Tôi , nhưng thể phát âm thanh trọn vẹn: "Mẹ, con..." lúc , cửa văn phòng gõ.
Một giáo viên trẻ đẩy cửa bước : "Thưa viện trưởng, một vị họ Dụ gặp bà. Anh từng tài trợ cho viện phúc lợi đây và đến tìm hiểu tình hình gần đây ạ."
Viện trưởng định đáp lời, một bóng bước qua giáo viên, sải bước thẳng trong.
Khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngừng .
Người đàn ông xuất hiện vô trong giấc mơ của , giờ đây đang bằng xương bằng thịt ngay cửa.
Dụ Nam Châu gầy một chút, mắt quầng thâm mờ, cổ áo sơ mi mở .
Khi ánh mắt rơi mặt , đồng t.ử co rút dữ dội.
Thời gian dường như kéo dài , thật chậm rãi.
Tôi thấy môi khẽ run lên, hốc mắt đỏ lên với tốc độ thể thấy rõ, thấy cả cơ thể bắt đầu run rẩy.
Giây tiếp theo, gần như loạng choạng lao tới, bất chấp thứ ôm chặt lòng.
Như thể dùng hết sức lực cả đời, hòa tan m.á.u thịt của .
Giọng run rẩy khẽ khàng: "Thẩm Hạnh Uyển, thật sự là em !"
Vòng tay của Dụ Nam Châu quá chặt, chặt đến nỗi gần như thở nổi.
Giọng hoảng hốt vang lên từ bên cạnh: "Anh, mau buông con gái !"
Mẹ cố gắng kéo Dụ Nam Châu , nhưng thể lay chuyển dù chỉ một chút.
Viện trưởng cũng vội vàng tiến lên: "Anh Dụ, nhầm !
Đây Hạnh Uyển của viện chúng ..." Dụ Nam Châu đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt , giọng khàn khàn nhưng quả quyết.
"Cô chính là Thẩm Hạnh Uyển của !
Tôi sẽ nhận nhầm."
Ánh mắt như ngọn lửa thiêu đốt, khiến tim run lên bần bật.
Những mảnh ký ức hỗn loạn bắt đầu cuộn trào- căn nhà thuê chật hẹp, ánh mắt lạnh băng khi cãi vã, ống tay áo xắn lên lúc nấu bánh chẻo cho trong bếp, và cả cảnh ngã xuống vũng máu, cùng chiếc bánh kem m.á.u thấm đẫm.
Tôi mở miệng, cổ họng khô khốc: "Anh... buông ."
Dụ Nam Châu lập tức buông tay, áy náy : "Anh xin , làm em đau , ..." Mẹ bất ngờ đẩy mạnh , che chắn : "Dù là ai, hãy tránh xa con gái !"
lúc , điện thoại Dụ Nam Châu reo lên. Anh định tắt , nhưng vì tay quá run nên bấm nhầm nút .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-ba-nam-chia-tay/chuong-13.html.]
Ngay đó, giọng của trợ lý vang vọng khắp căn phòng làm việc.
"Tổng giám đốc Dụ, bên xác nhận . Người xuất hiện tại đám tang của cô Thẩm ba năm , chính là tiểu thư Thẩm Hạnh Uyển của tập đoàn Thẩm Thị. Cô vốn 'ngốc nghếch' từ nhỏ, khôi phục sức khỏe từ ba năm ."
Lời dứt, mắt Dụ Nam Châu sáng rực.
Anh cúi đầu , trong mắt cuộn trào quá nhiều cảm xúc mà thể lý giải: đau khổ, mừng rỡ tột cùng, và cả sợ hãi.
Kèm theo là lời cầu khẩn thận trọng: "Hạnh Uyển, em là Hạnh Uyển của , đúng ?"
Tôi mắt , khuôn mặt luôn mờ ảo trong giấc mơ bỗng trở nên rõ nét, chính là gương mặt đang ở mắt .
Tôi gọi tên : "Dụ Nam Châu."
Khoảnh khắc cái tên thốt , cả khẽ run lên, phát tiếng thở dài kìm nén đến mức gần như nức nở.
"Là , Hạnh Uyển, là đây."
Mẹ bên cạnh sốt ruột khó hiểu: "Hạnh Uyển, rốt cuộc là chuyện gì ?
Con quen ?"
Chuyện quá huyền ảo và phức tạp, thật khó để giải thích cặn kẽ ngay lúc . Tôi đành trấn an .
"Mẹ, để con về nhà giải thích với . Bây giờ, con chuyện riêng với một lát."
Mẹ cau chặt mày, rõ ràng là yên lòng.
sự kiên quyết của , vẫn đành thỏa hiệp: "Mẹ và Viện trưởng sẽ đợi bên ngoài. Có chuyện gì thì cứ gọi tụi ."
Cánh cửa khẽ khàng đóng .
Trong văn phòng chỉ còn và Dụ Nam Châu, khí tĩnh lặng đến mức thể rõ tiếng thở của .
Dụ Nam Châu chăm chú, tham lam khuôn mặt , như bù đắp trống suốt ba năm chỉ bằng một ánh mắt.
Sau một hồi đối mặt, là lên tiếng : "Anh xin , Hạnh Uyển. Anh nên vì giận dỗi mà chia tay, nên nghĩ rằng em sẽ bao giờ rời bỏ mà chịu dỗ dành, càng nên... cãi với em."
Dụ Nam Châu mắc kẹt mãi ở cái ngày chia tay Thẩm Hạnh Uyển. Anh tự đổ cho bản về cái c.h.ế.t của cô, tự giày vò chính suốt ba năm ròng.
Giọng khàn đặc. Rõ ràng là một luật sư tài năng, năng sắc bén, nhưng lúc chuyện chẳng logic gì cả.
"Anh mua căn nhà thuê chất chứa kỷ niệm của chúng , sống ở đó suốt ba năm qua.
Anh luôn cảm giác em sẽ về, mở cửa, mắng vì về nhà trễ, chui lòng và : 'Dụ Nam Châu, nấu cơm cho em '."
"Cái ngày nhận thi thể, thấy em trong nhà xác, thấy đó là em, nhưng là em. Em sợ đau, sợ lạnh đến thế cơ mà... Hạnh Uyển, em xuất hiện mặt , ..." Dụ Nam Châu liên tục, đến cuối cùng thì nghẹn , thể thành lời.