Tôi giận dỗi bỏ , nhà hai tiếng đồng hồ, nhưng vẫn hề đuổi theo.
Cuối cùng, vẫn tiền đồ, nghĩ bụng dù hôm nay cũng là sinh nhật , nên đành lầm bầm c.h.ử.i rủa .
Tiếp đó, thấy Dụ Nam Châu chuyện điện thoại với .
Thế là nổi cơn tam bành, chất vấn , mắng lừa dối tình cảm của .
Anh cũng , giống như một con đàn bà đanh đá.
Chúng cãi ngày càng dữ dội, lời như những lưỡi d.a.o sắc bén, từng nhát, từng nhát cứa nơi đau đớn nhất của đối phương.
Cuối cùng, Dụ Nam Châu là dừng .
Đôi mắt luôn mang vẻ châm chọc của giờ đây chỉ còn sự mệt mỏi lạnh lẽo.
Anh : "Thẩm Hạnh Uyển, chúng chia tay ."
Tôi cần suy nghĩ đồng ý: "Chia thì chia."
Ngay đó, Dụ Nam Châu lạnh một tiếng, lưng về phía phòng ngủ, giọng bình thản đến tàn nhẫn.
"Được, nhưng căn nhà là thuê!
Nếu em thực sự khí phách, thì bây giờ hãy dọn , đồ của em, đừng để bất cứ thứ gì."
Tôi xông phòng, vội vàng thu dọn đồ đạc kéo vali rời , hề ngoảnh .
rời khỏi căn nhà thuê, nhận còn nơi nào để .
Cho đến khi cửa hàng trưởng tiệm bánh gọi điện.
Tôi nghèo quen , nguyên liệu thể trả , để lãng phí, liền vội vã đến tiệm bánh.
Trong căn bếp tiệm bánh, hương thơm ngọt ngào của kem tươi và ấm từ lò nướng bao bọc lấy .
làm xong, những dòng chữ mặt bánh, ngẩn .
--[Nam Châu, Sinh nhật vui vẻ].
Thật nực , vô dụng đến mức vẫn tên lên đó.
Lúc định gạt làm , Dụ Nam Châu gửi tin nhắn: [Thẩm Hạnh Uyển, làm ơn mang hết đồ của cô .] Kèm theo là hình ảnh chiếc cà vạt hàng hiệu cao cấp mà mua tặng .
Ngay khoảnh khắc đó, sự tủi và giận dữ nhấn chìm .
Tôi xách bánh và hành lý khỏi tiệm, trong lòng chỉ nghĩ, đợi lấy xong chiếc cà vạt thì sẽ triệt để đoạn tuyệt với Dụ Nam Châu!
Chỉ là nửa đường, t.a.i n.ạ.n ập đến.
Khi tấm bảng quảng cáo rơi từ cao xuống, một bé đeo cặp sách đang cúi xuống buộc dây giày đất.
Tôi gần như theo bản năng lao tới, dùng hết sức bình sinh đẩy đứa bé .
"Cẩn thận!!"
Kèm theo một tiếng động lớn, thế giới trong mắt nhuộm thành màu đỏ.
Tiếp đó là cơn đau, một nỗi đau thể diễn tả .
Cảnh tượng cuối cùng thấy khi c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-ba-nam-chia-tay/chuong-7.html.]
Là chiếc bánh kem vất vả làm suốt buổi chiều, giờ thấm đẫm trong máu.
Tên của Dụ Nam Châu mặt bánh càng trở nên chói mắt.
Tôi khỏi nghĩ: Thật đáng tiếc, còn định ném cái bánh mặt Dụ Nam Châu cơ mà.
Thoát khỏi ký ức, cơ thể run rẩy kiểm soát.
Vậy ở đây lúc ... là cái gì?
Là linh hồn ?
Một linh hồn mắc kẹt trong ngày , mãi mãi thể siêu thoát?
Tôi như một hồn ma vất vưởng xách bánh về nhà.
Trong nhà, Dụ Nam Châu đang bàn ăn, chuẩn một bàn đầy ắp những món thịnh soạn.
Rõ ràng là sinh nhật , nhưng tất cả đều là món thích ăn.
Anh một cái, tháo tạp dề: "Về ?
Ăn cơm thôi!"
Tôi để nhận điều bất thường, gật đầu: "Ừ."
Sau bữa tối, tắt đèn và cắm nến lên bánh.
Đôi mày sắc lạnh của Dụ Nam Châu trở nên dịu dàng ánh nến.
Tôi , mỉm trong nước mắt.
Ngày xưa, chúng cứ nghĩ còn vô ngày mai, nên luôn cãi vã, luôn giận dỗi, luôn chịu chuyện t.ử tế với .
Chúng lãng phí quá nhiều thời gian, , hãy để lời tạm biệt thật đàng hoàng.
Tôi nén nước mắt, gượng : "Dụ Nam Châu, chúc sinh nhật vui vẻ, luôn hạnh phúc nhé."
Dụ Nam Châu : "Em gây rắc rối cho thì là đại hỷ ."
Tôi nhịn mà trừng mắt .
Lại lưu luyến , : "Dụ Nam Châu, xã giao thì uống ít rượu thôi, sức khỏe là hết. Khi dày khó chịu thì đừng cố chịu đựng, uống thuốc. Còn chiếc cà vạt của ..." Tôi dừng một chút mới : "Sau , cũng tự học cách thắt ."
Tôi cứ lẩm bẩm dặn dò những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, cuối cùng nén tiếng nấc nghẹn ngào mở lời.
"Dụ Nam Châu, nhớ em mãi mãi."
Ngay khi lời thốt , hối hận.
Mãi mãi nhớ về một c.h.ế.t, quá khổ.
Tôi nỡ để khổ sở như thế.
Tôi lắc đầu, sửa : "Thôi, nhớ em ba năm là đủ ."
Ba năm, 1095 ngày đêm, đủ để quên .
Dụ Nam Châu nhíu mày, nghi ngờ : "Sao em cứ như thể em sẽ ở bên nữa ."
Tôi nữa, chỉ giục nhắm mắt: "Nhanh lên, ước ."