Sau Đêm Định Mệnh Bị Chị Gái Phản Bội, Tôi Vô Tình Nhặt Được Lão Công Siêu Năng Lực Đêm Nào Cũng Ép Tôi Phải Động Phòng! - Chúc Dao _ Lịch Nam Cẩm - Chương 183: Vợ Ơi, Có Cần Chồng Bế Không?

Cập nhật lúc: 2026-04-18 17:45:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đỉnh đầu truyền đến cái vuốt ve nhẹ nhàng của , Chúc Dao như hồi nhỏ, gục đầu chân , khẽ : “Anh, ngày mai em giới thiệu bạn gái cho , ?”

“Được thôi.”

Chúc Dao ngẩng mặt lên, tươi như hoa.

Anh chút ngây ngẩn.

Hoàng hôn buông xuống, hai cùng ăn tối đỉnh núi, Chúc Dao nhà vệ sinh, điện thoại đột nhiên tín hiệu, nhận N tin nhắn, đều là của Lịch Nam Cẩm.

Cứ tưởng chuyện gì gấp, cô vội vàng gọi , vẫn tiếng chuông kết nối, bắt máy: “Dao Dao! Em đang ở !”

Chúc Dao : “Em đang ở đỉnh núi chúng đó, , chuyện gì ?”

Lịch Nam Cẩm vẫn yên tâm: “Em ở cùng ai?”

“Anh trai em.”

“Không chuyện gì lạ chứ?”

“Không , thể chuyện gì lạ chứ?”

Dừng một chút, Chúc Dao mới nhận , đang đến bí ẩn , an ủi: “Anh yên tâm, chúng em ở đây , yên tĩnh, ai khác.”

Đầu dây bên im lặng, Chúc Dao còn tưởng điện thoại mất tín hiệu, bèn loanh quanh trong nhà vệ sinh tìm tín hiệu, đồng thời “alô” mấy tiếng.

Bất chợt, : “Anh thấy.”

“Em còn tưởng mất tín hiệu chứ, gì?”

“Dao Dao, là em đưa đến đó ?”

Nghe , chút ghen tuông.

Chúc Dao bật : “Không , là trai ngoài dạo, chỉ cho em con đường , em còn thấy khá trùng hợp, cũng thích đến đây.”

Là em thích nơi ! Lịch Nam Cẩm ngờ, tâm tư của Chúc Vân Hàm tinh tế đến , rõ ràng sở thích của Chúc Dao như thế, khỏi chút ghen tuông.

Dù họ là em danh nghĩa, nhưng cũng bất kỳ quan hệ huyết thống nào.

Hơn nữa, họ sống cùng nhiều năm như , Chúc Vân Hàm chắc hẳn thể chống sức hút độc đáo của cô.

Lịch Nam Cẩm bỗng nhiên hoảng hốt, vội vàng hỏi: “Khi nào em về?”

“Sắp , em và trai đang ăn cơm, ăn xong sẽ về ngay.”

“Vậy ở nhà đợi em.”

“Nhà nào?”

“Chỗ nhà em thuê.”

“Anh chìa khóa thì làm …”

Anh ai oán : “Anh đợi em ở cửa, đợi mãi cho đến khi em về.”

“Này, đừng…”

Chưa đợi cô xong, cúp máy.

C.h.ế.t tiệt!

Lo lắng ở ngoài đợi lâu, Chúc Dao bàn ăn, cứ cắm đầu ăn, chỉ ăn cho nhanh để còn về sớm.

“Dao Dao, em ăn chậm thôi, kẻo khó tiêu.”

“Anh, em còn chút việc, về gấp.”

thể hiện tình cảm mặt Chúc Vân Hàm, để khỏi suy nghĩ nhiều.

“Em về , thêm một lát.”

“Vậy , em yên tâm để một ở ngoài.”

Chúc Dao xong, dậy thu dọn đồ đạc.

Lúc xuống núi, cô lấy chiếc chăn mang theo đắp lên , động tác cẩn thận nhẹ nhàng, chỉ sợ làm đau.

Dù là một khỏe mạnh, cũng thể chịu nỗi đau cắt da cắt thịt, huống chi, cơ thể sớm sát khí rút cạn, nên dù là trời nóng nực, cô cũng giúp giữ ấm thật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-183-vo-oi-co-can-chong-be-khong.html.]

Mà cô chỉ sợ, ai thể chăm sóc như .

, cô sẽ tìm Cao Nhã Nhiên giúp giới thiệu danh viện nữa, bây giờ hợp với một phụ nữ thực tế, quan tâm chăm sóc hơn.

