chính là ỷ việc chồng cô làm quan, chèn ép c.h.ế.t những dân thường như chúng !" Hướng Chỉ Nghiên cố ý dẫn dắt sai lệch.

"Thì nào, chèn ép chính là loại hổ như cô đấy!"

Chúc Dao cảm thấy cô quả thực là cãi chày cãi cối, chỉ dùng một câu để chặn họng cô .

Hướng Chỉ Nghiên ghi âm đoạn ghi âm mà , tùy tiện phản bác vài câu, mới rời .

Và lúc , xe của Lịch Nam Cẩm cũng đến, Chúc Dao để tâm, lên xe theo Lịch Nam Cẩm.

Sau khi lên xe, Lịch Nam Cẩm hỏi:"Vừa nãy Hướng Chỉ Nghiên đó đến chuyện phiếm với em chứ."

"Mặc kệ cô ."

Chúc Dao nhiều với về chuyện của , tránh để thực sự gây một rắc rối đáng .

Hai trở về nhà cũ, hôm nay là buổi tụ họp gia đình mỗi tháng một , tất cả của Lịch gia đều đến.

Chúc Dao những rắc rối của đại gia tộc, vốn định khiêm tốn một chút để qua chuyện, nhưng cứ chịu để yên!

Cô tự yên trong một góc, Lịch Thiên Học đột nhiên tới.

"Cháu dâu, cháu trong, là họ chỉ coi cháu là ngoài." Lịch Thiên Học cố ý khiêu khích.

Lần họ xảy mâu thuẫn với Chúc Dao, làm ầm ĩ chuyện đến mặt Lão gia tử, bề ngoài là răn đe gia đình cả, nhưng cũng chẳng vớt vát lợi lộc gì, tình hình công ty so với đây kém nhiều.

Lão gia t.ử thỉnh thoảng cũng nhúng tay một chút, Lịch Thiên Học cảm thấy quyền lực của xâm phạm.

Thêm đó là ông cảm nhận Lịch Nam Dương bình thường luôn trung thành tận tâm với , cũng còn dốc lòng dốc sức giúp đỡ như nữa, dạo luôn thần long kiến thủ bất kiến vĩ, cũng đang làm cái gì.

Cảm giác nguy cơ mãnh liệt đè nặng lên Lịch Thiên Học, mà lúc , Lão gia t.ử gọi gia đình cả trong thư phòng, bàn chuyện gì, trong lòng ông càng thêm bất an.

Vô tình liếc thấy Chúc Dao đang trong một góc, ông liền qua thăm dò một chút.

Lại ngờ, Chúc Dao căn bản thèm để ý đến ông .

Lịch Thiên Học nghiêm mặt :"Người nhà cháu dạy dỗ cháu thế nào , gặp trưởng bối chào hỏi thì thôi, trưởng bối chuyện với cháu, cháu phớt lờ!"

Chúc Dao dậy, cúi với ông :"Chào Chú Hai, cháu chỉ cảm thấy cần thiết trả lời những lời thể phá hoại sự hòa thuận của đại gia đình chúng ."

"Hừ! Cô nhóc cháu, thử xem, lời gì thể phá hoại sự hòa thuận của gia đình?" Lịch Thiên Học tức giận chỗ phát tiết.

"Vừa nãy chú trong tình huống bất kỳ căn cứ nào, ba chồng cháu cũng như chồng cháu coi cháu là ngoài, như là lời phá hoại sự hòa thuận của gia đình khác, thì là gì?"

Lịch Thiên Học chặn họng, mất một lúc lâu cũng đáp .

Chúc Dao vì luôn lo lắng cho Chúc Vân Hàm, tâm trạng , cộng thêm Lịch Thiên Học còn tiện thể lôi cả nhà cô , định cứ thế mà bỏ qua cho ông , tiếp tục :"Lần cháu đến Lịch thị tìm Nam Dương, chú liền chuyện bé xé to, cho rằng cháu nhúng tay chuyện của công ty, cháu thấy là chú lấy bụng suy bụng , coi cháu là ngoài, cũng cho rằng ba chồng cháu coi cháu là ngoài, nếu chú cảm thấy cháu là ngoài, chi bằng đừng cho cháu , trực tiếp đuổi cháu ."

Lịch Thiên Học xong, m.á.u nóng dồn lên não, nghẹn đến mức mặt đỏ tía tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-294-cai-gi-ma-thuong-chinh-phan-ly-deu-la-gia-doi.html.]

Giờ phút , ông giống hệt như một tên hề nhảy nhót, lúng túng vô cùng.

Lịch Thiên Học phía , nháy mắt với Lịch Uyển Tuệ, bảo bà đến giúp đỡ.

Lịch Uyển Tuệ cũng chỉ là kẻ gió chiều nào che chiều , thấy bây giờ Lịch Thiên Cương tái đắc cử thêm ba năm, dám đắc tội, luôn chịu tiến lên.

