“Tại ?”
Chúc Dao yêu cầu của Tiền Thụy, “Tôi nợ cô một ân tình, thể phiền …”
Giọng điệu xa cách của cô khiến cảm thấy vô cùng khó chịu, Lịch Nam Cẩm buột miệng: “Được, em và là vợ chồng, chỉ cần em đề nghị, nhất định sẽ đồng ý.”
Lúc , trong lòng Lịch Nam Cẩm là sự hối hận vô tận, tại phong ấn Phượng Đầu Sát, thứ bắt đầu từ đầu, thật sự thể chịu đựng sự lạnh nhạt của cô.
Đối mặt với những lời đầy tình cảm của , Chúc Dao nhất thời phản ứng kịp.
Suy nghĩ một lúc lâu, cô mới đưa kết luận, nhất định là vì áy náy, nên mới những lời .
Nếu vì trả ơn Tiền Thụy, cô thật sự bất kỳ mối liên hệ nào với !
“Cảm ơn , ở bệnh viện đợi .” Chúc Dao khách sáo .
Cũng đợi trả lời, cô vội vàng cúp điện thoại.
Chúc Dao thở phào một dài, như thể trải qua một chuyện trọng đại, sang Tiền Thụy, yếu ớt : “Chúng ở đây đợi .”
Tiền Thụy cảm thấy thái độ của cô đối với Lịch Nam Cẩm kỳ lạ: “Cậu và Thượng tá Lịch cãi ?”
“Không .” Vẻ mặt khó hiểu.
“Vậy đối xử với như ?”
“Tớ nên đối xử với như thế nào?” Chúc Dao hỏi .
Cô cho rằng nên quá nhiệt tình với một đàn ông tương đối xa lạ.
Tuy danh nghĩa là chồng cô, nhưng cô thể Chúc ba Chúc mạ ép gả cho , hai chênh lệch tuổi tác lớn như , thật sự sẽ cách thế hệ ?
Tiền Thụy vẻ mặt nghiêm trọng: “Chúc Dao, ?”
Chúc Dao dừng một chút, mới : “Tớ hình như quên mất điều gì đó, nhưng , ký ức quên là .”
Tiền Thụy nhíu mày thật sâu: “Cậu cho rằng ở bên Thượng tá Lịch là ký ức ?”
“Chắc là , dù giữa chúng cách lớn như , bố là thị trưởng, bản là thượng tá, với điều kiện của , để ý đến một như tớ, nắm thóp, Chúc ba Chúc mạ uy hiếp, mới cưới tớ.”
Chúc Dao suy đoán của , trong lòng càng cảm thấy, gả cho , nhất định là vì những lý do .
“Chúc Dao, rốt cuộc ? Hoàn như !” Tiền Thụy kích động.
Chúc Dao hiểu tại cô kích động như , hỏi: “Vậy là như thế nào?”
Cô cảm thấy cảm xúc của Tiền Thụy quá gượng ép, lẽ chỉ là cảm ơn sự giúp đỡ của Lịch Nam Cẩm.
Tiếp đó Tiền Thụy kể chuyện họ yêu thương trong quá khứ, Chúc Dao xong, cảm giác gì nhiều, chỉ nhận định, thực tế như Tiền Thụy, chẳng qua là vì cảm ơn sự giúp đỡ của Lịch Nam Cẩm.
Nếu , họ thật sự giống như cô , cô thể nào cảm giác.
“Tiền Thụy, lo cho .” Chúc Dao lạnh lùng .
“Chúc Dao, …”
“Bất kể bên trong là ai, dù cũng tuyệt đối là trai tớ, nếu mượn quan hệ của Lịch Nam Cẩm để cứu , tớ khuyên nên từ bỏ , nếu thật sự thích ngoại hình của tớ, cũng thể nhờ phẫu thuật thẩm mỹ theo hình dáng của , chi phí sẽ thấp hơn.”
“Chúc Dao thể nghĩ về tớ như !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-281-dung-phai-nguoi-chi-noi-xin-loi-la-xong-sao.html.]
“Chẳng lẽ tớ sai , lúc đầu ở bên tớ, cũng vì tiền , tuy cứu tớ, tớ cũng cảm kích , nhưng hai chuyện thể gộp làm một.”
Tiền Thụy đầy vẻ thể tin nổi, Chúc Dao một lúc lâu, cô tự đuối lý, tiếp tục chủ đề nữa, chỉ một câu: “Tình cảm của khác liên quan đến tớ, nhưng những gì tớ đều là sự thật.”
