Rốt cuộc tôi có bao nhiêu ông chồng đây? - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:02:47
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Tôi cạn lời luôn: "Anh đoán xem?"

Đồng t.ử Quý Hàn khẽ run rẩy: "Vợ ơi, thật sự . Chúng đừng ly hôn nữa, ?"

Tôi chẳng buồn đoái hoài tới , đưa tay định đóng sập cửa .

"Vợ ơi!"

Quý Hàn vội vàng chặn cửa : "Vợ ơi, trong lòng em đang tức giận. Chỉ cần em ly hôn với , em đối xử với thế nào cũng hết!"

Tôi dáng vẻ bám riết buông của Quý Hàn, nhịn thở dài: "Tội gì làm thế ? Dù vụ lùm xùm , đợi đến khi hết thời gian sống thử, cũng sẽ đề nghị ly hôn thôi."

Ánh mắt Quý Hàn tràn đầy đau khổ: "Vân Tranh, chúng sống chung với bao lâu , lẽ nào em chút rung động nào với ? Cái tỷ lệ tương thích cao ngất ngưởng của chúng chẳng lẽ chỉ để trưng bày cho vui thôi ?"

Tôi ghét nhất là lôi cái vụ tỷ lệ tương thích để . Nghe xong, cơn kiên nhẫn của cũng bay biến. Tôi dồn sức đẩy mạnh cửa thêm nữa.

"Khoan , vợ ơi, cưng ơi, Vân Tranh!"

Quý Hàn dùng hết sức bình sinh chống cánh cửa. Đôi mắt đen láy của ngập tràn sự van lơn: "Anh em đang giận vì chuyện giám sát em. Hay là thế , em cũng giám sát ngược , ? Từ nay về , làm gì cũng sẽ báo cáo với em. Mọi thứ của đều sẽ do em quyền quyết định, ?"

Vừa x.é to.ạc cổ áo, để lộ một chiếc vòng cổ màu đen bó sát cổ: "Vợ ơi, bên trong gắn thiết định vị, còn thể ghi âm ghi hình nữa. Nếu như làm điều gì phép, em cũng thể trừng phạt ..."

Nhắc đến chuyện trừng phạt, bắt đầu thấy hứng thú: "Phạt thế nào?"

Quý Hàn do dự một thoáng. Anh móc từ trong túi một cái remote nhỏ xíu, nhét tay : "Nếu như ngoan ngoãn lời, em chỉ cần làm thế ..."

Anh đoạn, khẽ đẩy công tắc cái remote. Ngay lập tức, một luồng điện li ti phóng từ chiếc vòng cổ. Quý Hàn tức thì bật một tiếng hừ rên rỉ vì đau đớn: "Bên nước ngoài dùng cái loại để thuần hóa những con ch.ó lời. Em cũng thể dùng nó để thuần hóa ."

Tôi đăm đăm chiếc vòng cổ đen xì đó, hồi lâu bỗng bật : "Chỉ ch.ó mới đeo vòng cổ cổ thôi. là rắn cơ mà."

Quý Hàn ngớ : "Vậy em đeo ở ?"

Ánh mắt lướt dọc từ đầu đến chân , cuối cùng chậm rãi dừng ở một vị trí:

"Anh xem, điểm đặc biệt nhất của loài rắn là ở chỗ nào nhỉ?"

16

[Ơ kìa, chỗ tối thui thế ? Rốt cuộc loài rắn thì đặc biệt ở chỗ nào?]

[Vãi chưởng, cất công nạp gói VIP mà vẫn xem là ? Vân Tranh, cô coi chúng dưng nước lã đấy ?]

[Chồng là của riêng cô, nhưng mấy trò lớn thì chia sẻ cho bà con cùng thưởng thức chứ! Rốt cuộc là đeo cái vòng cổ đó chỗ nào ? Sốt ruột c.h.ế.t !]

Trên tấm t.h.ả.m trải sàn phòng khách, Quý Hàn đang cuộn tròn , thở hổn hển . Những giọt mồ hôi thi lăn dọc từ cổ trượt xuống bầu n.g.ự.c đang phanh trần. Không khí ngập ngụa một thứ mùi vị dính dấp và ẩm ướt.