Anh đột nhiên nắm lấy tay cô, trìu mến hồi lâu, khẽ : “Dao Dao, em thật sự là một em gái .”

Chúc Dao : “Em mãi mãi là em gái của !”

, chỉ là em gái.

Chúc Vân Hàm ngừng tự nhủ.

Trên đường về, nhắm mắt nghỉ ngơi, thêm nhiều giao tiếp với cô, chỉ sợ sẽ kiểm soát tình cảm với cô.

Chúc Dao cũng làm phiền nghỉ ngơi, tự lái xe, đến khu vực thành phố mới gọi dậy, chỉ sợ lát nữa lúc xuống xe, chịu sự chênh lệch nhiệt độ.

Hai chuyện câu câu , nhanh đến lầu nhà thuê.

Chúc Dao gọi điện cho Lịch Nam Cẩm, bảo xuống lầu đón họ.

Lịch Nam Cẩm quả nhiên vẫn đang đợi lầu, nhanh xuống.

Chúc Dao chút ngạc nhiên, chỉ là trêu thôi, ngờ…

“Anh thật sự ở đây !”

“Đương nhiên , nay lời giữ lời.”

Anh cô, trong mắt ý trách móc.

Biết để đợi lâu, Chúc Dao trong lòng áy náy, vỗ vỗ vai , nhẹ nhàng dỗ dành: “Được , , để thưởng cho việc lời giữ lời, em quyết định trao cho một giải thưởng.”

Anh như một chú ch.ó husky, lập tức dính lấy cô, “Giải thưởng gì?”

Đối với sự mật đột ngột của , Chúc Dao chút lúng túng, giữ cách với , nhỏ giọng : “Có trai em ở đây!”

Lịch Nam Cẩm cố ý làm , lớn tiếng : “Anh trai ở đây thì ! Em là con gái lớn , hơn nữa em là vợ danh chính ngôn thuận của , gần em phạm pháp chứ!”

Nói , với Chúc Vân Hàm: “Anh đúng , !”

Chúc Vân Hàm ôn hòa , phụ họa: “ , em rể.”

Đều là đàn ông, chút tâm tư đó của , hiểu.

Gọi như , chính là để xóa bỏ lo ngại.

Lịch Nam Cẩm sững sờ, đột nhiên chút lúng túng, nửa quỳ mặt Chúc Vân Hàm, : “Anh, để em cõng lên nhé.”

Chúc Vân Hàm vội vàng xua tay: “Không cần , nặng lắm.”

Phải lên tầng tám, Chúc Dao lo chịu nổi, khuyên: “Cần chứ, , đừng từ chối lòng của ! Ai bảo năng kỳ quặc.”

Không đợi Chúc Vân Hàm thêm, Lịch Nam Cẩm cứng rắn cõng lên, nhanh chóng lên lầu.

Chúc Dao đuổi theo , đỡ Chúc Vân Hàm, nhưng ngờ Lịch Nam Cẩm khỏe như , cõng một mà còn chạy nhanh hơn cô.

Cuối cùng cũng đến nhà thuê, Chúc Dao mệt đến thở hổn hển, Lịch Nam Cẩm từ trong nhà , còn như chuyện gì đến đỡ cô!

“Vợ ơi, cần chồng bế ?”

“Anh là siêu nhân ?”

“Cũng tạm, thật trai em nhẹ.”

Đến cuối câu, gần như ghé sát tai cô .

Luồng khí ấm áp chui tai, ngứa chịu nổi!

Chúc Dao lườm , “Anh bớt đắn !”

Lịch Nam Cẩm nghiêm mặt, nghiêm túc : “Anh, thật sự gầy, em cõng lên, cấn đến đau cả lưng.”

Chúc Dao vội : “Anh nhỏ thôi!”

Lịch Nam Cẩm tủi bĩu môi: “Vừa nhỏ, em bảo đắn, rốt cuộc em thế nào?”

“Được , mau nghỉ ngơi , em mệt.”

Tâm trạng Chúc Dao trở nên nặng nề, mặc dù cô tình trạng sức khỏe của Chúc Vân Hàm , nhưng cũng ngờ, gầy đến mức, Lịch Nam Cẩm cõng một lên tầng tám mà thở dốc.

Về đến nhà, cô rót cho Lịch Nam Cẩm và Chúc Vân Hàm mỗi một tách , còn thì ở trong phòng làm việc, gửi cho Tịch Tại Thiên một tin nhắn: [Anh trai em ngày càng gầy, thể bồi bổ cho bằng đồ ăn ?]

Tịch Tại Thiên nhanh chóng trả lời: [Tuyệt đối đừng.]

Loading...