Xung quanh chìm một sự im lặng c.h.ế.t chóc.
Cho đến khi Lịch Nam Cẩm đến, Tiền Thụy mới lên tiếng: “Thượng tá Lịch, chỉ xem một chút, chỉ xem một chút thôi .”
Lịch Nam Cẩm liếc Chúc Dao, : “Cô xem cũng đổi gì, là Chúc Vân Hàm.”
Đã khác khuyên nhiều , Tiền Thụy còn tranh cãi nữa, “Chúng .”
Vốn dĩ Chúc Dao , thấy Tiền Thụy quan tâm như , cũng theo , thấy đó, cô thật sự tưởng là Vân Hàm sống !
sự lạnh lùng và hung hãn trong mắt , là điều Vân Hàm .
“Lịch Nam Cẩm, đưa hai phụ nữ đến làm gì? Ép cung thành, còn chơi trò mỹ nhân kế ?” Anh khẽ nheo mắt, vẻ mặt cà lơ phất phơ.
Một tên côn đồ như , thể là Vân Hàm!
Chúc Dao trong lòng dâng lên sự chán ghét sâu sắc đối với , , lưng đối diện với , trầm giọng : “Tôi đây.”
Rất nhanh, Lịch Nam Cẩm đuổi theo, “Dao Dao, em , đưa em .”
“Không cần , trông chừng tên tội phạm của cho , nhất là sớm đưa pháp luật, để còn gây hại cho khác.” Chúc Dao thừa nhận chút giận cá c.h.é.m thớt, nhưng cô thể kiểm soát cảm xúc của .
Cô hận một tên côn đồ thể giống Vân Hàm đến , càng hận Tiền Thụy đối với tình cảm quá dễ dãi, chỉ cảm thấy khác giống, hết lòng hết .
Cũng may là Vân Hàm thể ở bên cô !
Sau cơn tức giận, cô đột nhiên nghĩ thông suốt, bây giờ cô tính toán những chuyện thì ích gì, Vân Hàm còn nữa…
Tự thấy lời chút quá đáng, Chúc Dao yếu ớt : “Bây giờ em về trường, xa lắm, cần đưa , tự lo việc của .”
“Anh đưa em.” Lịch Nam Cẩm hai lời nắm chặt cổ tay cô, kéo cô ngoài.
Trong lúc đó, Chúc Dao cố gắng giãy giụa, nhưng làm đấu với vị thượng tá , đành thôi.
Dù cô để ý đến là , Chúc Dao lên xe, ngoài cửa sổ, quyết định chuyện.
Không ngờ, Lịch Nam Cẩm cũng .
Trong xe yên tĩnh một cách kỳ lạ, Chúc Dao cảm thấy bên cạnh lành lạnh, thoải mái, cuối cùng cũng đến cổng trường, cô vội vã xuống xe, ngay cả lời tạm biệt cũng .
Chúc Dao vội vã , chỉ sợ đuổi theo, khó xử, cũng gì với .
Đột nhiên, cô đụng một , liên tục xin , bỗng Hướng Chỉ Nghiên : “Đụng , chỉ xin là xong chuyện ?”
Cô dám đến tìm chuyện!
Đến đúng lúc lắm!
Chúc Dao cô , khẽ hất cằm, kiêu ngạo cũng tự ti : “Không chấp nhận lời xin , cô thế nào?”
“Tôi thể thế nào? Cô đảo lộn trắng đen, cứ khăng khăng đạo nhái tác phẩm của cô, cô ghen tị nổi tiếng hơn cô , , cô bao nhiêu tiền?”
“Hướng Chỉ Nghiên, cô thấy nực ? Lấy tiền mua đồ của , biến thành của , thể!”
“Người nực là cô mới đúng, Chúc Dao, những bằng chứng mà cô gọi là bằng chứng, mặt thẩm phán cũng chỉ là một tờ giấy lộn, mở một cuộc họp báo vớ vẩn, năng đấy, mượn danh tiếng của để nổi tiếng, thì cô cứ thẳng , chúng là bạn học, chắc chắn sẽ giúp cô.”
Chưa từng thấy phụ nữ nào trơ tráo như , Chúc Dao một luồng lửa giận bùng lên, đang định vạch trần bộ mặt thật của cô , một giọng nam đầy phẫn nộ xen : “Hướng Chỉ Nghiên, cô thôi, sợ khác cô dựa đàn ông để nổi tiếng .”