Chiếc vòng cổ còn yên vị cổ nữa. Mà đang quấn lỏng lẻo ở một nơi nào đó phía bụng .

"Đừng chứ, lượng nhiều cũng cái lợi của nó,"

Tôi vân vê cái remote trong tay, từ tốn đẩy công tắc: "Nếu chỉ một cái thôi thì vòng cổ làm mà mắc , thấy đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/rot-cuoc-toi-co-bao-nhieu-ong-chong-day/chuong-8.html.]

Quý Hàn một nữa giật nảy kiểm soát , giọng cũng run lẩy bẩy: "Vợ ơi, đợi một chút vợ ơi…"

Lời còn dứt, đẩy kịch thanh trượt công tắc lên mức tối đa.

Quý Hàn lập tức á khẩu.

Bầu khí dính dấp trong phòng càng thêm phần ngột ngạt.

Hồi lâu , mới thoi thóp thở , rũ rượi mặt đất.

Tôi lấy mũi chân đá đá : "Không chịu thì cứ lên tiếng nhé. Đừng để em chơi c.h.ế.t ."

Quý Hàn lắc đầu: "Anh , em trừng phạt thế nào cũng ."

Nghe , khẽ nhướng mày. Trong đầu nảy thêm vài trò mới. kịp thực thi thì chuông cửa reo vang. Lần chắc mẩm là luật sư tới .

Quý Hàn hiển nhiên cũng đoán . Anh bấu chặt lấy bắp chân , sống c.h.ế.t buông: "Vợ ơi, đừng mà! Em trừng phạt thế nào cũng phối hợp hết. Vợ ơi..."

"Vân Tranh!"

Đang lúc giằng co, cửa nhà đập thùm thụp. Người ngoài cửa lớn tiếng gào gọi: "Vân Tranh, em nhà ?"

Không là luật sư.

Cái giọng , giống hệt như Lương Mục?

Sắc mặt Quý Hàn trở nên vô cùng tồi tệ: "Muộn thế , còn vác mặt đến đây làm gì?"

Cái đó thì làm .

Tôi giằng chân khỏi , dậy: "Chỉnh đốn quần áo cho t.ử tế . Cởi trần phanh n.g.ự.c thế cho thối mũi đấy."

Quý Hàn nhếch mép nhạt, phớt lờ lời , cứ thế phanh n.g.ự.c : "Vợ chồng đóng cửa bảo làm mấy cái trò trong nhà, chẳng lẽ là chuyện hết sức bình thường ?"

Tôi lười chẳng buồn đấu võ mồm với , mở cửa.

Người ngoài cửa quả nhiên là Lương Mục. Bẵng một thời gian gặp, trông tiều tụy gầy rộc hẳn. Trên cánh tay còn quấn băng gạc trắng toát, bộ dạng khá t.h.ả.m hại.

"Sao đến đây?" Tôi thắc mắc: "Tay thế ?"

Lương Mục chằm chằm, ánh mắt chất chứa nhiều tâm sự: "Anh mới thành nhiệm vụ ngày hôm nay. Muốn... đến thăm em."

Tôi chút bất ngờ. Vừa định mở miệng đáp lời thì eo ai đó ôm siết lấy từ phía :

"Làm nhiệm vụ xong thì lo mà cút về nhà . Mắc mớ gì chạy tới đây thăm hỏi vợ của khác hả?"

Lương Mục thấy Quý Hàn thì sững . Ngay đó là cơn thịnh nộ bùng phát: "Cái thằng lừa đảo mặt dày vô liêm sỉ ! Mày vẫn còn mặt mũi lởn vởn bên cạnh Vân Tranh ?"

Quý Hàn khẩy: "Vân Tranh là vợ tao. Tao gì mà mặt mũi?"

Lương Mục tức giận đến mức mất kiểm soát. Đôi tai thú nháy mắt xù cả lông lên: "Vợ mày á? Đấy là vợ mày ăn cắp ăn trộm, lừa lọc mà đấy!"

"Vân Tranh, chắc em vẫn chuyện đúng . Tỷ lệ tương thích của hai vấn đề đấy!"

"Cái gọi là hôn nhân của hai , đáng lẽ ngay từ lúc bắt đầu nên tồn tại !"

Loading...