Lịch Thiên Học giữ thể diện, chỉ Chúc Dao quát:"Đây là thái độ chuyện với trưởng bối của cháu !"

"Chú Hai!"

Lịch Nam Cẩm đột nhiên xen , gầm lên một tiếng, dõng dạc mạnh mẽ.

Anh bước nhanh đến giữa hai , hướng về phía Lịch Thiên Học :"Dao Dao đắc tội gì với chú, chú làm khó cô như ?"

Lịch Thiên Học chỉ mũi , lạnh:"Chú làm khó nó? May mà trong căn nhà còn khác đấy, nếu chú nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch! Cháu hỏi xem, nãy rốt cuộc là ai, lễ phép, công khai cãi trưởng bối, cháu hỏi !"

Chúc Dao Lịch Nam Cẩm khó xử, cũng nợ quá nhiều, tự , đem chuyện xảy kể nguyên bản một lượt:"Chú Hai, cháu chào chú, là vì cháu luôn mải suy nghĩ, đây quả thực là của cháu, nhưng chú đột nhiên chạy tới vô trung sinh hữu, cháu mà lên tiếng nữa, e rằng chú sẽ liên tưởng càng xa rời sự thật hơn."

"Thật là một cô nhóc mồm mép tép nhảy! Chú chẳng qua là quan tâm đến cháu, cháu bóp méo ý của chú như !"

"Được !" Lão gia t.ử đột nhiên lên tiếng.

Sắc mặt ông cụ , Lịch Nam Dương dìu tới, đầu tiên với Chúc Dao:"Dao Dao, hôm nay nếu cháu theo trong nhà, thì xảy nhiều chuyện như , là cháu đúng."

Chúc Dao cảm thấy oan uổng.

nếu già lên tiếng, cô cũng đành chịu đựng:"Cháu , ông nội."

Tuy nhiên, ông cụ cũng bỏ qua cho Lịch Thiên Học, mặt tất cả , nghiêm khắc chỉ trích:"Thiên Học, con dù cũng là trưởng bối, thể những lời thiếu trách nhiệm như , đây là đẩy cả con chỗ bất nghĩa , may mà cũng đều là nhà thấy, nếu để ngoài , chẳng sẽ chê Lịch gia chúng đoàn kết !"

Lịch Thiên Học đến mức á khẩu trả lời .

Ngập ngừng một chút, ông cụ :"Bây giờ con tuổi cũng lớn , tư tưởng cũng theo kịp trẻ, chuyện của công ty, tạm thời cứ giao hết cho Nam Dương , nãy nó cho xem báo cáo doanh thu dạo gần đây, cũng chi tiết , vấn đề ở dự án bất động sản phía Bắc thành phố mà con nhận năm ngoái, vốn dĩ chỗ đó là để xây công viên giải trí, con cứ khăng khăng đòi xây biệt thự, vì vấn đề giao thông và đường sá, dẫn đến bất động sản bên đó ế ẩm, con bây giờ lỗ hổng vốn bên đó lớn đến mức nào !"

Lịch Thiên Học ngây ngốc Lịch Nam Dương, hồi lâu, mới nghiến răng nghiến lợi :"Con coi như , cái gì mà thương chính phân ly, đều là giả dối! Ba chính là đem tất cả thứ cho gia đình cả, đúng !"

Lão gia t.ử thiên vị :"Quan niệm của luôn là tài thì làm nhiều."

"Được! Rất ! Lịch Nam Dương, coi như chú ngốc, lầm cháu, thực cháu luôn là tên trộm mà ba cháu cài cắm bên cạnh chú!"

"Lão Nhị, con như , là trách thiên vị?" Lão gia t.ử tức giận trợn trừng mắt.

"Không , ông cụ ngài là công bằng nhất, từ lúc con sinh , luôn giữ một bát nước cho bằng mà, chung con từ nhỏ đến lớn đều là nhặt đồ thừa của cả, quần áo quần là thế, vợ cũng là thế! Bây giờ thấy con đưa công ty quỹ đạo , là đem công ty cũng cho luôn, !" Lịch Thiên Học gầm thét, hai mắt đỏ ngầu, rõ ràng là đang mát.

Lão gia t.ử cũng giận, nhàn nhạt :"Thiên Học , tự con suy nghĩ cho kỹ , những năm nay con làm gì cho công ty, hôm nay đưa quyết định như , cũng là việc bất đắc dĩ."

Lịch Thiên Học thêm gì nữa, ghi hận Lão gia t.ử trong lòng.

Ông dường như bất chấp tất cả, đầu rời thèm , thậm chí chào tạm biệt ông cụ.

Mà điều khiến Chúc Dao hiểu là, Lịch Thiên Học bỏ như , Lão gia t.ử bảo Lịch Nam Dương theo ông .

Loading...